Thiên nga đen bị phản bội – Chương 7

by Le Thuy August 21, 2015 at 10:25 am
Comments Off on Thiên nga đen bị phản bội – Chương 7

Tác giả: Ký thu

thien nga den bi phan boi

Chương 7

“Ủa? Sao anh lại ở chỗ này?” Bạch Oanh Man có chút kinh ngạc, nhìn về bóng người cao lớn đang đi về phía mình.

Từ chỗ tối ngoài hành lang, một người đàn ông sắc mặt không vui đi tới, chính là Trạm Vấn Thiên.

“Không ở đây thì ở đâu? Anh đã nói từ nay về sau đưa đón em cùng đi làm, em tốt nhất đừng nói là em đã quên đó?” Hắn chẳng qua tới trễ một chút lại phát hiện cô định trốn đi, hắn có chút không vui.

Bởi vì khí thế của hắn, cô không tự chủ xuất hiện thần sắc đau lòng, “Em chỉ nghĩ anh chẳng qua thuận miệng nói, dù sao anh có rất nhiều chuyện phải xử lý, làm sao có thời gian rảnh.”

“Em cho là anh sẽ ở lúc em sắp chết, kéo chân tất cả chủ quản, khiêu khích bọn họ sau đó lại bỏ em một mình? Anh không ngốc như em vậy.” Chó cùng sẽ rước dậu, hắn biết cô làm việc quả quyết nhưng cũng không đồng ý cô không đúng mực như vậy, làm việc nguy hiểm như vậy, hắn từ chỗ Chu Tiếu Mi đã biết vì sao cô nóng vội, bởi vậy không thể để cô mạo hiểm.

Bị người giáo huấn, Bạch Oanh Man không giận, ngược lại nhẹ nhàng nói, “Kỳ thật anh không cần tới đón em, em biết đường về nha. Huống chi taxi đầy đường, gọi là có, nếu không còn có xe bus mà.”

“Em đang chê anh nhiều chuyện hả?” Trạm Vấn Thiên nhìn vợ không biết tốt xấu, thật không hiểu nên biểu đạt quan tâm cô thế nào, cũng không hiểu vì sao cô lại cự tuyệt sự giúp đỡ của mình nữa.

“Không phải, em chỉ không muốn kéo anh vào quyền lực đấu tranh trong công ty em, quá nguy hiểm, anh không cần mạo hiểm vì em.” Thời gian này mỗi ngày hắn đều đưa đón cô, cô biết rõ hắn đang lo lắng cho an nguy của mình, nhưng mà hắn là người thừa kế duy nhất mà ông ngoại coi trọng, không thể có một tí sơ xuất.

Trạm Vấn Thiên chịu đựng cảm giác muốn rống vào mặt cô, kìm nén nói nhỏ, “Đã biết nguy hiểm còn lấy thân mạo hiểm, em cho là anh đã chết rồi sao?” Vì sao không lợi dụng hắn, ỷ lại hắn?

“Vấn Thiên……” Bạch Oanh Man khó hiểu, hắn tức giận gì vậy, cô chỉ không muốn có người vì mình mà bị thương thôi.

Kỳ thật, ở hội nghị cô cố ý làm như vậy, cô nghĩ trong thời gian ngắn giải quyết vấn đề nội bộ, không muốn người giúp mình bị bất cứ uy hiếp gì, cho nên mới bí quá hóa liều.

Cô muốn cho ám hiệu để những người có hành vi không hợp pháp hoảng loạn, người hoảng hốt dễ xuất hiện sơ hở, một khi cô nắm được, có thể nắm được con sâu làm rầu nồi canh.

Trước khi làm chuyện này, cô cũng đã suy tính rất lâu, ngay cả Chu Tiếu Mi cũng khuyên cô nghĩ lại, nhưng mà vừa nghĩ tới Nguyệt nhi, có nhà mà không thể về, cô đem tất cả sợ hãi vứt sau lưng.

Nhưng thái độ của Trạm Vấn Thiên hôm nay cô rất ngoài ý muốn, cô cho rằng hắn sẽ không nhúng tay vào việc này, ai ngờ hoàn toàn không phải như vậy.

