Bà xã nghịch ngợm, em là của anh!

CHAP 46

Đại Ảnh tò mò nhìn hắn

-Đó là chuyện của tôi

Một câu trả lời không được Đại Ảnh và cả nó công nhận , Đại Ảnh lấy lại vẻ cao ngạo

-Thôi được, nếu anh đã biết em cũng không ngần ngại giấu giếm làm gì nữa

Nó tròn mắt, quả thật mọi thứ diễn biến nhanh tới chóng mặt, là người trong cuộc nhưng hầu như nó ngây ngô đến tội nghiệp vì không biết chuyện gì đang và sắp xảy ra.

-Chuyện gì vậy? –nó nhìn cả hắn và Đại Ảnh.

Đại Ảnh ngồi xuống cái ghế đối diện nhếch môi

-Người nhắn tin kêu mày tới học viện tìm anh Huy là tao!

-Sao?

-Ngạc nhiên hả? Lúc thấy mày rơi xuống hồ tao chỉ muốn cho mày tắm ở dưới luôn cho rồi. nhưng tao không muốn mày chết…..quá dễ dàng.

-Cô mất công như vậy chỉ để nhốt tôi trong nhà vệ sinh thôi sao?

-Ha ha…không, kế hoạch lúc đầu là sẽ cho mày một trận nhớ đời nhưng may mắn cho mày vì đã rơi xuống hồ bất tỉnh nên tao đành thay đổi kế hoạch. Kể cũng tiếc…

Đại Ảnh làm vẻ tiếc nuối tặc lưỡi

-Cô thật…..

-Tao thì sao? tao tự thấy bản thân thông minh hơn tên Khải Tuấn nhiều.

-Khải Tuấn? – nó ngước nhìn Đại Ảnh chờ câu trả lời

-Đúng, lúc thấy hắn cãi nhau với Gia Huy ở sân trường tao đã làm quen nhằm để hắn tiếp cận mày giúp mày khôi phục trí nhớ hay ít nhất là dành lấy mày khỏi Gia Huy nhưng tên vô dụng đó chưa gì đã bỏ cuộc.

Đại Ảnh nhún vai chán nản. Liếc nhìn đồng hồ cô ta đứng dậy

-Mất nhiều thời gian quá rồi, để tao kể ngắn gọn rồi xử lý mày nhanh cho rồi.

-Còn chuyện khác nữa sao?

-Hơi…z…z…z… tất nhiên, việc sợi dây chuyền khi đi cắm trại cũng do tao bịa ra, muốn bắt mày nhưng ai ngờ Gia Huy tới kịp, rồi khăn do mày đan cũng do tao ném xuống cho 2 con chó , lần trước giả danh Đại Ánh bắt mày cũng do tao…

Nó không ngờ người nó coi là bạn từ trước tới giờ lại ghét nó tới như vậy, tìm cách hại nó từ lần này tới lần khác, giờ đây nó cảm thấy ghê sợ con người 2 mặt này. Nó im lặng

-Nè, sao mày im lặng? chắc đang thầm nguyền rủa tao hả?

Thấy nó không trả lời Đại Ảnh quay sang hắn:

-Anh à, đợi em cho nó “đi thật xa” rồi chúng ta về nhà nhé, chỉ một chút nữa thôi sẽ không còn ai cản trở em và anh nữa

-Cô điên rồi.

Đại Ảnh dường như không thể kiềm chế được nữa

-Đúng, em điên rồi, cũng cùng chung số phận như nhau tại sao người cứu em không phải là anh? Tại sao anh yêu nó mà không yêu em? Tại sao nó không làm gì cũng được mọi thứ còn em dùng nhiều cách nhiều thủ đoạn như vậy cuối cùng cũng không được gì chứ?

-Vì cô đeo đuổi thứ không thuộc về mình, và vì cô quá….độc ác

-Em biết, anh không yêu em, dù nó có chết đi nữa anh cũng không yêu em vậy thì….tất cả chúng ta đều chết đi. Như vậy là huề ha..ha ha

-Cô đang nói cái gì vậy?

Cả hắn, nó và 2 tên đi theo cô ta , tất cả đều tròn mắt ngạc nhiên. Đại Ánh đi xuống cuối phòng chỗ có những thùng to nhựa. cầm 1 thùng cô ta mở nắp, mùi xăng nồng nặc bốc lên khắp nơi.

