Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 41- 42- 43

by Le Thuy July 25, 2016 at 10:25 am
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 41- 42- 43

Học kỳ 1 của năm học đầu tiên lớp 10 đã kết thúc. Sau nửa học kỳ với bao nhiêu chuyện xảy ra. Liệu có những điều gì bất ngờ sẽ xảy ra nữa giữa mối qua hệ Nam, Khả Vy và Mai. Mời các bạn cùng đón đọc những chương tiếp theo của “Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái”

Chương 41: 

yeu-nham-chi-hai-duoc-nham-e-gai

Tuần thi học kỳ căng thẳng cũng đã trôi qua, học sinh toàn trường thở phào nhẹ nhõm vì bây giờ chỉ lên lớp ngồi cho có lệ vài bữa là về nghỉ Tết. Tôi cũng vậy, điểm thi cũng gọi là tàm tạm, các môn tự nhiên khá tốt, môn xã hội thì tầm tầm trên trung bình, quan trọng nhất là môn Anh văn vừa đủ 7, xem như em Vy hoàn thành trách nhiệm thầy giỏi, tôi y hẹn làm trò ngoan.
Những ngày học cuối cùng, cô Hiền tổ chức hoạt động làm thiệp mừng năm mới cho lớp 10A1, đại loại là mỗi đứa sẽ tự tay thiết kế một chiếc thiệp Tết để tặng bạn bè bằng cách rút số ngẫu nhiên, gì chứ vụ này thì muỗi, tôi làm dễ ợt, chẳng phải hồi làm quà Noel cho em Vy tôi cũng bá đạo đó sao.
Nhưng lần này khác, không có ý tưởng, vì thiệp năm mới tôi cũng chưa bao giờ làm, đây là lần đầu tiên, thế nên ngẫm nghĩ vài hôm tôi quyết định lôi cuốn…truyện 7 viên ngọc rồng ra, lựa ngay tập có bìa nguyên con rồng thần to bành chát mà vẽ lại.
Tôi thì vẽ không đẹp, nhưng có cái biệt tài là sao y bản chính, tức là nhìn bản gốc ra sao thì sẽ vẽ lại y hệt như vậy. Tấm thiệp của tôi dự định sẽ là con rồng xanh lượn giữa đám mây, xung quanh là cả rừng mai vàng lấm tấm đỏ của những bức thiệp lì xì Tết, rồi mặt sau sẽ ghi thêm lời chúc gì đó.
Chỉ 2 ngày là tôi đã xong tấm thiệp, trưa thứ 7 hôm đó tôi hí hứng kẹp tấm thiệp vào vở rồi đường hoàng lên lớp. Nhưng lúc nhìn tấm thiệp của K mập với vài đứa khác thì tôi đâm chột dạ rồi ỉu xìu, của tụi nó mới gọi là thiệp, cực kỳ công phu, so với bọn nó của tôi chỉ đáng vứt vô sọt rác. Cắt giấy màu ra làm thành mai vàng với dây pháo, rồi bao lì xì nhỏ nhỏ, rồi gấp lại đủ các kiểu, còn của tôi chắc gọi là bức tranh vẽ 2 mặt chứ chẳng gọi là thiệp được.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Của mày đâu N, cho tao coi ! – K mập hớn hở hỏi.
– Dẹp, bí mật ! – Tôi đâm quạu.
– Ơ…cái thằng này ! – Nó trố mắt ngạc nhiên ko để đâu cho hết.
Giờ chủ nhiệm cũng đến, cô Hiền tập trung tất cả các thiệp lại để trên bàn, và đánh số thứ tự vào từng tấm, sau đó cũng ghi đủ các số và các thăm nhỏ và bỏ vào một cái lọ. Ai rút trúng số nào sẽ lấy tấm thiệp có số thứ tự tương ứng với số thăm mình đã rút.
Tôi thì chỉ mong cho mình nhận được thiệp Tết của em Vy chứ chẳng cần gì khác, hồi hộp cho tay vào lọ thăm, rút ra một cái mang số 15, tự dưng lúc đó ở đâu ra một niềm tin mãnh liệt là thiệp của em Vy sẽ cũng được đánh số 15, tôi tin chắc như vậy, hình như giác quan thứ 6 là có thật.
Đến đây tôi xin ngoài lề một chút, cũng có vài lần tôi lâm vào tình trạng như thế này. Lần đầu tiên là hồi năm nhất đại học, hôm đó tôi với thằng bạn đi dự buổi Closed Beta của một game online, ban đầu tôi chỉ định đi cho vui thôi, chứ chẳng màng giải thưởng vì biết bao nhiêu người trong đó, còn lâu mới lượt mình trúng, nói vậy chứ lúc vào tôi cũng nhận số thăm may mắn là 313.
Cả một hội trường tiệc to đùng mà nay đã kín chỗ với gần 500 thành viên tham dự, tôi tặc lưỡi nghĩ thầm chỗ ngồi còn chưa chắc có nói gì đến trúng với chả thưởng. Giao lưu một hồi cũng đến phần được mong đợi nhất, các giải thưởng nhất nhì ba và khuyến khích được trưng bày ở trên bàn, MC đọc số thăm nào cho từng giải nào thì người đó lên nhận. Giải khuyến khích là 10 thẻ cào trị giá 200k, tức là sẽ có 10 người trúng giải. Tôi nói thật là cũng có hơi hi vọng đấy, 10 người lận, biết đâu được ! Nhưng tôi chả trúng được cái thẻ nào, bắt đầu hơi bực rồi, đến giải ba thì chỉ có 1 người trúng, MC xinh đẹp đọc 1 con số lên, lại hi vọng và thất vọng, chẳng phải tôi, bắt đầu muốn xé luôn cái thăm rồi.
Đến giải nhì, tôi còn nhớ MC đọc như vầy :
– Sau đây là một thăm có 3 chữ số !
Hội trường nhao nhao lên, và tôi cũng vậy, vì thăm tôi cũng có 3 chữ số.
– Và đây là 1 con số khá là đẹp !
Chẳng biết sao tự dưng tôi có linh cảm chắc chắn rằng tôi sẽ trúng giải này chứ ko ai khác, chắc chắn 100%.
– Mời chủ nhân số thăm 313 !
Tôi đường hoàng bước lên nhận cái Ipod nano về trong ánh mắt ghen tị của mấy thằng bạn, sướng mê tơi.
Và lần khác là dịp 8/3, đứa bạn rủ tôi đến siêu thị máy tính Hoàng Long, vì nó bảo nghe đâu USB- Mp3 bán chỉ có 1 USD là 15k thôi, tôi khoái quá đi liền. Lên đến nơi mới biết là chỉ ai rút thăm trúng thưởng thì mới được mua 1 món niêm yết với giá 15k, tôi nhìn thằng bạn bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống.
– Kệ, cứ điền vào thăm đi, biết đâu được !
Thế nên tôi cũng điền vào giấy dự thưởng, rồi dạo vài vòng, đến giờ phát thưởng, gần 200 người xếp thành vòng, MC sẽ đọc tên trên phiếu dự thưởng rút từ thùng thăm, tôi tặc lưỡi nghĩ thầm :
– Cơ hội là 1/200, làm quái gì mà trúng nổi !
Nhưng lại có linh cảm là sẽ trúng, mỗi lúc một rõ rệt.
– Xin mời anh N, ở địa chỉ…… !
Tôi ôm cái DVD Samsung vừa đọc vừa ghi đĩa được ngon lành ra về, chỉ tốn 15k.