“Không cần kêu tên anh, em có đối đãi anh như chồng của em không? Tự chủ trương vứt anh sang một bên, nếu một ngày nào đó cảnh sát kêu anh tới nhận xác, anh có phải là nên cao hứng bừng bừng đi tìm thầy phong thủy, tìm một ngôi mộ tốt cho em không?” Bởi vì tức giận, giọng nói của hắn có chút nặng nề.

Ngày đó hắn ngồi trong phong họp mà phát run, nhiều lần muốn cắt đắt lời cô. Hắn biết rõ, nếu không phải mình ở đây, cô đã sớm bị đám ác bá đó ăn tươi nuốt sống, không thể toàn thân trở ra.

Vì thế, hắn vẫn muốn nói chuyện với cô, hết lần này đến lần khác bị trì hoãn.

“Anh đang tức giận?” Cô giật mình mở to mắt, như là Columbo phát hiện vùng đất mới.

Trạm Vấn Thiên cười đến nghiến răng nghiến lợi, “Thì ra em không bị mù, nhìn được anh đang tức giận.”

Bạch Oanh Man không hiểu lắm, thật sự không dám hỏi, bởi vì cô cảm giác mình làm sai việc gì đó, “Vì sao? Hôn nhân của chúng ta cũng không phải dựa trên tình yêu, ngoại trừ việc phù hợp trên giường, xuống giường gần như chúng ta không cùng xuất hiện.”

“Cho nên anh đang sửa đổi.” Hắn lạnh lùng nói.

“Dạ?” Tim cô đập loạn nhịp.

Thấy miệng cô mở rộng, nhìn ngốc ngốc, hắn nhịn không được muốn cười, “Bởi vì anh bắt đầu cảm thấy em rất đáng yêu.”

Cô thích cậy mạnh, vì bảo vệ người nhà mà không tiếc hy sinh, nói xấu người nhà của cô, cô sẽ dũng cảm đối nghịch với hắn, những điều này từng chút từng chút một thấm sâu vào đáy lòng sắt thép của hắn, làm hắn không thể không để ý.

“Anh….. Anh uống lộn thuốc, nói năng bậy bạ gì đó?” Hai má cô đột nhiên ửng hồng, ánh mắt không được tự nhiên, xoay đi chỗ khác.

“Anh tưởng em làm từ khối băng, không ngờ cũng thẹn thùng.” Hắn trêu chọc, sờ nhẹ hai má đang nóng lên của cô, khuôn mặt lạnh lùng thoáng ấm áp.

Lại bị giễu cợt, đầu lưỡi Bạch Oanh Man như bị mèo ngậm mất, nhỏ giọng, “Băng…. Sẽ hòa tan…”

Á! Cô nói gì vậy chứ, nói lộn xộn rồi, hắn nhất định sẽ cười nhạo cô.

“Nói cho cùng, băng đúng là sẽ tan….. dùng nhiệt độ cơ thể của anh.” Hắn phụ họa lời cô.

Cô lại bị lời của hắn chấn động, tim kinh hoàng không thôi, “Vấn Thiên, anh bị cái gì kích thích vậy, hay là sinh bệnh rồi? Sao trở nên…. Có chút là lạ?”

Trước kia, hắn cũng sẽ không dùng mắt để nhìn cô, khóe môi luôn nhếch lên chế nhạo, coi cô như một món đồ có cũng được không có cũng chẳng sao, thái độ lạnh nhạt cứ như cô chỉ là người phụ nữ làm ấm giường, không đáng được nhắc tới.

Có thể từ sau buổi tối thần kỳ đó, tất cả đều bất đồng, hắn bắt đầu chú ý tới cô, dành thời gian đưa đón cô, nói chuyện phiếm với cô, thỉnh thoảng làm cô có cảm giác được nuông chìu….

“Chỉ là anh đã hiểu rõ một việc.” Hắn nói. Vợ chồng cả đời, còn rất dài, tra tấn lẫn nhau chỉ là thể xác và tinh thần mỏi mệt, không bù được những thứ mất đi.

