Yêu thần tượng! Tôi không dám – Chương 41

by Le Thuy August 25, 2015 at 10:22 am
Comments Off on Yêu thần tượng! Tôi không dám – Chương 41

Chương 41:

Nhạc remix nổi lên, My là người mở đầu cuộc đối kháng . Tuy mới mở đầu nhưng những động tác mạnh mẽ quyết liệt của My như không cho đối thủ đáp trả, một phát K.O luôn đối thủ của mình. Với những động tác xoay, động tác thăng bằng My như khiêu khích thể hiện sự lấn lướt của mình. My Luôn đẩy lùi diện tích đứng của nó như kiểu đánh dấu lãnh thổ khiến nó phải lùi ra sau vài bước.Và Kết thúc là động tác móc tay thách thức.Nãy giờ nó vẫn đứng đó quan sát khuôn mặt vẫn luôn nở một nụ cười nhẹ.Lúc này Ngọc tính ra đỡ trận hộ nó nhưng lập tức bị nó cản lại.

-Được không?? –Ngọc

-Chị cứ tin em lần này đi, em không đánh mất người yêu đâu.-Nó tỏ mặt tự tin khiến Ngọc yên tâm phần nào.

Phá bỏ sự ngây thơ, nhút nhát như lúc mới gặp mọi người mà thay vào đó bằng khuôn mặt đúng chất bộ đồ nó mặc-Bụi. Dạo một vòng sân đầu tiến lại chỗ My rồi đẩy nhẹ vai My, nó cười đểu rồi quay lại trung tâm sàn đấu bắt đầu bằng màn chồng cây chuối một tay, bật người, rồi thực hiện những động tác mạnh mẽ, lấy tay làm trụ rồi xoay vòng tròn theo nền nhạc mix.Kết thúc, đẩy tay lộn ngược trên không rồi tiếp đất đẹp mắt.Mỗi động tác nó thực hiện đều rất chuẩn xác không hề thua kém My. Mọi người xung quanh tiếp lại xem trận đấu ngày càng đông, họ hò reo la hét tăng thêm phần náo nhiệt cho trận đấu. Cứ như vậy họ đấu nhau qua rất nhiều round, My dường như đã đuối sức nên khi thực hiện động tác lộn nhào trên không đã bị hụt đà, tiếp đất khó khăn phải lùi vài bước để đứng vững. Nó thấy vậy liền nắm chắc phần thắng trong tay. Nhanh chóng thực hiện những động tác chống tay xoay vòng, thể hiện những động tác khiêu khích kiến My khó chịu rồi chạy vòng sân tạo đà và kết thúc bằng cú lộn nhào của thủ thuật võ đạo (Martial art tricking), dây cột tóc bằng thun bị đứt, tóc bị buông xỏa che lấp đi khuôn mặt tinh khôi càng làm cho động tác trông đến đẹp mắt khó tả.Cũng lúc đó khuôn mặt nó tràn ngập sự kiêu ngạo, niềm kiêu hãnh, sự thách thức cùng nụ cười vô cùng đểu cáng ai trông cũng phải hốt hoảng.Tất cả vẻ mặt ấy chỉ có lọt vào tròng mắt của 2 người đang quan sát nó.Đó chính là My và Vương Anh.Đúng.Vương Anh đã quay trở lại từ trước.Khi thấy nó bị My dọa, VA đã tính lao vào che chở cho nó nhưng lại thấy nó đáp trả nên liền đứng lại quan sát.Cho đến lúc lời thách đấu được đưa ra và nó đồng ý.Lúc đó VA rất sợ, sợ vì nghĩ nó không biết nhảy mà dám nhận lời thách đấu của MY, sợ nó coi nhẹ cuộc tình này, sợ lỡ nó thua thì nó và VA sẽ kết thúc như vậy sao…Nhưng đến khi nó nhảy thì những suy nghĩ đó hoàn toàn biến mất mà thay vào đó là lo, lo vì VA chưa hoàn toàn biết tất cả về nó. Nhìn cách nó nhảy điêu luyện mà khiến VA nhìn nó như dấu hỏi to đùng cần được khám phá.Trận đấu kết thúc,Tất nhiên là nó toàn thắng.My tức tối bỏ đi. Trước lúc đó nó đã tiến lại nói thầm với MY- Người yêu tôi đừng có đụng vào, trừ khi VA bỏ tôi chứ không bao giờ tôi bỏ ảnh, nên chị đừng vọng tưởng, chị trùm trường à. Máu dồn lên não My như muốn nhào lên tát cho nó một cái nhưng nghỉ lại nên đàng bỏ đi.