Và quay trở lại 3 năm trước cũng vậy, tôi cầm số 15 trong tay, đoan chắc đó là số thiệp của em Vy. Y chóc, tấm thiệp của em nó đang nằm trong tay tôi.
– Ôi, sao hay quá vậy ? – Em ấy cười rạng rỡ.
– Hì hì, cái này gọi là có duyên ! – Tôi cười tít mắt.
Và cả 2 đứa cũng hơi rầu rầu vì tấm thiệp em nó nhận được chẳng phải của tôi, mà lại là của đứa nào ấy tôi ko nhớ.
– Thôi, vài bữa dẫn đi chợ Tết đền bù ! – Tôi dỗ.
– Hứa đấy nhé ! – Em ấy phụng phịu.
– Ừ, quân tử nhất ngôn ! – Tôi nói chắc như đinh đóng cột.
– Hì hì, vậy khi nào đây ? – Vy níu tay tôi cười cười hỏi.
– Ưm…thứ 6 nghỉ Tết, 25 Tết bắt đầu có chợ hoa, vậy 3h30 chiều 27 Tết N qua đón, vậy hen ? – Tôi ra cái hẹn.
– Quyết định vậy đi ! – Em ấy gật đầu cái rụp.
– Cứ thế mà làm ! – Tôi búng tay cái chóc.
Mấy ngày nghỉ Tết chỉ nằm nhà hết ăn rồi đọc truyện với xem phim, tối thì đi chơi net với K mập, nhàn nhưng mà mau chán, tôi chỉ đếm từng ngày mong cho đến 27 Tết để được đi chơi em Vy. Đùng một cái thì có sự ngoài dự tính, chiều 26 tôi đang nhởn nhơ trong phòng thì có biến.
– N ơi, mẹ nhờ chút ! – Mẹ tôi vừa về nhà đã gọi xuống.
– Gì mẹ ? ! – Tôi uể oải trả lời, phim đang hay thì đứt dây đàn.
– Chiều mai con qua chở bé Mai sang nhà mình nhé, chút mẹ kêu anh mày luôn, cơm tối xong 4 người mình đi dạo chợ hoa luôn thể, mẹ gọi điện rồi đấy ! – Mẹ tôi đã rào trước đón sau hết cả rồi.
– Ớ…sao phải chở Mai qua ? – Tôi ngạc nhiên, lắp bắp hỏi lại.
– Mẹ bảo thì nghe đi, con bé cũng chịu rồi, sao đấy ? – Mẹ tôi hỏi ngược .
– Con bận rồi ! – Tôi chột dạ.
– Bận gì nữa ? Đi với nhà một bữa ko được sao ? – Mẹ tôi vẫn chưa buông tha.
– Đi chơi với bạn rồi mà ! – Tôi nhăn như khỉ ăn ớt.
– Đi với ai đấy ? – Mẹ tôi nheo mắt dò xét.
– Con…đi với K mập ! – Tôi dóc tổ, chứ ko lẽ bảo đi với…bạn gái.
– Hai đứa mày ngày nào cũng đi, nghỉ một bữa có chết đâu, mẹ bảo rồi đấy, mai khoảng 5h chiều qua chở con bé về đây ! – Mẹ tôi nói bằng giọng “ cấm có cãi “ rồi quay đi.
– Dạ… ! – Tôi ỉu xìu đáp.
Thế là tèo đời trai, hẹn em Vy 3h30 định đi 1 lèo luôn đến tối mới vui chứ tự nhiên vừa qua tí đã chạy về nhà rồi thì còn gì là hẹn hò nữa, mà lại lỡ hứa với em nó mới chết, mới hôm bữa tán tỉnh em nó qua điện thoại còn khẳng định đúng giờ đó ngày đó sẽ qua rước rồi, giờ hoãn lại thì tôi có mà bị…cạo đầu, cái số muốn đi hẹn hò yên ổn sao mà khổ quá!
Than thân một hồi chẳng được gì, tôi chuyển sang trách phận, trách sao Tiểu Mai nhận lời mẹ tôi dễ dàng quá thể, cứ rủ là đi, sao nàng không…từ chối khéo cho tôi nhờ chứ ! Trách một hồi tôi đâm ra bực mình, giờ hông lẽ gọi điện sang nhà Tiểu Mai bảo nàng ngày mai cứ ở nhà, tôi chẳng rảnh mà qua chở đâu, thật là cái gan tôi lúc này dễ làm như vậy lắm đấy, chẳng đùa được đâu!
Lại một lần nữa tôi lâm vào thế “ Bối thuỷ “ , trước mặt là em Vy, sau lưng là Tiểu Mai, bỏ em Vy thì không xong với em ấy, bỏ Tiểu Mai thì cũng không ổn với mẹ tôi, vậy bây giờ có cách nào vẹn toàn vừa được hẹn hò với Vy mà vẫn rước được Tiểu Mai về nhà không? Sáng hôm đó, ngẫm nghĩ một hồi, tôi quyết định sử dụng 2 tuyệt chiêu, đầu tiên là tuyệt chiêu “ Dóc tổ “ , bấm số phone nhà em Vy :
– Ai đấy ? – Đầu dây vang lên giọng của mẹ em ấy.
– Dạ con N đây, bác cho con gặp Vy giúp ! – Tôi hồi hộp.
– Nghe nè N ! – Giọng em Vy ngọt như mía lùi.
– Ừ, chút trưa khoảng 2h N qua nha, đi sớm hơn chút ! – Tôi thả mồi câu.
– Đi gì sớm vậy? Nắng lắm ! – Em nó ko mắc lưới.
– Hì, đi sớm mới thấy hoa đẹp, đi trễ tối thui với chen chúc từa lưa, xem gì nổi ! – Tôi đành nói bố láo.
– Thì đằng nào mình cũng đi đến tối mà ! – Giọng em ấy vẫn ngây thơ chưa biết gì.
– Ây dà, tối nay N phải ra ga đón ba về, nên tầm 6h là phải về lại nhà rồi ! – Hết cách, tôi đem phụ thân ra làm bình phong đỡ đạn.
– Hic, sao kỳ quá vậy ? Bữa trước đâu có nghe N nói vụ này chứ ! – Giọng em ấy có vẻ rầu rĩ.
– Ừ, ba về đột xuất nên mới báo nhà biết hôm qua thôi. Kệ, 2 đứa mình đi đến chiều về cũng được mà, ha ? – Tôi tự nhiên thấy mủi lòng quá xá.
– …Ừa, cũng được ! – Vy xuôi xị đồng ý.
– Vậy nha, đúng 2h chiều N qua đấy ! – Tôi chốt hẹn mà lòng áy náy vô kể.
Tuyệt chiêu tiếp theo là “ Năn nỉ “, tôi lò dò mò tới chỗ ông anh đang nằm đọc truyện.
– Đại ka ? Uống Sting ko ? Đệ xuống dưới lấy ! – Tôi lại thả mồi câu.
– A ùa, ngon ta, xuống lấy đi ! – Ổng mắc lưới ngay.
– À nè, chiều nay, đại ka qua nhà nhỏ Mai hôm bữa qua nhà mình ấy, chở về nhà mình dùm nha, mẹ dặn, đệ chỉ đường cho ! – Tôi lật đật kéo lưới lên.
– Láo, mẹ dặn mày mà, sao kêu tao ? – Ổng quắc mắt sừng sộ.