Mặt lạnh lòng mềm, đây là lời bình luận của Chu Tiếu Mi về bạn tốt. Nghe cô ấy nói về những điều hắn không biết về Bạch Oanh Man, biết được chịu đựng của vợ, hắn đau lòng thay cô, sở dĩ cô biểu hiện vô tình, cũng bởi vì cô không có quyền được mềm yếu.

Hắn hiểu được cô không phải là người lòng dạ ác độc, ngược lại có một trái tim mỏng manh đơn thuần cần chăm sóc, lạnh lùng xa cách chỉ là vỏ bọc để cô tự bảo về mình, cũng bảo vệ người cô quan tâm.

“Việc gì?” Nụ cười bí hiểm của hắn làm lòng cô phát run.

Hắn cười không đáp, kéo cánh tay cô, “Về nhà thôi.”

“Về nhà…. A! Đau quá…” Sắc mặt cô đột nhiên trắng bệch, bộ dạng đau đớn.

“Làm sao vậy?” Hắn tái mặt, cuốn tay áo của cô lên, quả nhiên ở khuỷu tay cô bị bầm tím một vết to.

“Không cẩn thận đụng phải…. Không có gì đáng ngại, hai ngày nữa sẽ bớt sưng mà.” Nếu như hắn không kiểm tra, cô căn bản cũng không phát hiện mình bị thương nghiêm trọng như vậy.

“Em thành thật nói anh biết, có chuyện gì?” Hắn nhíu mày, nghiêm mặt hỏi.

“Anh…..” Thấy hắn trầm mặt trừng mình, Bạch Oanh Man cười khổ, thở dài, “Giữa trưa lúc ở đầu cầu thang chỗ nhà hàng công nhân viên, em bị người đụng từ sau lưng, thiếu chút nữa lăn xuống lầu, chỗ này là lúc đụng vào lang cang.” Cô không nói cho hắn biết, nếu không phải mình nắm tay vịn kịp chỉ sợ cũng bị rớt xuống lầu.

“Người đụng em là ai?” Sắc mặt hắn càng đen, trầm giọng hỏi.

“Không thấy rõ, em vừa quay đầu lại chỉ thấy một bóng đen trốn vào lối thoát hiểm.” Lúc ấy cô bối rối, chân đứng không vững, đành phải dựa vào tường ngồi xuống, để tim được bình tĩnh.

Cô thật sự bị hù chết, lần đầu tiên cảm nhận cái chết gần mình như vậy, thiếu chút nữa cô đã rời khỏi thế gian này.

“Cứ như vậy?” Hắn lạnh lùng nhướng mày.

Cô im lặng, không hiểu hắn còn muốn biết gì nữa.

Trong lúc đó, Trạm Vấn Thiên mạnh mẽ ôm cô vào lòng, há miệng cắn cái cổ non mềm của cô, “Nhớ kỹ, em không phải chỉ có một mình, em có chồng, ngực của anh lúc nào cũng hoan nghênh em. Muốn khóc cứ thoải mái mà khóc, anh cam đoan không ai dám cười nhạo em.”

“Em…….Em không phải là quỷ khóc nhè….” Bỗng dưng, cô cảm thấy hốc mắt ngấn nước, mũi cũng mỏi nhừ.

“Ai nói thích khóc mới có thể khóc! Lúc đó em nhất định là rất sợ phải không?” Hắn đau lòng ôm cô, để cô dán chặt vào ngực mình.

Tuy Bạch Oanh Man rất cao hứng sự an ủi của hắn, phảng phất chính mình rốt cuộc cũng có thể dựa vào người khác, nhưng mà……

“Vấn Thiên, đừng đối xử với em quá tốt như vậy.”

“Tại sao?”

“Em không thể ỷ lại anh..” Cô sợ hãi mất đi lần nữa, bị người vứt bỏ còn đáng sợ hơn chết.