Hai tên đi cùng ngạc nhiên:

-Cô định làm gì vậy?

Đại ẢNh ánh mắt điên dại thích thú đổ xăng khắp nơi

-Phải đốt trụi nơi này, thiêu cháy mọi thứ , chúng ta sẽ cùng chết ….

-Cái…cái gì? Muốn chết cô chết một mình đi

Hai tên to con sợ hãi vội vã bỏ chạy ra khỏi nhà, ngôi nhà nhỏ chỉ còn 3 người, Đại Ảnh thì như người mất trí cứ lấy hết thùng xăng này tới thùng xăng kia rưới khắp nơi.

-Đại Ảnh bình tĩnh đi, cô điên sao?

Nó hoảng hốt nhìn Đại Ảnh

-Vô ích thôi, mau tìm cách cởi trói đi, cô ta điên rồi

Hắn cố gắng nới lỏng dây trói phía sau nhưng có vẻ vô ích, trong khi cả 2 đang cố gắng một cách vô ích thì Đại Ảnh đã dùng gần hết số xăng gần đó, cô ta càng lúc càng phấn khích.

-Ha ha hôm nay chúng ta sẽ cùng chết, cùng chết nào….

Dây trói quá chặt cả hắn và nó không ai xoay sở để thoát ra được, Đại Ảnh cuối cùng cũng đổ hết số xăng , cô ta bước tới trước mặt nó và hắn:

-Không sao đâu, chỉ nóng một chút thôi. Cái gì tao không có được thì không ai được có ha ha ha ha

Đại Ảnh lấy ra một hộp diêm , cô ta tươi cười dù bàn tay hơi run rẩy

-Hôm nay tất cả sẽ kết thúc!

Xoẹt…….

Que diêm trong tay Đại Ảnh sáng lên, cầm que diêm trong tay ánh mắt cô ta sáng rực, môi nở nụ cười . Đại Ảnh không ngần ngại ném que diêm vào một góc, ngọn lửa yếu ớt nhanh chóng bùng lên, một góc nhà sáng rực. Đại Ánh thích thú cười vang

-Á…Ha ha ha…cháy đi, cháy to nữa lên ha ha ….

-Làm sao đây? – Nó sợ hãi nhìn hắn

Cạch….

Mạnh Khang mở cửa ,phòng họp bây giờ đã đầy đủ. Quốc Minh nhìn Mạnh Khang hỏi một câu mà anh ta đã biết rõ câu trả lời

-Mạnh Khang, Gia Huy đâu rồi sao chỉ mình cậu tới?

-Gia Huy bận việc nên tôi tới thay cậu ấy

Quốc Minh nhếch môi tạo một đường cong nham hiểm.

-Vậy chúng ta bắt đầu thôi.

Mạnh Khang ngồi xuống ghế đối diện quốc Minh.

-Mục đích của cuộc họp này là gì? Đáng lẽ cậu phải báo trước cho chúng tôi chứ sao lại bất ngờ tập họp mọi người ?

-Không phải vội, tôi sắp công bố lý do ngay bây giờ đây.

Mạnh Khang vẫn giữ nét thản nhiên, Quốc Minh với vẻ đắc thắng trên mặt, tất cả ánh mắt trong phòng đổ dồn vào 2 chàng trai, tò mò muốn xem chuyện gì sắp diễn ra. Quốc Minh đứng dậy phát cho mỗi người một sấp hồ sơ mà trong đó ghi lại số liệu nhằm so sánh số cổ phần giữa anh ta và gia đình Gia Huy. Chỉ tới khi mọi người tròn mắt với số cổ phần tăng vọt của mình trong thời gian ngắn Quốc Minh mới lên tiếng

-Như mọi người đã biết, trong tập đoàn này tôi chỉ đứng thứ 2 sau Chủ tịch Trần cùng con trai ông ấy. Nhưng sau một thời gian, nhiều cổ đông đã hết hy vọng với phương thức quản lý kinh doanh của ông Trần, vì đã một thời gian dài ông ấy không hề về công ty cũng như tham gia điều hành mà giao cho Gia Huy -con trai ông tạm thời tiếp quản.