– Đệ bận đi chơi rồi, 6h mới về ăn cơm kịp, đại ka qua chở dùm 1 bữa đi ! – Thấy ổng hung hăng quá tôi cũng đâm hoảng.
– Dẹp, vợ mày thì mày rước ! – Ông anh tôi chơi đến màn kết chỉ xe duyên luôn.
– Vợ gì mà vợ, đại ka giúp đệ đi, từ giờ tới chiều 30 Tết mẹ có nhờ đại ka gì thì đệ làm giúp cho ! – Hết cách, tôi đành đem tấm thân ra để làm vật cầm cố.
– A ùa, chơi bán thân luôn mậy, được, tao cũng vì nghĩa diệt thân, chỉ nhà đi ! – Ổng nghe tôi nói vậy thì khoái chí đồng ý ngay.
– Đây…thế này…rồi quẹo phải…. ! – Tôi rầm rì vẽ sơ đồ đến nhà Tiểu Mai bằng miệng.
– Ok biết rồi, thằng ngu, chở gái xinh mà chối ! – Ổng cướp lời.
– Hề hề, đệ đi chở…gái xinh hơn đây ! – Tôi vui quá nên lỡ miệng luôn.
– Ố cái thằng, sao mày bảo đi với thằng bạn mày, giờ lòi ra đi với gái à ? – Ông anh tôi chỉ tay quát.
– Không…ko….ý em là đi chơi…ngắm con gái, nhiều đứa còn đẹp hơn ! – Tôi lúng búng gãi đầu rồi chạy biến như sợ ổng đổi ý ! – Thế nhé, 6h tối đệ về !
Đúng 1h30 tôi ăn mặc bảnh bao như Việt kiều về nước, hớn hở dắt con xe đạp xịn ra thẳng tiến đến nhà em Vy. Những ngày giáp Tết này đường phố đông như hội, thêm nữa là nhà tôi ở gần ngay trung tâm mọi năm tổ chức chợ Tết, thế nên tôi cực kỳ tự hào rằng không ai trong lớp biết mùi vị những ngày Tết rõ hơn tôi. Vì chỉ có những ngày giáp Tết mới thực sự là có không khí Tết, bắt đầu từ ngày 20 âm lịch là đường xá quanh chợ đông người dần, chủ yếu là các hàng bánh kẹo nay đã bán thêm bánh mứt, hạt dưa hạt bí, và những người hàng rong bán bao lì xì cùng những dây treo “ Phước Lộc Thọ “ vàng choé để treo trên cành mai cành đào. Rồi lại những người ở quê lên chất rau củ quả tràn cả ra đường, lên lề nhà dân mà họp chợ, tuy có hơi dơ và bừa bãi vì rác chất hàng đống dưới chân, thế nhưng tôi lại cảm thấy rất tuyệt vời. Ai cũng mang vẻ bận rộn, ai cũng có việc để làm, người qua người lại tấp nập, đó là chỉ mới những ngày từ 20 đến 24. Sang đến ngày 25 âm lịch thì chợ đêm được mở ngay khoảng đường rộng ở công viên dưới chân cầu LHP, một bên cầu là chợ đêm, và bên đầu còn lại của cầu dọc theo 2 bên bờ sông Cà Ty sẽ là chợ hoa, lúc này sẽ có các dân phòng bảo vệ lập rào không cho phương tiện giao thông các loại di chuyển vào đây, cả 1 dải đường dài và rộng nay sẽ chỉ dành cho người đi bát phố, đây cũng là lịch trình đi dạo của tôi với em Vy chiều nay.
Chen chúc tìm chỗ gửi xe xong, tôi quay lại nơi Vy đang đứng đợi.
– Rồi, giờ đi chợ hoa hay là chợ tết bên kia trước ? – Tôi cười cười hỏi.
– Ưm…giờ đi dạo chợ hoa trước, rồi đi bộ sang kia, rồi đi sâu vô chợ trong luôn xem thế nào, sau đó tầm chiều quay lại đây là vừa ! – Em ấy phác thảo lịch trình còn nhanh hơn tôi tưởng.
– Ừ, vậy thì đi ! – Gì chứ cả mười mấy năm ở khu này, chẳng có chỗ nào là tôi chưa lết thân vô, thế nên hôm nay quyết tâm dẫn Vy đi sạch sẽ ngọn ngành chợ Tết luôn.
– On your mark, go ! – Em ấy lại đem tuyệt kỹ của tôi ra đùa.
Chợ hoa là nơi được tập trung bày bán sớm nhất, đủ các loại từ mai lan cúc….à thiếu mỗi trúc, rồi tulip , lyly, hoa hồng, những chậu tắc kiểng và cả những cành đào nhỏ trong chậu. Tôi với em Vy đang đứng trước một cây mai gốc to đùng ngay đầu cầu LHP, giá niêm yết là…70 triệu.
– Cây mai nhìn…vĩ đại quá, nhiều búp ghê, thế này đến mùng 1 chắc nở là vừa y ! – Em Vy xuýt xoa.
– Giá này…ai mà mua cho nổi ! – Tôi tặc lưỡi thẫn thờ.
– Chắc công ty nào đó mua quá, chứ chẳng có nhà nào dám chơi sang vậy đâu ! – Em ấy tán thành.
– Ừ…70 triệu N mua 70 cây mai 1 triệu rồi đem chưng, chắc ra đường ở mà ngắm mai trong nhà luôn còn kịp ! – Tôi bắt đầu tính toán.
– Sang bên kia đi N ! – Em ấy kéo tay tôi sang dàn chậu kiểng nhỏ hơn.
– Mấy gốc mai nhỏ này sao mọc hay quá hén ? Thân uốn như xoắn ốc ấy, mà nhiều cây lắm nè ! – Vy ngạc nhiên.
– Ngốc tử, lúc nó mới mọc người ta đã lấy kẽm uốn thân lại rồi, sau này nó cứ đà vậy mà phát triển thành hình dáng vậy thôi ! – Tôi tự hào vì kiến thức của mình.
– N bảo ai ngốc ? – Em Vy nheo mắt.
– À ko, ý là… ! – Tôi đuối lý, chẳng biết chối làm sao.
– Hay quá hen, sang đây, cho biết ai ngốc !
Vy kéo tôi qua khu toàn bông…hồng với cúc, cẩm chướng lily các loại.
– Đây là hoa gì ? – Em ấy chỉ vào hoa hồng đỏ.
– Dễ ợt, hoa hồng ! – Tôi tưởng bở.
– Còn đây ? – Vy hướng sang chậu hoa hồng phớt.
– À…hoa hồng lợt…! – Tôi lúng búng đáp, quên mất luôn hồi trước đã tặng một lần rồi.
– Bên này thì sao ? – Tay em ấy chỉ sang hoa hồng bạch.
– Èo….hoa trắng ! – Tôi đáp liều.
– Thế đây thì sao ? – Vy nhìn sang chậu hoa hồng vàng.
– Bông….vạn thọ ! – Tôi thấy màu vàng giống mấy cành vạn thọ mẹ tôi hay mua về cúng nên nói dóc tổ.
– Ông ơi, là hoa hồng vàng, cái kia là hoa hồng bạch, cái này là hoa hồng phớt hồi trước tặng tui đấy, thấy chưa, biết hơn ai đâu mà bảo ngốc ? – Em ấy bĩu môi.
– Ớ…mấy vụ này sao N rành được ! – Tôi cố kháng cự.
– Thế hễ người rành hơn thì mắng người ko biết là ngốc à ? – Vy nheo nheo mắt.