Hắn cảm nhận được sự sợ hãi trong lời nói của cô, trong lòng thắt lại, “Em không tin chồng em có năng lực bảo vệ em sao?”

Bạch Oanh Man vui vẻ cười, hốc mắt lại đỏ: “Nhưng mà anh có thể bảo vệ em bao lâu? Một tháng, hai tháng, hay là một năm, hai năm, khó nói trước được, đến một ngày, anh sẽ không phiền chán mà bước đi..” Đến lúc đó, cô đã quyến luyến nhiệt độ cơ thể hắn, làm sao có thể một lần nữa thích ứng cuộc sống đơn độc?

“Em không thể tin anh một chút sao? Đã cưới em, em chính là trách nhiệm của anh, anh sẽ không buông tay không để ý tới.” Đây là hứa hẹn của hắn, hắn cũng không đơn giản tiếp nhận người khác.

“Vấn Thiên…” Rất nhiều tình cảm xông lên đầu, cô không biết nên nói gì.

“Cẩn thận!”

Nói một nửa, bên ta đột nhiên vang lên tiếng động cơ ầm ầm từ xa đến gần, Bạch Oanh Man đang muốn quay đầu xem xét, người đã bổ nhào trên mặt đất, lốp xe xượt qua bao da của cô trong gang tấc.

“Cái này…. Đây là ngoài ý muốn sao?” Môi run run, nhớ tới lúc sắp té xuống thang lầu, toàn thân cô không ngừng phát run, nhìn chiếc xe dần dần chạy xa.

“Em thấy xe sắp xếp gọn gàng chứ?” Vẻ mặt hắn hung ác nham hiểm, thần sắc cảnh giác ôm lấy cô.

“Hắn muốn đụng em?” Cô cố bình tĩnh, là ai táng tận lương tâm như vậy?

Trạm Vấn Thiên cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, “Em nói ngoài ý muốn sao? Trong hội nghị em nói những câu không muốn sống đó có nghĩ tới hậu quả chưa?”

“Ông xã…” Tay cô nắm lấy áo hắn, lúc này mới cảm thấy rõ ràng mình đã quá lỗ mãng.

Hắn tức giận trừng cô, “Biết mình làm sai chưa? Nhưng mà không sao, em còn có anh. Em cứ tận lực lợi dụng anh, hiện tại anh có thể bảo vệ em mỗi lúc, có rảnh tìm phiền toái chi bằng dồn tâm tư trên người anh.”

Lúc này Bạch Oanh Man mới nín khóc, vùi sâu mặt vào hõm vai của chồng.

“Xin hỏi đây là chuyện gì? Tôi có phải đi nhầm công ty rồi không? Hay là Xuân Dương thuyền vận quyết định sáp nhập vào Nhật Nguyệt thuyền vận, đối phương mới đến thanh toán tài sản..”

Nhận được nội tuyến lắp bắp của Đỗ Trọng Mai, Chu Tiếu Mi cho rằng có chuyện lớn, bối rối vội vàng chạy tới văn phòng CEO.

Nhưng mà lúc mở cửa, cô lập tức há hốc mồm sửng sốt tại chỗ.

Đợi cô chậm rãi lấy lại tinh thần, vẫn không thể tin tình cảnh trước mắt, thiếu chút nữa là cướp kính cận của Đỗ Trọng Mai để mang.

Quả nhiên là xảy ra chuyện lớn, cô đã nhìn thấy một thứ “Sinh vật” không nên tồn tại, như người ngoài hành tinh, chiếm cứ văn phòng CEO mà cô quen thuộc.

“Chu học… học tỷ, đây không phải ảo giác, chị không có nhìn lầm.” Lúc Đỗ Trọng Mai nhìn thấy cũng sợ hãi kêu một tiếng.

“Em lại đây.” Chu Tiếu Mi ngoắc một ngón tay.

“Dạ.” Đỗ Trọng Mai khờ khờ chạy tới, không hề đề phòng.

“Để chị nhéo một cái.” Đầu ngón tay Chu Tiếu Mi bay thẳng tới quai hàm của học muội mà véo.