-Cậu có thể vào thẳng vấn đề được không?

Mạnh Khang tiếp lời khi Quốc Minh đanh hả hê quan sát thái độ của mọi người

-Được, ở đây tôi muốn nói tới sự vô trách nhiệm cũng như còn non yếu kinh nghiệm của cậu Gia Huy với tập đoàn của chúng ta

-Căn cứ vào đâu cậu nói vậy? Tuy Gia Huy ít kinh nghiệm nhưng thời gian cậu ấy thay cha quản lý tập đoàn vẫn hoạt động một cách điều độ và đi vào quỹ đạo.

Quốc Minh mỉm cười

-Chính là vì vậy, chính vì mọi thứ cứ xoay quanh trục một cách đều độ không có bước tiến mới để đưa tập đoàn lên vị thế cao hơn là điều tôi đang muốn nói. Các vị có nhận thấy rằng từ khi chủ tịch Trần đi thì tình hình công ty nhìn tổng thể bên ngoài vẫn rất ổn định nhưng xét về bên trong thì mọi thứ vẫn dậm châm tại chỗ, may thay tập đoàn chúng ta đã có sẵn nền móng vững chắc nên mới trụ vững tới hôm nay.

Quốc Minh vừa dứt lời bên dưới lập tức có nhiều lời xì xầm bàn tán, Mạnh Khang lên tiếng đưa mọi thứ trở lại im lặng, chỉ có không khí bắt đầu căng thẳng

-Những điều cậu nói không hẳn là không đúng . nhưng tôi tự hỏi với một người ít kinh nghiệm như Gia Huy mà vẫn giữ được một tập đoàn lớn một cách ổn định như vậy không đủ chứng minh cậu ấy rất có năng lực sao?

-Vậy liệu mọi người ở đây có đồng ý để một người có năng lực nhưng không có kinh nghiệm ở một vị trí cao như vậy không? Tôi nghĩ Gia Huy là một người đầy tiềm năng ,cậu ấy nên bắt đầu từ vị trí phù hợp với kinh nghiệm ít ỏi của cậu ta thì hơn

Những lời xầm xì lại bắt đầu, dường như Quốc Minh đánh trúng váo ý nghĩ lâu nay của đa số những người ở đây

-Nhưng ít nhất Gia Huy cũng không vô trách nhiệm như cậu phê bình

-Vậy cậu có thể giải thích việc Gia Huy mua lại công ty gần như phá sản Đường Minh nhưng lạ là lại không sát nhập vào tập đoàn The Rose mà người lại là Đường Du con gái cưng của ông Đường?

Dường như thông tin này ít ai biết được nên xung quanh bắt đầu rộ lên nhiều thắc mắc xen lẫn bàn tán

-Chuyện này là sao? sao chúng tôi không nhận được thông báo cũng như bất kỳ cuộc họp nào để bàn về việc mua lại hay sát nhập công ty Đường Minh vào tập đoàn chúng ta?

Quốc Minh nhún vai tỏ vẻ khó hiểu đồng thời nhìn sang Mạnh Khang

-Về chuyện này thì ít phút nữa mọi người sẽ được nghe câu trả lời thỏa đáng.

Quốc Minh cau mày :

-Tại sao? Trừ khi Gia Huy sẽ tới đích thân giải thích với mọi người ở đây . còn không thì chúng tôi muốn nghe lời giải thích ngay bây giờ….

Đám người xung quanh cũng nhao nhao cắt cả lời Quốc Minh

-Đúng vậy? tại sao ?….

-Tại sao không nói với mọi người?

Cạch….

-Vì không có lý do gì bắt Gia Huy phải nói cho các người biết hết!

Mạnh Khang đang bị dồn ép thì cánh cửa bật mở cùng giọng nói nghiêm nghị cất lên làm mọi ánh mắt đổ dồn ra cửa, không khí trở lại im ắng như ban đầu thay vào đó là tiếng bước chân

Cộp…cộp…cộp…

Phía cửa , một người bước vào tự nhiên tiến tới bàn họp ngồi vào cái ghế đầu bàn đang trống một cách thoải mái, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của cả phòng, Quốc Minh cũng không ngờ tới sự có mặt của người này.