– Ừ….èo biết lỗi rồi mà ! – Tôi đuối lí, xuống nước xin lỗi.
– Ờm…tốt, đi tiếp thôi ! – Rồi em ấy đi sang dãy các chậu kiểng cao hơn.
– Thèm quá ! – Tôi thấy trong miệng mình nước dãi túa ra.
– Chua lắm, mà hái người ta mắng cho đấy ! – Em Vy nhăn mặt.
Hai đứa đứng trước dàn chậu tắc kiểng, cây nào cây nấy cơ man những quả là quả, vẫn biết là chua nhưng nhìn nó trĩu cành như thế tôi chẳng kềm lòng được.
– Đi uống nước mía ! – Tôi liếm môi.
– Chi vậy ? – Vy ngạc nhiên.
– Khát nước rồi ! – Tôi đáp gọn lỏn.
– Tí gần về rồi uống luôn 1 thể ngồi nghỉ chân, giờ vào chợ trong đi ! – Vy lắc đầu lia lịa ra vẻ ko đồng ý.
– Về rồi uống tiếp, N mỏi chân rồi ! – Tôi vẫn cương quyết.
Rồi chẳng để em ấy kịp phản ứng, tôi kéo tay đi thẳng hàng nước mía gần đó, gọi ngay 2 ly chẳng thể chờ lâu.
– Chà, cầu được ước thấy ! – Tôi cầm cái muỗng múc nước tắc muối từ trong lọ nhỏ uống kèm với nước mía.
– Ra vậy, thần kinh ghê ! – Giờ thì em Vy đã hiểu tại sao tôi nằng nặc đòi đi uống nước mía, lè lưỡi trêu. – Tự nhiên ko ăn tắc kia được thì vô đây…uống tắc, bleu !
– Hề hề, vậy mới thống khoái ! – Tôi gãi đầu cười trừ.
– N…bỏ vừa vừa thôi chứ, nước mía chứ đâu phải nước tắc…! Em ấy tròn mắt kinh hoàng khi thấy tôi dốc hết cái lọ tắc muối vô ly mía luôn.
– Như dzậy nó mới sốc, ngon lắm…ực…! – Tôi cười nốc hớp nước …mía tắc muối ! – Sặc…kinh…ụa…quá ! – Cố lắm tôi mới ko mửa ra tại bàn.
– Bảo rồi ko nghe, khùng quá ! – Em Vy tặc lưỡi lắc đầu gọi cho tôi ly khác.
Lòng vòng vô chợ trong, tôi ngán ngẩm nhìn mớ bánh mứt vì ly mía kinh dị khi nãy vẫn còn đang làm tôi muốn mửa, lắc đầu lia lịa khi Vy mời tôi mớ quýt ướp đường em ấy vừa mua. Lại đi sang mấy hàng trái cây, công nhận Tết nên người ta bỏ công ra làm mấy mâm ngũ quả với trái cây xếp thành hình rồng phụng theo ý người mua, nhìn đẹp đến mê mẩn. Đi hết một vòng chợ trong, tôi lại dẫn em ấy sang …chợ trên, vì khu đó bày bán quần áo nhìn cũng thích, quan trọng là hàng giảm giá Tết nên khá rẻ, ác nỗi là bày bán ngoài đường nên cũng ko đảm bảo chất lượng cho lắm. Mải chơi mà tôi ko để ý trời đã sập tối.
– Ui, về N ơi, bảo 6h ra ga đón ba N mà ! – Em Vy đập vai tôi nhắc.
– Ba nào…à…chết…5h50 rồi, ừ về thôi ! – Tôi giật mình, suýt nữa là hớ ra bữa nay tôi dóc tổ với Vy để về nhà sớm.
Lấy xe xong, tôi muốn đạp nhanh về lắm nhưng khổ nỗi đang đèo con gái sau lưng, nên chân thì tà tà mà bụng thì có lửa đốt ở trong.
– Chạy nhanh đi N, còn vòng về nữa ! – Dè đâu chính em nó lại bảo thế.
– Ơ…chạy nhanh ngồi sau dễ té lắm đấy ! – Tôi ngạc nhiên.
– Ko té đâu, cứ nhanh lên còn kịp ! – Em ấy nói giọng quả quyết.
– Không lẽ em này là dân chơi sao ta ? – Tôi nghĩ thầm trong bụng, đang phân vân xem có nên vuốt hết tốc lực hay ko, lỡ thắng gấp thì…tôi ko dám nghĩ tới nữa. Nhưng chỉ 3 phút sau là em Vy đã đứng trước cổng nhà, bình chân như vại chẳng sứt mẻ tí gì, tươi cười vẫy tay tiễn tôi…ra về.
Ôi ! Lần đầu tiên được con gái ôm từ sau lưng, tôi sướng mê tơi, đạp về nhà mà cái mặt tươi hơn hớn, quên bẵng luôn là giờ này chắc ở nhà đang chờ cơm tôi !

Chương 42:

Ôm bộ mặt tươi như tôm, tôi dắt xe vô nhà, rồi há hốc mồm ra đứng chết trân tại chỗ, Tiểu Mai đang ngồi ở bàn khách xem báo, ông anh tôi từ dưới nhà đi lên. Tôi ngạc nhiên chẳng phải vì Tiểu Mai đẹp, nàng vậy đó giờ, có chăng là hôm nay rạng rỡ hơn chút, chính yếu là ông anh tôi đang đứng trước mặt khoanh tay, ra vẻ muốn gây sự.
– Hiền đệ đã về rồi hen ! – Ổng cười nhếch mép.
– Ây dà, tránh cho đệ vô đi đại ka ! – Tôi dự là có biến gì đó rồi.
– Ừ, dắt xe nhanh xong lên anh bảo chút ! – Cái giọng này của ổng mười phần rõ mười nham hiểm, chẳng lẫn vào đâu được.
Tôi đâm hoảng, dắt xe ngang qua Tiểu Mai quên luôn cả chào nàng.
– Chú lên phòng anh hỏi chút ! – Ổng bắt đầu gằn giọng.
– Hỏi gì hỏi ở đây luôn đi ! – Tôi chột dạ rồi, nhưng vẫn giương mắt ngây thơ nhìn ổng.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Chú tự lên hay để anh xách đầu lên ! – Rồi ổng lăm lăm đi thẳng lên lầu, tôi lẽo đẽo theo sau mà trống ngực đập binh binh từng hồi.
– Ấy…. ! – Tiểu Mai ngạc nhiên gọi lại.
– Em cứ ngồi chơi, anh lên bàn chuyện với nó chút ! – Ổng cười xã giao, mà sao tôi thề là nhỏ tới lớn chưa thấy ổng cười với tôi 1 lần nào như vậy.
– Anh hỏi, chú trả lời ! – Lên đến phòng, ổng khoá cửa, đẩy tôi xuống cái ghế xoay, ấn 2 nắm tay vô đầu.
– Ớ…làm gì đấy ? – Tôi bắt đầu thấy run.
– Hôm nay chú đi đâu ? – Ông anh tôi gằn giọng.
– Thì…đi chơi ! – Tôi lắp bắp đáp.
– Đi với ai ? – Ổng ấn 2 nắm tay sát rạt.
– Với…thằng K chứ ai ! – Tôi y câu này sẵn trong đầu mà trả lời.
– Này thì bố láo ! – Rồi ổng nhấn mạnh vô 2 bên đầu tôi.