“OA!” Đỗ Trọng Mai không phòng bị, lập tức chảy nước mắt.

“Đau không?”

“Rất đau…” Cô thư ký nhỏ đau đến khuôn mặt nhăn nhúm.

“Đau thì không phải là mộng…” Chu Tiếu Mi nhẹ nhàng thở ra, nụ cười hoa đào quen thuộc lại trở về.

Không phải cô hoa mắt nhìn lầm, cũng không phải ảo giác, xác thực, …. Vậy thì cô yên tâm rồi.

Cô nhìn bộ salon gỗ cạnh bàn làm việc, hôm nay nhìn có chút đáng yêu, vị CEO bất đắc dĩ nhìn cô.

“Anh ấy… À, đến mượn vài ngày….” Aizz, Bạch Oanh Man thật sự không phản bác được, không biết nên nói gì cho phải.

“Vài ngày?” Chu Tiếu Mi nhướng mày. Từ quá trừu tượng.

“Vài ngày” có thể là ba, năm ngày hoặc hơn mười ngày, cũng có thể là không có kỳ hạn.

Giọng nói Bạch Oanh Man có chút khó nhọc: “Văn phòng của Nhật Nguyệt thuyền vận đang tu sửa, anh ấy sợ ồn ảo, ảnh hưởng làm việc, cho nên tạm thời dùng chung văn phòng với mình.”

“Anh ta nói?” Lý do vô sỉ xấu xa.

“Không cần trừng mình, cậu tự ngăng cản anh ấy đi.” Cô và anh ấy câu thông hơn nửa đêm, kết quả…..

Nhớ tới ban đêm xuân quang kiều diễm, Bạch Oanh Man nghiêng mặt, không muốn người ta chú ý tới da mặt đang nóng lên cả đêm.

Tư mật trong khuê phòng thật sự làm người ta đỏ mặt, tối hôm qua, hai người không biết tại làm sao lại “câu thông” đến trên giường, hắn tinh lực tràn đầy giằng co cô một đêm, thẳng đến trời sắp sáng mới cho cô nghỉ….

“Mắt cậu có quầng thâm, cậu biết không vậy?” Chu Tiếu Mi ngoài miệng nói vậy, ánh mắt lại không nể tình nhìn ấn ký trên cổ bạn tốt.

Phát giác ánh mắt của bạn, Bạch Oanh Man khẽ giật mình, có chút giấu đầu lòi đuôi, ho khan một tiếng, “Mình…. Ngày hôm qua mình xem công văn quá muộn, cho nên… À, khuya mới ngủ.”

“Thật là “khuya” à!” Chu Tiếu Mi khoanh tay trước ngực, không khách khí vạch trần cô.

“Chu kinh lý…” Băng sơn mỹ nhân đỏ mặt, thần sắc xấu hổ.

“Tuy CEO còn trẻ tuổi nhưng mà túng dục quá độ sẽ rất thương thân, mời ngài bảo trọng nhiều hơn, đừng để cầm thú thiếu nhân tính bên ngoài làm hỏng, hủy đi hình tượng băng thanh ngọc khiết trong lòng mình.” Chu Tiếu Mi trêu chọc. Tội nghiệp bạn học cũ, tám phần bị chồng ăn gắt gao rồi.

Điều này Bạch Oanh Man dứt khoát giả chết, không phản ứng, nhìn qua cô gái đang cười đến đáng giận kia.

Cô cũng không nghĩ tới một người đàn ông lại ngoan cố đến như vậy, đã quyết định thì không nghe bất cứ lời nói nào, khư khư cố chấp không cho người ta cự tuyệt, còn ngang ngược dùng “tự thể nghiệm” để thuyết phục cô.

Giương mắt nhìn phòng làm việc to như vậy lại chen vào một bộ sopha nhập từ Ý, một bàn gỗ và ba cái tủ hồ sơ cao gần hai mét, làm nội thất trong phòng làm việc của cô trở nên hỗn độn. Ngay cả bộ sopha bằng vải bông mà bình thường cô đãi khách cũng bị đẩy vào góc khuất nhất, muốn ngồi phải vượt qua một cái bàn trà.