Lúc My đi khuất cả nhóm mới chạy lại chỗ nó hỏi han

-Uây em làm chị bất ngờ nha, không ngờ em nhảy đỉnh vậy- Như

-Ừ em học khi nào á, sao nãy không nói cho tụi chị biết là em biết nhảy-THư

-Đúng đó làm chị lo quá trời, sợ em và VA phải chia tay chứ -Ngọc

-Từ từ cho em thở cái đã.-Nó liền ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển vì mệt.

-Kĩ năng nhảy, biểu lộ khuôn mặt, khả năng đáp trả đều rất tốt, em học nhảy được bao nhiêu năm rồi –Duy ngồi xuống cạnh nó, nhẹ nhàng hỏi.

– Em á!..Ực .. em học nhảy từ nhỏ..ực ực..học đủ thể loại nên …ực …cũng chả biết xác định là bao nhiêu lâu nữa …ực..-Nó vừa nói vừa uống nước.

-Cái gì – All kêu thất thanh.

Nó đang ngậm nước trong mồm bị tiếng hét làm cho sặc nước, ho sặc sụa.

-Làm gì mà …khụ khụ..anh chị..khụ .. hét ghê vậy.-Nó ho sặc nước.

-Em đừng đùa, học 1 thế loại là đã khó nhằn lắm rồi nay em lại kêu học đủ , học đủ là học đủ thế nào- Huy

-Um thì ngoại trừ ba-lê ra cái gì em cũng học sơ sơ hết rồi –Nó

-Học sơ sơ cái gì, với trình độ nhảy như lúc nãy bảo học sơ sơ sao chị tin được.-Như

-Haiz chuyện là thế này, hồi nhỏ á là em như bị bệnh tự kỉ á. Suốt ngày ở trong phòng. Bố mẹ dẫn đi chơi thì đi không thì ở nhà, không đi chơi với bạn cũng chả đi đâu hết.Đi học xong lại về nhà trốn trong phòng chơi. Bố mẹ em mới lo, sợ em mắc tử kỉ thật nên mới giao em cho thằng anh họ để ổng giúp em hòa nhập cộng đồng. Ổng lúc đó học đầu cấp ba,em thì mới cuối cấp một,ổng đang đúng cái tuổi ham học nhảy, rap, với vẽ grafi….cái gì gì đó á. Mà được bố mẹ em giao phó nên khi ổng học cái gì em cũng phải học theo.Gắp cái loại anh gì mà cả thèm chóng chán, ổng thích học là ổng đi , không thích là chạy sang loại khác học…Sau một thời gian lại nổi thú vui lại học lại thể loại cũ cứ như vậy nên em học đủ thể loại cả.Vừa mới biết được cách nhảy của cái này là ổng kéo đi học cái khác.Làm em bị ổng quay như chong chóng á.Mấy anh Chị không biết đâu, ổng còn dẫn em đi học múa lân nữa á.Ổng thích phun lửa.Còn em thích đánh trống nên chỉ học đánh trống lân thôi-Nó.

-Ồ sướng ghê ha-all

-Theo như em nói thì sao em lại nhảy b-girling giỏi như vậy-Ngọc

-Giỏi gì chị. Nếu chị để ý kĩ thì trong lúc em nhảy có đủ mọi thể loại trong đó cả.Do học nhiều nên áp dụng vô thôi chỉ là do lấy hip-hop là chủ đạo nên mọi người không để ý đó.Mà nhiều khi nhảy trong vô thức em chả thể phân biệt được cái nào với cái nào luôn.Cứ nghe nhạc là nhảy à.-Nó

-Ờ nên cú lộn người kết thúc của em anh thấy hơi lạ lạ-Duy

– Cú lộn nhào của thủ thuật võ đạo (Martial art tricking) đó anh.-nó

-Ohh thế à, mà trời ơi ngày càng quý Băng nhà ta ghê á-Hiếu

-Băng nào nhà ông, ông đừng vọng tưởng hão huyền-Thư

-Ê chế, chế đừng có như vậy, ở đây không có ai cấm con vọng tưởng đâu nha chế.-Hiếu

-Ờ chế biết nên chế đây mới cấm con vọng tưởng nè-Như

Thế là Như và Hiếu đấu khẩu mội người lại có được trận cười hả hê. VA cũng đã quay lại mọi người lại tiếp tục học nhảy dưới sự hướng dẫn của Duy. Nó thì chịu , không còn sức đâu mà nhảy nữa nên ngồi luôn đó.Thấy vậy Ngọc cũng ngồi cùng nó cho đỡ buồn.

more news from the blog