– Âyyyyyy daaaaaaaa……..! – Tôi ôm đầu bắn ra khỏi ghế la oai oái.
– Đi với gái mà lại bảo tao sang chở con bé, mới bây lớn đã chán cơm thèm phở à ? – Ổng hừ mũi phủi tay.
– Cái gì ? Đi với K mập…. thật mà ! – Tôi cố cãi.
– Ah lại còn ngoan cố ! – Ổng nhá nắm đấm trước mặt tôi. – Thằng Đóm nhà bên nãy tí toét chạy sang khoe với tao là thấy mày đi với con nhỏ nào, lại còn nắm tay, ghê hen, hỏi mãi thì nhỏ Mai mới nói là nhỏ bạn mày trong lớp !
– ………. ! – Tôi đuối lý, đã có 2 nhân chứng thế này rồi thì cãi quái gì được nữa, bụng rủa thầm thằng Đóm chết giẫm ko biết để đâu cho hết.
– May cho mày mẹ ko biết, chứ có mà ăn mắng ! – Rồi ổng mở cửa phòng đi ra ngoài.
Tôi nhăn nhó ôm 2 bên đầu vẫn còn đang ê ẩm, sao mà xui hết biết, có mỗi bữa đi chơi cũng bị hành hạ, nhưng tôi cũng tự biết chẳng trách ai được, vụ này là do tôi dóc tổ từ đầu mà ra, mới có ông anh tôi phát hiện thì cũng còn đỡ vì ổng chỉ hốt xác tôi cái tội ba xạo để ổng phải qua chở Tiểu Mai, chứ em Vy mà cũng biết tôi chơi bài dóc tổ 2 mang thì có mà ôm hận ngàn thu, vạn kiếp bất phục.
Ăn tối xong, 4 người như dự định bắt đầu đi bát phố, đầu tiên là chợ đêm, sau đó sang chợ hoa. Tôi vừa đi vừa tặc lưỡi đầy tiếc nuối, chợ Tết vào buổi đêm đẹp hơn ban ngày nhiều, đèn đuốc hoa lệ mà chợ hoa cũng đẹp hơn với những dây đèn đủ màu lấp lánh treo trên các nhánh cây, phải chi được đi với em Vy tới lúc này thì hay biết mấy.
Tiểu Mai đi cạnh bên mẹ tôi, hai người vẻ như rất hợp ý nhau trong chuyện cỏ hoa lá cành, tươi cười trò chuyện suốt buổi, mẹ tôi chốc chốc lại nhìn nàng ra chiều ưng ý lắm, tôi thì thất thểu lê thân theo ông anh, chán chết được vì chiều nay tôi với em Vy cũng đã lượn hết 1 vòng khu này rồi, chỉ khác mỗi là buổi đêm thì đẹp hơn và nhiều người hơn thôi, chứ cũng chẳng có hơn gì nhiều, nằm nhà đọc sách nghe nhạc còn sướng hơn.
– Ê ku, nhỏ kia xinh quá mậy ! – Ông anh tôi hất tay chỉ.
– Ờ, xinh ! – Tôi ngán ngẩm đáp chả buồn nhìn.
– Lại bố láo, mày đã nhìn đâu ? – Ổng quắc mắt nạt.
– Chứ đại ka bảo đi ngắm hoa mà, sao giờ thành ngắm gái rồi ? – Tôi phản phé bất ngờ.
– Ờ thì…hoa cũng tức là gái đấy, mày ngu thế ! – Ổng ngập ngừng tí rồi lấy lại phong độ bắt nạt tôi ngay.
– Thế thì có hoa đang đi kế bên mẹ đấy, nhìn đi ! – Tôi ủ dột đáp.
– Hề hề, anh đâu phải loại người đi yêu em dâu chứ ! – Ổng khoác vai tôi cười cầu tài.
– Vớ vẩn, đệ có bạn gái rồi ! – Tôi gân cổ cãi.
– Kệ mày, tao phán thì đố có sai ! – Ổng vẫn cương quyết ghép cặp tôi với Tiểu Mai.
Đi hết khu chợ đêm, 4 người chúng tôi chuyển sang khu chợ hoa bên kia sông, tôi lại thở dài, khu này lúc chiều tôi cũng lượn qua xem chán luôn rồi, chẳng có quái gì khác, có chăng là thêm các chùm đèn 7 sắc treo trên các cành mai và đào. À, còn có một cái khác, đó là ông anh tôi đã chuyển sang đi với mẹ tôi, và Tiểu Mai thì đang sóng bước bên cạnh tôi.
– Trông N có vẻ ko được vui nhỉ ? – Nàng cười mỉm bắt chuyện.
– Đâu có, bình thường mà, hì ! – Tôi cố ép mình nặn ra 1 nụ cười xã giao.
– Xin lỗi, lúc nãy Mai có hỏi với bác gái là N ko thích đi thì ở nhà cũng được, nhưng bác cứ bảo là N thích đi lắm, chắc tại mình rồi ! – Nàng nhỏ nhẹ nói.
– Ây dà, nghĩ sai rồi, N khoái đi mấy vụ này lắm ! – Tôi lại dóc tổ.
– Vậy à ? Nhìn N đâu có vậy ? – Tiểu Mai ngạc nhiên.
– Tại…cái răng đang nhức, dạo này lạnh nên nó lại giở chứng ! – Tôi quả là thần sầu chém gió, đem cả răng miệng vào mà bố láo.
– N đau răng bên nào ? – Nàng lo lắng hỏi.
– Ừ, bên trái, đau thấy mồ tổ ! – Tôi nâng trình chém lên tầm cao mới.
– Sao…N ôm mặt bên phải ? – Tiểu Mai chốt câu này quá hiểm.
– Ớ……..! – Tôi cứng họng, tình huống lại như hồi trong bệnh viện.
– Hì hì ! – Nàng che mặt cười khúc khích.
Nhưng nhờ vậy tự dưng ngượng quá hay sao mà tôi tỉnh hẳn ra, nói chuyện tíu tít với Tiểu Mai như những ngày trong viện.
– Ừa, vậy chừng nào ba Mai về đây ? – Tôi sực nhớ ra.
– Hì, chiều mai ! – Nàng cười rạng rỡ.
– Vậy à ? ….chắc ko ? – Tôi vẫn còn e dè như hồi noel, sợ ba nàng thất hứa nữa thì mệt.
– Chắc chứ, tối nay ba xuống sân bay, sáng hoặc chiều mai là có mặt ở nhà rồi ! – Nàng vui vẻ khẳng định.
– Ừ, vậy vui rồi ! – Tôi thở phào, nhỡ Tết nhất mà ở 1 mình thì tội.
– Ừa, cảm ơn N ! – Tiểu Mai hấp háy mắt.
– À, Tết bên Nhật thì Mai thường làm gì ? – Tôi tò mò hỏi, vì biết trước đây nàng sống bên Nhật.
– Thì đêm giao thừa thì cả nhà sẽ ăn tất niên, rồi nghe chuông chùa…. ! – Nàng giải thích.
– Chuông chùa có gì mà nghe ? – Tôi ngạc nhiên cắt lời .
– Hì, nghe 108 tiếng chuông để xua đuổi 108 loài quỷ dữ ấy ! – Tiểu Mai cười tủm tỉm.
– À, ở VN thì toàn bắn pháo bông, rồi sau đó ? – Tôi hỏi tiếp.
– Rồi đi lễ ở các đền thờ, cầu nguyện và xin mũi tên thần ! – Nàng đáp.