Không may, cô không ngăn cản được thay đổi như vậy, bởi vì người đàn ông nào đó căn bản là phát xít, hắn chỉ cho cô hai con đường để chọn, một là từ chức, ở nhà làm bà chủ gia đình, nhưng hắn đồng ý cho cô dùng máy tính chat webcam để khống chế công ty, hai là đến công ty hắn làm, để hắn có thể quản lý mọi lúc.

Từ chức là không thể, cô có trách nhiệm của cô, cái sau càng khó chịu, dù sao cô có công ty nhà mình không làm, chạy đến chỗ địch công tác làm gì, dẫn đến một đống thêm mắm dặm muối.

Thấy cô không chọn cả hai cái, cuối cùng đành phải chọn phương án trung bình, do hắn “chịu thiệt” nhường nhịn, đem mặt mũi đàn ông để sang một bên, phụ xướng phu tùy, đến làm ở Xuân Dương.

Cô vốn dĩ có thể không chấp nhận quyết định vớ vẩn này, chẳng qua nghĩ đến hắn vì bận tâm an toàn của mình mới đến chen chúc cùng cô trong văn phòng nhỏ này, cô không cách nào mạnh mẽ phản đối được.

“Cô nói đủ chưa? Có việc gì cứ hướng về tôi, không cần chỉ cây dâu mắng cây hòe. Tai tôi không có điếc, nghe thấy tiếng kêu của gà mẹ.” Ngẩng đầu khỏi văn kiện, Trạm Vấn Thiên lạnh lùng nhìn cô.

Chu Tiếu Mi trừng mắt liếc hắn, còn nói cô là gà mẹ?

Cái tên đàn ông này….

Được, cô nhịn.

“Trạm tổng giám đốc, tôi nghĩ với tình huống tài vụ của quý công ty, không khó để thuê một phòng làm việc tạm thời, nếu anh không có tư liệu thuê phòng, tôi nguyện ý giúp đỡ.”

Nhịn cũng không được, Chu Tiếu Mi cũng muốn phát tát, nhưng khi hai ánh mắt sắc bén nhìn tới, cô vẫn phải nén giận.

“Cô có biết bà xã của tôi thiếu chút nữa té xuống lầu không? Ngay ở đầu bậc thanh nhà hàng công nhân viên của Xuân Dương thuyền vận.” Trạm Vấn Thiên đột nhiên nói, giọng bình thản như đang thảo luận thời tiết, nhưng mà nội dung là làm tim kẻ khác thắt lại.

“Chuyện gì xảy ra?” Chu Tiếu Mi kinh ngạc hỏi, lập tức bị dời đi chú ý.

Hắn tiếp tục nói, nụ cười bên môi càng lúc càng làm người ta kinh sợ, “Sau đó là có một chiếc xe có ý đồ đâm vào cô ấy, còn che biển số xe, cô nói xem đây là có chuyện gì xảy ra?”

“Man Man, cậu….” Chu Tiếu Mi giật mình, đây không phải là chuyện đùa!

“Mình không sao, đừng lo lắng, lúc ấy may mà Vấn Thiên phản ứng kịp, người đó mới không thực hiện được.” Bạch Oanh Man vẫn còn sợ hãi, không muốn nhớ lại khoảnh khắc nguy hiểm đó.

“Anh ta cứu cậu?”

Ánh mắt Bạch Oanh Man mềm mại, nhìn về chồng ở bên cạnh, “Ừ, là anh ấy bảo vệ mình, mình mới có thể không bị thương, tránh được một kiếp.”

Chu Tiếu Mi thở ra, nở nụ cười hiền lành, “Tôi vẫn nghĩ Trạm tổng giám đốc máu lạnh vô tình, xem ra là tôi nhìn nhầm.” Xem ra có thể yên tâm rồi, hắn ta có nghe được lời nói lần trước của cô, cái đám cưới thương mại này của bạn tốt cũng không tệ, hôm nay lại có cảnh tốt đẹp.