– Xin cái gì ? – Tôi ngạc nhiên tập 2.
– Hì, xin mũi tên thần, cũng có thể rút các túi thơm hoặc là thẻ xăm, một chút lòng tin cho năm mới ấy mà ! – Nàng từ tốn trả lời.
– À, vậy còn mấy ngày Tết ? – Tôi bắt đầu cảm thấy thú vị.
– Thì…đi chúc tết như ở VN thôi, hơi khác chút là mỗi nhà đều có cuốn sổ với bút để khách đến thăm thì kí tên vào, hoặc là để lại một cái khăn tay ! – Tiểu Mai đáp.
– Ừ, cũng hay hen, ở đây chỉ có chúc vài câu rồi ăn nhậu thả giàn ! – Tôi thầm ngưỡng mộ Tiểu Mai, nàng biết nhiều quá.
– Hì, thì bên Nhật cũng vậy thôi, những gì mình kể là các nghi thức truyền thống, còn lại thì Tết nên ai cũng như nhau, vui vẻ đầu năm mà ! – Nàng cười cười.
– Ừm, vậy còn……ơ này ! – Tôi định hỏi nữa.
Nhưng chưa kịp hỏi gì thì Tiểu Mai đã đùng đùng quay lưng đi thật nhanh về phía mẹ và anh tôi ở quầy hoa lily, chẳng thèm ừ hử với tôi câu nào dù mới vừa đi chung và cười nói huyên thuyên. Tôi đứng chôn chân mất mấy giây vì bất ngờ chẳng hiểu mô tê gì thì từ sau lưng :
– Ủa N ? Cũng lại ra đây hở ? – Giọng em Vy phía sau.
– Ơ….Vy cũng vậy à ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
– Ừ, nhỏ em họ đòi Vy dẫn đi, nên cũng sẵn vậy ra ngoài dạo cho mát ! – Em ấy tươi cười giải thích, tay đang nắm nhỏ em bé xíu đang nép lại phía sau vì thấy người lạ.
– Ra vậy, ừ, mà…Vy vừa thấy N thôi à ? – Tôi chột dạ, hỏi ngu.
– N hỏi gì vậy ? Vy ko hiểu! Lúc nãy cũng định gọi qua nhà rủ N đi luôn, mà nghĩ lại chắc ba về nên N ở nhà tiếp ba, nên thôi ! – Em ấy ngơ ngác vì điệu bộ ấp úng của tôi.
– À…ừ…! – Tôi thở phào, vẻ như em nó chưa biết tôi đi với Tiểu Mai.
– N đi đâu vậy ? – Vy nheo mắt hỏi.
– À…đi mua…dưa hấu ! – Tôi đáp bừa.
– Đây là chợ hoa mà, dưa hấu làm gì có ở đây ! – Em ấy ngạc nhiên.
– À, sẵn N qua mua hoa luôn, mua dùm mẹ ! – Tôi lắp bắp.
– Ừ, N đang đi với mẹ à ? – Vy gật đầu hỏi.
– Ừm, đang đi thì gặp Vy nè ! – Tôi gãi đầu trả lời.
– Vậy…cho Vy gặp mẹ N đi, để Vy chào 1 tiếng ! – Em ấy đề nghị.
– À..mẹ N sắp về rồi, đợi N mua đồ xong là…là về luôn, để khi khác nha, giờ N đang vội quá ! – Tôi đâm hoảng, chỉ muốn chấm dứt đàm thoại ngay lập tức, chứ nói 1 hồi thể nào cũng lòi ra mẹ tôi đang đi với Tiểu Mai là tàn hoa héo nụ tôi luôn.
– Ừa…vậy thôi ha, giờ Vy đi sang bên kia rồi ! – Em ấy ra chiều tiếc nuối.
– Ừ, có gì mai nói qua phone hen, N đi !
Chào em Vy xong tôi đi 1 mạch lủi vô đám đông, rồi đợi em ấy mất hút tầm nhìn tôi mới đưa mắt tìm người nhà, ngóng một hồi cũng tìm ra 3 người đang ngồi uống nước gần đó.
– Bạn gì mà đi hoài thế ? – Mẹ tôi hỏi vẻ khó chịu.
– Nói chuyện chút ấy mà ! – Tôi kéo ghế ngồi xuống.
– Hay là con nhỏ nào đấy ? – Ông anh tôi bơm đểu.
Chỉ có Tiểu Mai là vẫn cười nói với mẹ tôi như chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi thì được phen hú hồn, nhưng lại dấy lên một điều thắc mắc, chắc lát nữa chở nàng về nhà hỏi mới rõ ràng mà thôi !
– Nè, khi nãy cảm ơn Tiểu Mai nhiều nha ! – Tôi nói khi nàng vừa bước xuống trước cổng nhà.
– Cảm ơn gì vậy N ? – Nàng ngạc nhiên.
– Thì khi nãy….lúc N đứng nói với…..! – Tôi do dự, hay chỉ là trùng hợp.
– N đang nói chuyện gì vậy ? Về i, chắc mệt rồi đó, hì hì ! – Nàng cười tủm tỉm.
– Ừ…vậy ngủ ngon ! – Tôi ỉu xìu vì vẫn còn thắc mắc.
– Ừm, N cũng vậy ha ! – Rồi Tiểu Mai mở cổng bước vào nhà.
Suốt quãng đường về, tôi cứ băn khoăn tự hỏi vừa nãy có phải là Tiểu Mai đã thấy em Vy đang đi gần đó để rồi nàng chủ động đi khỏi nhằm tránh rắc rối cho tôi không ? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi ? Tối đó tôi ko tài nào ngủ được, vì vừa được phen hú vía vừa thắc mắc chuyện vừa rồi ko để đâu cho hết, cứ như là tôi lại được Tiểu Mai cứu cánh một lần nữa vậy !

Chương 43:

Có nhà ở gần chợ Tết mới biết không khí Tết nó ra như thế nào, mới cách đây vài ngày đường xá đông đúc chen không lọt chân, thế mà chiều 30 Tết đã bắt đầu…vắng tanh, thưa thớt bóng người qua lại, nhà nào nhà đấy đã mai vàng trước cửa. Tôi với ông anh đang ngồi trước thềm nhà, bịt mũi kín mít, trong nhà thì đang đóng cửa kính xịt thuốc diệt muỗi, ngoài đường thì xe rác tới ủi mớ rau cải bầy nhầy dưới đất lên, cái thứ nước màu xanh như…siro dứa, mà mùi thì như đại loại cái gì đó kinh tởm nhất quả đất, 2 thằng ngồi trơ như 2 ông phỗng bịt mặt ninja, bế khí vận công thổ nạp, được tí chút tôi chịu ko nổi tung cửa bay vào toalet mà mửa, thà hít thuốc diệt muỗi còn hơn là cái mùi diệt…người ngoài kia.
Tầm chiều tôi đang phụ ba ôm chậu mai xuống giữa nhà thì có điện thoại, dự là có biến từ em Vy, tôi bay xuống nhà chộp điện thoại liền.
– A nô ! – Tôi nói giọng ngọt xớt.
– Ai đấy ? – Quái, gọi mình lại hỏi là ai đấy.
– Ơ…thế đang gọi cho ai đấy ? – Tôi thấy chả phải giọng em Vy, nên hỏi lại.
– Thì đang gọi, mà ai đấy ? – À bực rồi nghen, được lắm.
– Đây là số trại hòm, cưng đặt mấy cái ? – Tôi đâm quạu.
– Ơ, thế nhầm số ! – Rồi cúp máy cái rụp.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“ Con điên, tết nhất còn chọc bố “ , tôi dập điện thoại cái ầm, làu bàu đi lên treo mấy dây trang trí lên cành mai, chưa được 2 phút lại có điện thoại.
– Cái gì nữa đây ? – Tôi gắt gỏng.
– Ơ…N à ? – Giọng em Vy bên kia đầu dây.
– À…à…N đây, gì Vy ? – Tôi giật mình, cứ nhầm tưởng con điên lúc nãy gọi.
– Ừ, tối khoảng 7h N qua nhà Vy nha ! – Em ấy ra cái hẹn.
– Ừm, đúng 7h có mặt ! – Tôi hí hứng đồng ý.
Đúng 7h, tôi áo quần chỉnh tề, chào ba má một lượt con đi, rồi dông thẳng, đường phố lúc này sạch như li như lau chẳng một miếng rác, ko tưởng tượng ra mới chỉ cách một buổi chiều khu này vẫn còn là một vùng rác dày cộm dưới chân. Đèn đuốc thành phố sáng trưng, các băng rôn biểu ngữ mừng xuân được treo trên cao, cầu LHP hôm nay bị chặn 2 đầu để giao thừa sẽ bắn pháo hoa mừng xuân, thế nên tôi phải vòng sang cầu THD.
Sang đến nhà em Vy, tôi thấy có sự chẳng lành, sao mà đông đúc thế nhỉ, xe dựng đằng trước 1 đống, nhưng kệ cứ bước vào.
– Ah, chúc mừng năm mới ! – K mập thấy tôi đầu tiên.
– Thánh N lên rồi này Vy ơi! – Thằng D đang cầm dĩa bánh mứt.
– Sao tập trung ở đây đông thế ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
– Ừ, thì ngồi chơi hát kara, rồi chút đi xem pháo hoa luôn chứ sao ! – Nhỏ H đáp.
– Ngồi đi N ! – Em Vy cười cười bảo tôi.
Tôi ngồi xuống kế bên thằng T, cảm thấy hơi bị hụt hẫng, tưởng em nó rủ mình qua 2 đứa đi vi vu lãng mạn đêm giao thừa, dè đâu tập trung nguyên cả tụ điểm thế này thì còn làm ăn gì được nữa, uống công nãy giờ tôi nặn óc nghĩ ra vài câu tình tứ đầy yêu đương hoa lá xuân nồng.
– Năm mới, lì xì cho em đi anh N ! – Thằng L láu táu.
– Thích lì “ xì “ à, ừ đợi chút, để tao ăn thêm khoai lang đã ! – Tôi phản đòn ngay.
– Thô bỉ ổi ! – Nhỏ P nhăn mặt.
– Hề hề, ai bảo ngồi gần bọn tui làm chi! – K mập cười đểu.
– Sao tết nhất mà cái mặt mày thảm thế T ? Bồ đá à ? – Thằng C ngạc nhiên hỏi.
– Mầy cứ nói thế, tội bạn, nó đã có bồ đâu mà bị đá ! – Thằng Q chơi đê tiện.
Mà tôi trông cái bộ thằng T thảm thiệt, nhìn mặt rầu rầu chẳng thèm ừ hử một câu, cứ ngồi hớp nước như…hớp rượu để giải sầu, khốn nỗi uống mãi mà chẳng say.
– Sao thế ? Có gì nói anh em nghe xem nào ? – Tôi vỗ vai nó hỏi vẻ quan tâm.
– Ừm….nói ra đừng sốc ! – Thằng T cũng đã chịu mở miệng.
– Có gì mà sốc ? – K mập trố mắt.
– Lúc nãy…tao thấy…Trúc Mai đi với bạn trai.., ngồi sau xe mà tình tứ với thằng trước mặt lắm ! – Nó rầu rĩ thổ lộ.
– Hoang đường ! – Chả hiểu sao tôi lại phản ứng gay gắt như thế.
– Để T nói hết đi N ! – Em Vy nheo mắt nhìn tôi.
– Thì có gì đâu, người ta xinh đẹp thì con trai theo thôi, chuyện bình thường ! – Thằng L khoát tay, như tưởng có gì ghê gớm lắm.
– À…ra là anh T nhà mình có ý với Mai, hì hì ! – Nhỏ Y ù cười hiểm.
– Mà sao mày biết là Mai đi với bạn trai ? Lỡ anh em trong nhà thì sao ? – Hổng dè thằng C cũng gay gắt không kém.
Tôi cũng muốn thốt lên rằng Tiểu Mai làm gì có anh em, có mỗi ông anh họ thôi mà ông này thì đi làm rồi, cũng lập gia đình luôn rồi, hồi trong bệnh viện tôi biết vậy. Thế này thì chắc là nàng có bạn trai thật rồi, cũng phải, xinh xắn giỏi giang thế kia thì có bạn trai cũng đâu có gì làm lạ, nghĩ thế nên tôi tặc lưỡi cho qua, cũng chẳng phải chuyện của mình.
– Sao mày chắc đó là bạn trai Trúc Mai ? – Thằng C hỏi gặng.
– Ờ, tao nhìn tao biết, chả thể nào sai được ! – Thằng T hớp nước sầu đời.
– Nhìn là nhìn thế nào ? – Thằng D liếm môi tò mò.
– Hôm nào tụi mày nhìn rồi thấy, hỏi lắm thế ! – Thằng T sẵng giọng.
– Ơ cái thằng này…. ! – L đội trưởng ngơ ngác.
– Thôi, chuyện có gì đâu, năm mới các chú, bỏ qua hết đi, sang năm chú T sẽ có bạn gái, cái cũ ko đi sao cái mới nó tới ! – K mập nói cầu tài.
– Ừ, mà tao thấy cái cũ của mày vẫn còn ngồi đây kìa ! – Thằng D ti hí mắt nhìn.
– Ông nói bậy bạ cái gì đấy ? – Nhỏ H biết ý nên sừng sộ.
– Ây dà, tự nhận đấy nhá ! – Thằng D hụp người né cái véo của nhỏ H ngay tức thì.
Bọn tôi cười giỡn thoải mái, chỉ mỗi thằng T là vẫn âu sầu như vậy, à có khá hơn một chút vì nó có đồng mình, thằng C đã gia nhập luôn hội sầu đời cuối năm, 2 ông ngồi tâm sự chén chú chén anh ra chiều đau khổ lắm.
Tôi thì tôi chẳng tin là Tiểu Mai có bạn trai, cũng ko biết sao tôi lại tin như vậy, nhưng cứ như là một điều gì đó hiển nhiên, có lẽ là vì chưa bao giờ tôi thấy Tiểu Mai đi với người con trai nào khác ngoài tôi ra, vậy nên bây giờ nghe thằng T kể tôi thấy cứ như chuyện chỉ xảy ra trong mơ ở tận đâu đâu.
11h30, cả đám bọn tôi bắt đầu đề-pa đi hướng bờ sông để xem pháo hoa, đường phố đông hẳn lên, mọi người chở nhau đi dạo, coffee sân vườn, đi lễ chùa, nhưng chủ yếu nhất là đi xem pháo hoa. Vậy nên khu vực tập trung đông người nhất là dọc hết bờ sông Cà Ty, 3 cây cầu bắc ngang sông thì hết 2 cây đã chật kín những người, chỉ có cây cầu LHP ở giữa là bị chặn lại, vì đó là nơi đặt các ụ pháo. Bọn tôi chen chúc mãi mới được 1 chỗ tạm gọi là xem được pháo tầm trung và tầm cao, chứ tầm thấp thì chịu vì chen đông quá, chỗ được chỗ mất. Mà thật ra chỉ có năm nay vì đi với em Vy nên giờ này tôi mới lết thân ra xem, chứ bình thường những năm khác là cả nhà tôi lại ngồi trên sân thượng, vì hướng nhà tôi chỉ cách bờ sông có vài dãy nhà cắt ngang mặt tiền, thế nên gọi vị trí mà tôi hay xem pháo bông là ghế first class cũng ko sai, 3 pháo tầm thấp – trung – cao thì nhà tôi đều được mãn nhãn, mà lại chẳng phải chen chúc như thế này.
Đồng hồ điểm 12h, tiếng còi trong tháp nước PT gần đó vang lên khắp thành phố, và từ các ụ pháo hướng cầu LHP đồng loạt phát pháo.
– Bục…bục…víu….đùng !
– Woa……đẹp quá… !
– Hú……clap clap clap… .!
Sau tầm thấp là các tháp pháo bắn tầm trung, xen kẽ là tầm cao, các bông hoa đủ hình dạng và màu sắc nở ra sáng rực cả một vùng trời, kéo theo đó là những làn khói trắng chưa tản đi hết lẫn vào những đám mây. Bản nhạc Happy New Year bất hủ của nhóm ABBA vang lên từ các loa phát thanh phía bên trên cao, đây là giây phút mà tất cả mọi người đều chung một niềm vui, chung một xúc cảm mừng một năm mới an khang thịnh vượng cho tất cả mọi nhà.
Tôi bất giác nắm tay Vy lại :
– Cho khỏi lạc nhau ! – Tôi cười hì hì.
Khoảnh khắc đó tôi trông đôi má em ấy đỏ lựng lên, cũng có lẽ vì do ánh sáng màu hồng của đợt pháo hoa vừa được bắn lên, cũng có lẽ là do….là gì thì các bạn tự hiểu ^^!.
Khung cảnh một vùng trời đêm sáng rực rỡ, đẹp rạng ngời vì hoa cỏ nở ra tự không trung, đủ màu sắc và hình dạng, xen lẫn đó là bài nhạc nền đang reo vang trông không khí xuân nồng, tiếng pháo được phát ra từ các ụ súng, tiếng người xem nói cười và vỗ tay lốp bốp, thành phố và cả mọi người như hoà chung 1 nhịp trong giây phút này đây, cả một năm bận rộn với những vất vả lo toan, và giờ năm cũ khép lại bằng hình ảnh hoành tráng này, cũng chào đón một năm mới đang đến trên khắp mọi miền đất nước, và trong lòng của mỗi con người.
Kéo dài khoảng 15 phút, màn pháo hoa mừng xuân kết thúc, và nổi trội lên ngay sau đó là tiếng trống của các đoàn lân sư rồng sẽ biểu diễn suốt đêm giao thừa và kéo đến cả sáng mồng 1, và cả đến 2 mồng Tết sau đó, tôi dù đã đón hơn 14 cái Tết nhưng chưa lần nào là tôi thấy nó cũ, vẫn một niềm vui hân hoan như lúc còn tí hon lon ton theo mẹ.
– Giờ đi đâu ? – K mập quệt mũi hỏi.
– Hay đi chùa ? – Nhỏ Y đề nghị.
– Thôi, giờ ai cũng tập trung trong chùa đông lắm, chen chúc chứ làm gì ! – Thằng L nhăn mặt lắc đầu.
– Nãy giờ cũng chen thôi ! – Nhỏ H cãi.
– Chen mà được xem pháo hoa, giờ vô chùa xem gì ? – Thằng D hỏi ác.
– Vậy giờ đi dạo chút rồi về, mai tính tiếp ! – K mập thể hiện tài lãnh đạo, chốt lại.
– Thế các bạn đi dạo vui vẻ, tớ dông trước nhá ! – Tôi vẫy tay mà như xua đuổi.
– Ơ…thế mày đi đâu ? – Thằng C ngơ ngác.
– Đi đâu kệ tao, thế nhá !
Rồi tôi đạp xe chở em Vy dông thẳng, ở lại lâu cho bọn nó chèo kéo lại chẳng được gì, chứ đi dạo mà kéo cả đàn cả đống còn gì là vui. Tôi chở em Vy vòng xuống biển 1 vòng rồi lại dạo lên đường NTT.
– Này, N chưa mừng tuổi Vy nhé ! – Em Vy ngồi sau nghiêng mái đầu nói.
– Để xem, 15 tuổi, được rồi, 15k nhá ? – Tôi liếm môi.
– Xấu, nhân 10 lên đi ! – Em ấy cười cười đập vai tôi.
– Ây dà, vậy là tại hạ ko đủ khả năng chi trả rồi ! – Tôi vờ thở dài.
– Vậy tính làm sao đây ? – Em nó hấp háy mắt.
– Chỉ còn tấm thân này thôi, chịu ko ? – Tôi giả giọng thê lương.
– Hì hì, ai mà thèm ! – Vy cười khúc khích.
– Èo, coi vậy chứ nhiều người thích lắm đấy ! – Tôi hểnh mũi, nổ văng trời.
– Xạo, kể nghe ai thích ! – Em ấy bĩu môi.
– Để xem…..ưm… ! – Tôi vờ suy nghĩ.
– Trúc Mai ! – Vy nói gọn lỏn mà tôi nghe như pháo hoa vừa bắn sát bên tai.
– Bậy bạ…. ! – Tôi chối ngay.
– Hì, giỡn thôi ! – Em nó cười tủm tỉm.
– Giỡn lạ ! – Tôi lắc đầu lia lịa.
– Chứ sao lúc nãy ông T nói Mai có bạn trai, N bảo ko phải, vậy là ý gì ? – Em ấy nheo mắt dò xét.
– Thì ý là…là nói thằng T nhảm nhí, chuyện đó đâu có gì phải buồn ấy ! – Tôi toát mồ hôi đáp bừa cho qua chuyện.
– Vậy à ? Hay là lại mồm miệng khéo léo đấy ? – Vy cười cười.
– Hừ, ko tin thì thôi ! – Tôi vờ giận.
– Em nào dám chứ, tin chàng hết mực, hì hì ! – Em nó cười tình, nhưng chả biết sao tôi thấy cứ như là đang cười lạnh.
Tầm 1h30 thì đường phố đã vãn người dần, chỉ có những quán coffee là vẫn đông nghẹt những người là người. Hai đứa tôi đã bắt đầu thấy lạnh, tôi thì còn thêm buồn ngủ, 2 mắt cứ díu lại mà quờ quạng, chốc chốc lại đưa tay che miệng ngáp.
– Tới nhà Vy rồi này, dừng lại đi N ! – May em Vy nhắc kịp, ko là tôi chạy lố qua luôn.
– À…ừ ! – Tôi thắng xe cái kít.
– Thế về nhé, ngủ ngon hen, mai gặp ! – Em ấy vẫy nhẹ mấy ngón tay.
– Ừ, mai gặp ! – Rồi đợi em ấy khuất sau cổng nhà, tôi mới lẩn thẩn đạp về.
Trên đường về tôi cứ thở dài ra chiều bi ai, đầu năm đầu tháng đã bị em Vy quay như quay dế thế này, chắc cả năm sau bị vậy hoài luôn quá !