“Tôi rất độ lượng với những người hiểu lầm.” Hắn cũng không tính toán chi li như phụ nữ.

Con mắt nhíu lại, Chu Tiếu Mi lại cảm thấy hắn đáng giận, “Trạm tổng giám đốc tự tin là chuyện tốt, nhưng mà một người đàn ông bảo vệ vợ mình là chuyện đương nhiên, cũng không có gì đáng đắc ý.”

“Tôi có đắc ý sao? Mở to mắt của cô mà nhìn kỹ đi, mấy cô gái như các cô đã muốn đấu với những lão già âm hiểm kia, mới thật là đắc ý đó.” Nói chuyện chính, nụ cười của hắn tắt ngay.

“Tôi….. Bọn tôi… Bọn tôi không nghĩ tới đối phương lại mất nhân tính như vậy…” Các cô nghĩ tới quá ngây thơ rồi. Chu Tiếu Mi lúng túng trả lời, ít khi khiếp sợ khí thế của đàn ông, thiếu sự chanh chua thường ngày.

“Tự cho là đúng là vết thương trí mệnh, các cô nghĩ rằng chiếm thượng phong, vạch trần bọn họ, người khác nghĩ thế nào? Vì tiền tài, lòng dạ ác độc của bọn họ vượt qua sức tưởng tượng của các cô nữa kìa.” Hắn bực mình sự khinh địch của bọn họ.

“Anh đừng nói mát nữa, bọn tôi cũng biết phải phòng bị, nhưng mà hiện tại anh chiếm văn phòng CEO đê làm gì?” Chu Tiếu Mi cũng không cam chịu yếu thế. Hiện tại hắn làm như vậy, đám người tổng giám đốc nhất định không bỏ qua cơ hội, cố ý sinh sự.

Huống chi cùng làm việc không phải là nhân viên nhỏ, không phải em trai đưa tiện lợi mà là Trạm đại tổng giám đốc tiếng tăm lừng lẫy, có ai lại để đối thủ cạnh tranh vào địa bàn mình chứ? Coi như là vợ chồng, làm việc cũng phải xem nặng nhẹ, hành vi của hắn không phải làm cho đám người kia kiếm chuyện sao?

“Ít ra cũng tốt hơn các cô, làm gì cũng không làm tốt. Có tôi ở đây, ít nhất đối phương sẽ làm việc cẩn thận, không dám tùy tiện ra tay.” Trận đấu này so nhẫn nại, ai mất kiên nhẫn trước sẽ rơi xuống hạ phong, chỉ cần đối phương có hành động, hắn có thể bắt được kẻ chủ mưu phía sau.

“Anh………” Chu Tiếu Mi biết hắn nói không sai nhưng mà điều này cũng không thể hợp lý hóa việc hắn chiếm giữ Xuân Dương thuyền vận.

“Chu kinh lý, đừng phí lời nữa, Trạm tổng giám đốc chuyên chế cậu thấy rồi đó, muốn anh ấy thông cảm sự khó xử của người khác, còn khó hơn lên trời.” Tựa như đàn khảy tai trâu, Bạch Oanh Man đã thử qua.

Trong mắt bạn tốt có sự dung túng, Chu Tiếu Mi cũng hiểu vài phân, hôm nay đại khái là phu xướng phụ tùy, “Nhưng CEO sẽ giải thích với Bạch tổng thế nào? Ông ta đang tận dụng, chờ cơ hội tìm sai lầm của chúng ta.”

“Dùng lý do vừa rồi đó.” Đi một bước tính một bước, hành sự tùy theo hoàn cảnh, Bạch Oanh Man tin rằng luôn có biện pháp giải quyết.

“Lý do nát quá.” Chu Tiếu Mi lắc đầu. Ngay cả bọn mình còn thuyết phục không được, những lão gian thần kia làm sao có thể chấp nhận.

“Tiếu Mi….” Bạch Oanh Man chỉ có thể cười khổ.

Aizz, cô có một ông chồng bốc đồng, rõ ràng đã nói không can dự, trên thực tế lại can thiệp khắp nơi, cô phản bác chỉ uổng phí thôi, kết quả luôn là nhân nhượng hắn.

“Có vấn đề gì kêu bọn hắn trực tiếp đi hỏi tôi, nếu ai quấy rầy bà xã của tôi, chuẩn bị tâm lý tốt đi. Tôi nói tiếng gió rồi, ai không biết mới là lạ.” Trạm Vấn Thiên lên tiếng lần nữa.

“Vấn Thiên, anh uy hiếp hả, hơn nữa hình như anh nhầm, em mới là người phụ trách của Xuân Dương.” Bạch Oanh Man không biết nên cười hay khóc, cảnh cáo hắn đừng bao biện làm thay.

Trạm Vấn Thiên mím môi, cười như không cười một cái, “Bà xã, em hình như cũng quên một chuyện, anh là chồng em.”

“Công là công, tư và tư, không thể nói làm một.” Hắn không phân biệt được công tư làm cô thật khó xử.

“Nếu như em không đẩy mình vào hiểm cảnh, thì anh có cần thế này không? Anh chưa bất mãn với cuộc hôn nhân của chúng ta đến mức thấy người ta chém em một đao mà không đi ngăn cản.” Cô không tự hỏi mình đi, gây ra hậu quả chỉ hắn mới giải quyết được.

Trên thực tế, coi như vợ chồng, nếu gặp phải tình huống uy hiếp đến tính mạng cũng sẽ chần chờ, chim liền cánh nhưng đại nạn đến đều tự bay đi, huống chi không ai chấp nhận vô duyên cớ đánh rơi một cái mạng, vì một cuộc hôn nhân không phải yêu.

Trạm Vấn Thiên luôn miệng nói trách nhiệm, nhưng hắn chưa thấy rõ lòng mình, hắn cho là hắn chỉ dùng tư cách là chồng, bảo vệ vợ, thấy cô gặp nạn ra tay viện trợ là chuyện tự nhiên, tuy nhiên nó đã vượt qua phạm vi của chồng đối với “vợ” này, mà giống như đối với người phụ nữ mà mình yêu, hắn lo lắng, quan tâm an nguy của cô, không muốn cô tăng ca, thậm chí chủ động muốn giúp cô loại bỏ khó khăn, làm cho cô yên tâm công tác…..

Những việc hắn làm, đã sớm không chỉ là trách nhiệm, trong sinh hoạt thân mật hằng ngày, trái tim cứng như sắt thép bất giác mềm mại, vì một người mà thay đổi.

Lại là trách nhiệm….. Ánh mắt Bạch Oanh Man thoáng tối, thở dài trong lòng, cô hiểu được hôn nhân của hai người không có yêu, hắn vẫn chấp nhận quan tâm an nguy của người vợ như cô cũng đã là khó rồi.

Cô không biết ý muốn chân chính của Trạm Vấn Thiên là mong cô đừng quá kiên cường, nếu không người mệt mỏi chỉ là bản thân, cô có quyền lợi làm nũng với chồng, bảo hộ vợ cũng là trách nhiệm ngọt ngào.

Đáng tiếc hắn nói không rõ ràng, không thể truyền đạt hết tâm ý, ngược lại làm cô hiểu lầm những trả giá hắn làm cho cô xuất phát từ trách nhiệm bắt buộc, vốn là giải thích lại thành ra tự lấy dao, đâm một nhát vào tim cô, làm cho cô đau nhói, sắc mặt trong nháy mắt tái đi.

Bạch Oanh Man trước sau vẫn không mở được khúc mắt, cô vẫn cho rằng hạnh phúc hiện tại của mình là do trộm tới, không thuộc về cô, một ngày nào đó phải trả lại.

Em gái Bạch Oanh Nguyệt mới là người may mắn có được chìa khóa hạnh phúc, là người vợ lý tưởng của Trạm Vấn Thiên……

Lòng của cô, bởi vì sự vô tâm của hắn mà bị thương, lại kéo xa khoảng cách lần nữa.

Xem thêm: