Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 44- 45- 46

by Le Thuy July 30, 2016 at 8:52 am
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 44- 45- 46

Chương 44:

yeu-nham-chi-hai

Buổi trưa mồng 1, tôi nằm nhà xem tivi chờ giờ sang nhà em Vy, ba mẹ thì đã đi chúc Tết họ hàng, ông anh tôi đã tót đi với bạn bè từ sáng, tôi thì đêm qua về trễ, đã vậy còn ngủ ko được vì tiếng trống múa lân ồn ào cả đêm, sáng dậy thì đi uống coffee với ba, nên ăn trưa xong muốn chợp mắt lại cho khoẻ người chút mà cũng ko được.
Tầm 2h chiều, tôi hí hửng đạp xe sang nhà em Vy, đường phố mồng 1 vắng lặng như tờ, hầu như cả con đường rộng thênh thang mà ngày thường đông kịt người thì hôm nay chỉ có dăm chục người đang lưu thông tính luôn cả tôi. Chắc có lẽ lúc này ai nấy ko ở nhà mình thì ở nhà người quen chúc Tết, thế nên nhà nào trong thành phố cũng rộn tiếng nói cười và cụng ly lách cách.
Tôi hớn hở dựng xe trước nhà em Vy, thẫn thờ nhìn vô bên trong, và lịch sử lặp lại như đêm giao thừa tối qua, xe của bọn K mập đã ở trước tự lúc nào.
– Lúc nào cũng đi trễ thế mậy ? – K mập đang nẻ hột dưa ngó ra ngoài.
– Ờ, bận ! – Tôi đáp gọn lỏn.
– Tết nhất bận gì ? – Thằng C hỏi.
– Bận…quần áo, hỏi ngu ! – Tôi quạu đeo.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Ơ cái thằng, đầu năm ko chơi chửi nha ! – Nó chỉ tay đầy bức xúc.
– Giờ làm gì ? – Tôi ngồi xuống cạnh em Vy, với tay lấy chai Sting.
– Ai biết, hì hì ! – Em ấy lắc đầu.
– Thì như mọi người thôi, chúng ta chia bàn lập sòng, phát tài đầu năm ! – Thằng T vẻ như đã vượt được cú sốc tinh thần tối qua.
– Sòng gì ? – Tôi ngơ ngác.
– Sòng bài, ông hai! – Nhỏ H lấy từ trên tủ ra 4 bộ bài 5K.
– Éc, đầu năm đầu tháng ai lại bài bạc, xui chết ! – Tôi nhăn mặt.
– Thế xóc bầu cua, hay lô tô ? – K mập quả là đủ nghề ăn chơi.
Nhắm ko cãi được bọn nó, thế là tôi cắn răng nhập sòng, dù tự biết bản thân rất dở bài bạc, vì tôi chỉ biết đánh mỗi bài Tiến lên, còn xì-lác hay các-tê tôi nghe mãi mà mặt vẫn cứ ngu ra. Nhưng tôi xem phim Thần bài nhiều rồi, thần đã dạy là khi đánh bài tuyệt đối ko được để lộ thái độ ra trước mặt dù có đánh dở hay là bài xấu, thế nên tôi áp dụng ngay, tôi làm mặt ngầu, tôi muốn cả trong bài bạc tôi cũng vẫn là Thánh N của 10A1.
– Chơi vui mà sao N trông …hung dữ vậy ? – Em Vy tròn mắt ngạc nhiên.
– Ây dà, tập trung đó mà ! – Tôi quăng mạnh lá bài xuống bàn, hét lớn ! – Heo cơ !
– Ghê ku, cho mày đi đấy ! – K mập rụt cổ.
– Tập đoàn này ! – Tôi trải dài ra cả tập bài. – Nhất nhé !
– Sặc, thánh nữa rồi ! – Thằng D vẫn còn dày cộm bài trên tay.
Nhưng tôi chỉ làm thánh được 1 ván đầu, trời sinh tôi ko phải để chơi bài bạc, tôi biết thế từ cái hồi còn chơi với ông anh và mấy thằng bạn cấp 2, nhưng bây giờ trước mặt là em Vy, tôi phải giữ thể diện, nhưng càng chống lại số phận, thì sự thật nó càng đè tôi dẹp lép một cách ko thương tiếc.
– Nhốt heo thằng N này, tiền nhân đôi nhá !
– Tứ quý, này thì heo cơ !
– Ba đôi thông, này thì heo rô !
– Chưa đánh được cây nào, lại còn nhốt heo, hé hé !
– Thằng N bét, ghi vô sổ bộ đê !
Mặt tôi chảy dài ra như trái dưa leo, đánh nhất ăn 1k nhì ăn 500 cho vui nhà vui cửa thôi chứ ko sát phạt, mà kết buổi tôi thua gần 20k, sự nghiệp bài bạc hôm nay thánh N đi từ chết tới chết, ko hề có cái gọi là bị thương mà hồi sinh. Mãi đến lúc cả bọn kéo nhau đi ra biển dạo mặt tôi vẫn còn ngu ra, và mấy thằng bạn quý hoá thì mạt sát ko thương tiếc.
– Quỷ thần ơi xưa nay bài bạc tao mới thấy có thằng xui như mày đấy N ! – K mập tặc lưỡi ra chiều thông cảm.
– Thua mấy chục ván liền, cũng được gọi là thánh đấy ! – Thằng D cười đểu.
– Thánh gì ? – Nhỏ H ngơ ngác.
– Thánh xui, thiên thần gãy cánh ! – Rồi thằng D ngửa mặt cười hô hố.
– Dẹp mày đi ! – Tôi đâm quạu.
– Đầu năm đầu tháng mà tiền ra thế này thì mày nghèo mạt rồi ku ơi ! – Thằng T ở ngoài bơm đểu vào.
– Thế mà đóng mặt ngầu, làm nó thắng ván đầu tao tưởng nó là thần bài Châu Nhuận Phát, té ra là…thánh bài Châu Tinh Trì ! – Rồi thằng C phá ra cười sằng sặc.
Tôi đỏ mặt tía tai, chả phải vì thua tiền, mà vì miệng lưỡi thế gian độc ác quá, bọn này ngày thường gọi mình là thánh, thế mà chỉ vì một phút nông nổi bài bạc mà tôi đã tự dìm mình xuống bể sâu tuyệt vọng, để cho bây giờ bọn này nó chà đạp danh dự và nhân phẩm của thánh N 10A1, tôi chỉ muốn đào một cái lỗ thật sâu mà chui vào lòng đất mà tự kỷ, để rồi ngàn năm sau vẫn còn mang vết nhơ ko rửa sạch được trong lịch sử bài bạc. Nhưng trong cái lúc đen tối ấy, em Vy xuất hiện như 1 vị thánh mới, vị thánh của riêng mình tôi, và bằng nụ cười rạng rỡ, em ấy kéo tôi ra khỏi cái hố chôn tôi tự đào tránh nhân loại, và chỉ bằng một câu nói mà bỗng chốc tôi trùng sinh, vượt vũ đăng tiên, tu thành chánh quả.
– Kệ, đen bạc đỏ tình mà N, hì hì !
Thế là cái mặt tôi lại tươi hơn hớn, nhìn thằng D mặt mày ủ dột vì vẫn cô đơn lẻ bóng, thằng C đần ra vì trước giờ nó luôn thần tượng em Vy, thằng T thì thẫn thờ mà tặc lưỡi tiếc nuối vì cũng ko hơn gì 2 thằng kia, tôi cười hề hề cứ như mấy phút trước là tôi thắng đậm bài chứ chẳng phải là thua ko ngóc đầu lên nổi vậy.
Nhưng cái mặt tôi chỉ tươi được vài giây ngắn ngủi, và sau đó là há hốc mồm ra vì ngạc nhiên, bên kia thằng D giật mình đánh thót 1 cái, thằng C và T thì đơ cả lưỡi thiếu điều té lăn ra đường, thằng L chả buồn nói gì, K mập với nhỏ H ngạc nhiên ko kém, và em Vy lại nở một nụ cười khó hiểu.
Trước mặt bọn tôi là một nhóm thanh niên nam nữ cũng đang đi dạo, nhưng điều đó không quan trọng, điều làm bọn tôi ngạc nhiên là…Tiểu Mai đang tay trong tay cười nói vui vẻ với một tên con trai lạ hoắc, hôm nay trông nàng thật xinh và có phần rạng ngời hơn mọi ngày, và nụ cười trên môi…vô cùng hạnh phúc.
Bọn kia ngạc nhiên đã đành, nhưng đằng này cái mặt tôi cũng ngu ra theo.
– Tao bảo rồi, giờ thì tin chưa ? – Thằng T hỏi lại đầy cay đắng.
– Ờm…tin…- ! – Thằng C tiu nghỉu như mèo bị cắt tai.
– Chà, bất ngờ thật ! – K mập với nhỏ H đồng thanh.
– Có gì lạ đâu, mấy thằng mày thiệt là.. ! – Thằng L nói tỉnh khô.
– Èo, thế là cõi lòng ta tan tác, hi vọng cùng em giờ vụt nát ! – Thằng D ỉu xìu tức khẩu thành thơ.
– Chuyện bình….thường…đi dạo tiếp ! – Tôi thở dài, nói tỉnh ko kém.
Tôi dù cũng mặt đần ra mấy giây nhưng kịp thời lấy cân bằng trở lại vì em Vy đang ngay kế bên, mà cũng có gì lạ đâu, chuyện bình thường thôi, tôi có bạn gái, Tiểu Mai có bạn trai, thế thôi, chẳng có gì, bọn kia cứ làm quá lên. Chuyện rất ư là bình thường, con gái đến tuổi thì yêu đương, lạ lẫm gì chứ, nàng xinh đẹp tài giỏi thế thì con trai thích ầm ầm có gì đâu, cái bọn này làm như thấy chuyện lạ có thật ấy ! Hừ, bình thường, rất đỗi bình thường, cực kỳ bình thường !
Tôi lẩm bẩm liên tục trong đầu hàng đống từ như vậy chỉ để giữ mình được bình tĩnh, dù cũng ko biết tại sao tôi lại cảm thấy tay mình như run lên khi tận mắt thấy Tiểu Mai đang cặp kè với 1 người con trai, tôi đã có em Vy rồi, vậy tại sao còn như vậy chứ ? Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra, và tôi khẽ thở dài khi em Vy đang ngắm biển phía bên kia, và tôi thì lặng nhìn theo bóng Tiểu Mai với tên con trai kia đang xa dần trên chính con đường bờ biển mà ngày trước tôi từng đi dạo với Vy, cũng trong một buổi chiều tà của hoàng hôn cuối chiều nơi phố biển.
– Cũng bất ngờ thiệt ha ? – Em Vy ngồi sau xe thỏ thẻ.
– Ừm…hoá ra thằng T nói thật ! – Tôi gật gù tán thành.
– Chứ ra hôm giờ N tưởng T nói giỡn à ? – Vy nheo mắt.
– Ko, chẳng qua chưa thấy tận mắt thì chưa tin thôi ! – Tôi lúng búng đáp.
– À, ra là mong cho Mai chưa có bạn trai chứ gì ! – Em ấy bắt bẻ.
– Vớ vẩn, chẳng liên quan gì N cả ! – Tôi cố nói cứng.
– Thật ko ? – Em ấy hỏi gặng.
– Haizz, thì thật chứ sao ! – Tôi lắc đầu.
– Ừm, tốt ! – Vy cười cười.
Tôi bị dằn vặt giữa 2 tâm trạng mà chính tôi cũng ko hiểu nổi một nửa của đó là gì, khi nghe em Vy nói như vậy, tôi cảm thấy vui và ấm áp vì em nó xác nhận như thể tôi đã là của em ấy rồi vậy, đấy là cảm giác bị ràng buộc trong hạnh phúc, một chút đắng trong vị ngọt, làm cho nó thêm trọn vẹn hơn. Nhưng điều còn lại là cảm giác lấn cấn vì hình ảnh Tiểu Mai đang cười nói với người con trai khác, tôi không thể cắt nghĩa được tâm trạng lúc này, cứ như một điều gì đó trước đây hiển nhiên là của tôi, và bây giờ nó trôi ra xa khỏi tầm tay vậy.
Chiều mồng 3 Tết, tôi đang nằm salon theo dõi lại chương trình Táo quân về trời mà hôm giao thừa chưa xem được thì tiếng mẹ tôi dưới nhà vọng lên.
– N ơi, mẹ nhờ chút ! – Mẹ tôi bảo.
– Ây….dạ… ! – Tôi uể oải trả lời.
– Con đem giùm mẹ bọc mứt quất này sang nhà bé Mai nhé ! – Mẹ tôi đi lên phòng, tay cầm bọc mứt và 1 phong bao lì xì.
– Dạ được, mẹ để con ! – Tôi tót ra khỏi ghế.
– Lạ, mọi hôm mày nghe sang nhà con bé là rề rà lắm mà ! – Mẹ tôi ngạc nhiên.
– Hì, ở nhà lâu cũng túng chân, sẵn con ra ngoài dạo mát luôn ! – Tôi chữa cháy cấp kì.
– Ừm, đây là mứt quất, còn cái này là nói mẹ mừng tuổi con bé nhé ! – Mẹ tôi gói ghém tất cả lại chung 1 bọc và đưa cho tôi.
– Dạ con nhớ rồi ! – Tôi gật đầu ngay tắp lự.
Tại sao tôi lại hăng hái khi sang nhà Tiểu Mai thì chính tôi cũng ko biết, nhưng cả 2 hôm nay hình ảnh nàng với tên con trai kia cứ luôn hiện ra trước mắt tôi một cách vô thức và ko thể nào tránh được. Kệ, mình chỉ sang tìm hiểu thông tin dùm…thằng T thôi mà, để có gì còn giúp đỡ nó chứ ! Tôi tự nhủ lòng mình một cách giả dối trắng trợn như vậy đấy.
– Kính…coong! – Tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên.
– Ai vậy ? – Là giọng của Tiểu Mai.
– Ừ…N nè ! – Tôi báo danh.
– A…vào nhà đi N ! – Nàng bước ra mở cửa.
“ Có lẽ nàng vừa đi chơi về “ , tôi nghĩ thầm trong bụng như vậy, vì Tiểu Mai hiện đang vận trang phục y như chiều mồng 1 khi tôi thấy nàng ngoài biển.
– Ngồi chơi đi N, đợi mình pha trà chút hen ! – Rồi nàng bước ra nhà sau.
Tôi ngước nhìn trong nhà nàng, ko giống bất cứ nhà nào mà tôi đã từng thấy vào dịp Tết, cách bài trí và trang hoành khác hẳn, ko có những chậu mai vàng hay đào hồng, mà thay vào đó là 2 tán cây được làm thủ công, mỗi tán gồm 3 cây tre với những cành thông nhỏ xếp thành một cổng chào trước nhà, chắn ngang qua cổng là những sợi rơm bện dải băng ngũ sắc dán xung quanh.
– Đó…gọi là gì vậy Tiểu Mai ? – Tôi tò mò hỏi.
– À, là cổng kado-matsu, phong tục ấy mà ! – Nàng cười giải thích.
– Ừ, trông là lạ, lần đầu N thấy đấy ! – Tôi quệt mũi đáp.
– Hì, cũng như ở VN người ta trưng mai vàng hay hoa đào vậy thôi ! – Nàng rót trà vào tách.
– Mà ba Mai đâu ? Để N chào bác ! – Tôi sực nhớ ra.
– Ba mình sang nhà cô rồi, vừa đi thôi ! – Tiểu Mai hướng tay ra ngoài.
– Ờ…vậy ăn tết ở nhà chỉ có bác và Tiểu Mai thôi à ? – Tôi vào ngay vấn đề đầu tiên.
– Ừm, thì có mỗi ba Mai về thôi mà, mình nói N biết rồi ! – Nàng ngạc nhiên trả lời.
“ Vậy là tên kia ko phải anh em họ của nàng về VN chơi rồi “ , tôi xác nhận mà nghe như lòng mình đang rầu rĩ thay cho thằng T.
– À đây là bánh mứt của mẹ N gửi cho Mai nè, còn cái này là phong mừng tuổi ! – Tôi đưa cái bọc của mẹ cho Tiểu Mai.
– Woa, cho mình gửi lời cảm ơn đến bác nha, cảm ơn N nữa ! – Nàng hấp háy mắt, đón lấy bọc mứt từ tay tôi.
– Hì, có gì đâu ! – Tôi cảm thấy đã đến lúc vào vấn đề tiếp theo – Vậy mấy ngày Tết qua Mai có đi đâu chơi ko ?
– À, thì giao thừa có đi lễ chùa, rồi hôm qua thì sang nhà cô của Mai ! – Tiểu Mai đáp mảy may ko chút nghi ngờ gì .
– Ừa, vậy còn mồng 1 ? – Tôi hít thở thật sâu và hỏi câu trọng yếu nhất.
– Ưm…mình đi chơi với mấy bạn bên trường chuyên ! – Nàng ngập ngừng trả lời.
– Ủa Mai có quen dân trường chuyên à ? – Tôi ngạc nhiên.
– Ừ, thật ra chỉ quen một người, rồi rủ đi chơi chung thôi ! – Nàng thở hắt ra đáp.
– Ừm…cũng vui ha ! – Tôi đáp bâng quơ.
Vậy là rõ rồi, chiều mồng 1 Tết người mà tôi thấy chính xác là Tiểu Mai đang tình tứ đi dạo với bạn ở trường chuyên chứ ko phải là nhìn lầm hay người giống người nữa.
– Còn N, cũng đi chơi chứ nhỉ ? – Tiểu Mai hỏi xã giao.
– Ừ, dĩ nhiên, đi với tụi K mập ấy ! – Tôi cố bình tĩnh đáp.
– Hì, hôm nào đi rủ….à thôi… ! – Nàng ngừng lại nửa chừng.
– Mà đi với tụi nó cũng toàn dạo mát với oánh bài thôi à ! – Tôi chả buồn hỏi tại sao Tiểu Mai lại bỏ lửng câu nói.
– Chà, đầu năm mà chơi bài ảnh hưởng lắm á ! – Nàng tròn mắt thốt lên.
– Ừ…..N toàn thua, thê thảm luôn ! – Tôi thở dài đáp.
– Cũng ko sao, đen bạc đỏ tình mà, hì hì ! – Vô tình Tiểu Mai lặp lại đúng câu nói mà em Vy vừa nói với tôi xong.
Ngồi chơi thêm một chút rồi tôi chào nàng ra về, hẹn dịp khác sẽ đến gặp ba nàng cho phải phép xã giao, vì giờ tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ở lại tiếp chuyện nữa. Cũng ko hiểu tại sao khi đích thân tôi xác nhận là Tiểu Mai đã đi dạo với bạn trai thì chính tôi lại còn rầu hơn cả thằng T, dù tôi luôn tự nhủ đây chỉ là chuyện bình thường, và tôi với Tiểu Mai cũng chỉ là bạn mà thôi, không hơn không kém.
– Thế à ? Tao cũng nghĩ vậy ! – Thằng T bên kia đầu dây đáp ỉu xìu.
– Ừ, lần này tao …điều tra giúp mày kĩ rồi ! – Tôi gọi điện báo thằng T kết quả toàn cục.
– Ờ, cũng ko sao, chịu chứ biết sao giờ ! – Nó thở dài.
– Ờ…… ! – Tôi đáp bâng quơ.
– Sao mày cũng thảm vậy ? Buồn lây à ? – Nó ngạc nhiên hỏi.
– Bậy mày, tao đang…buồn ngủ ! – Tôi giật mình.
– Ờ, thế ngủ đi, bye ! – Rồi nó cúp máy cái rụp.
Tội nghiệp ! Chắc nó đang nghĩ mình là bạn tốt, buồn chung nỗi buồn tâm giao với nó ! Tôi tặc lưỡi nghĩ thầm, gác tay lên trán mà suy nghĩ, thế này có phải tôi đang quá bất công với em Vy ko ? Dù tôi chưa làm gì có lỗi với em ấy, nhưng tâm trí thế này thì rõ là vạn phần ko được rồi ! Tại sao khi biết Tiểu Mai có bạn trai, tôi lại buồn như thế này chứ ? Không, không phải gọi là buồn, đó chỉ là cảm giác gì đó mơ hồ pha lẫn ích kỷ tự trong vô thức của mặt khác con người tôi tạo ra mà thôi !

Chương 45:

Sau hơn một tuần lễ nghỉ Tết nhàn hạ vui vẻ, học kỳ 2 đã bắt đầu, các học sinh lại trở về những ngày học hành liên tục như hôm nào. Nhưng vẻ như không khí Tết vẫn còn, và vẫn bám lấy những thân thể và tâm trí của các học sinh gương mẫu nay đã dần lười biếng đi, nhưng dù muốn dù không thì chúng tôi cũng vẫn phải học trở lại nếu ko muốn bị ăn dê-rô.
– Thánh N, ra về oánh bài nữa ko ? – Thằng D dụ dỗ tôi.
– Quên đi ku, tao từ giờ ko bài bạc nữa ! – Tôi khoát tay xua đuổi nó.
– Èo, thế hôm nào đá banh lại đi, cho dzui ! – Nó tiu nghỉu đề nghị.
– Ờ, để tao lập kèo với bọn 36hecta ! – L đội trưởng trả lời.
Nói rồi bọn tôi đi sang chỗ thằng T, nó đang cặm cụi trên bàn với quyển Văn học.
– Ái chà, siêng thế ! – Tôi vỗ vai nó ngồi xuống.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Sau cú sốc thất tình, anh ấy đã quyết tâm lao đầu vào học tập ! – Thằng D cà khịa.
– Dẹp mày đi, để yên tao học ! – Thằng T quắc mắt.
– Èo, làm ghê thế ! – Thằng D rụt cổ hết ham giỡn nhây nữa.
– Tới rủ mày đá banh thôi mà, tiền đạo chính về rèn chân nhá, vài hôm nữa ra 36hecta lập kèo ! – Thằng L nói.
– Ừm, bữa nào đá rủ tao ! – Thằng T vẫn dán mắt vào cuốn sách.
Thấy nó thế bọn tôi cũng chả dám làm phiền nữa, dù gì nó cũng là em thầy dạy Hoá mà cả đám tụi tôi đang học, lỡ bố láo gì đắc tội với nó thì có khi bị đuổi học bất thình lình chứ ko chừng. Mà nói thì nói vậy thôi, chứ tụi tôi biết thằng này công tư phân minh, mỗi tội thất tình thì trông thê thảm lắm !
– Tao thấy có quái gì đâu mà nó rầu thế nhẩy ? – L đội trưởng ái ngại.
– Mày chưa thích ai nên chưa biết thôi ! – Tôi đỡ lời dùm thằng T.
– Ai chả biết mày có em Vy rồi, nói gì nữa ! – Thằng L xua tay.
– Đang nói chuyện thằng T mà, liên quan gì tao ! – Tôi trố mắt.
– Thì cũng chung quy đại loại vậy thôi ! – Nó ngoan cố đáp.
– Mà sao thấy mày chưa thích nhỏ nào thế ? – Tôi tò mò.
– Tại chưa gặp được mẫu người trong mộng của tao thôi ! – Nó lắc đầu trả lời.
– Phải ko ? Hay là mày…pê đê ? – Tôi nheo mắt chơi hiểm.
– Điên à ! – Nó sừng sộ nạt ngang.
– Thế mẫu người trong mộng của mày ra sao ? Kể tao nghe ! – Tôi liếm môi hỏi.
– Để tao xem nào ! – Rồi nó lim dim mơ màng.
– Chắc Y ù quá, phải hông ? – Tôi cà khịa.
– Bố đạp mày chết giờ, thích giỡn à ? – Nó sửng cồ, làm tôi cũng mất vía.
15 phút đầu giờ hôm nay là giờ đọc báo, em Vy lên đọc mấy mẩu truyện ngắn rồi chêm vào vài cái chuyện cười mà tôi đưa em nó lúc tối qua, cả lớp chỉ có hơn nửa phía trên là lắng nghe, còn bọn tôi ngồi dưới vẫn cứ tầm xàm bá láp tán chuyện.
– Mà sao tao thấy mày giựt em Vy của thằng C mà nó đâu có thảm như thằng T ? – Thằng L lại tiếp chuyện.
– Tao giựt hồi nó, em Vy tự tán tao mà ! – Tôi gân cổ cãi.
– Mày thì có quái gì mà để gái nó tự tán ? – Thằng L trề môi.
– Tao là thánh mà, gái nào chả thích ! – Tôi vênh mũi.
– Thánh…bài à ? – Nó đem vụ hồi Tết ra chơi tôi.
– À được, tí bố kêu lên làm Toán cho biết ! – Tôi đâm quạu.
– Thách mày đấy, tao chả sợ ! – Nó hất hàm nói.
Nghe nó thách thế tôi cũng hơi uý kị, dù gì nó cũng giữ chức lớp phó học tập, và học hành thì cũng ko kém tôi là bao chứ ko phải chỉ có danh hão, đua với nó chỉ tổ thiệt thân. Nghĩ thế nên tôi chuyển chủ đề, dù em Vy ở trên đang nhìn tôi mà trách yêu vì ko chú ý trong giờ đọc báo.
– Mà sao bữa nay K mập đi đâu ấy nhỉ ? – Tôi thắc mắc.
– Chẳng biết, nghe nói là họp phổ biến vụ gì cho học kì 2 ấy ! – Thằng L lắc đầu.
– Chắc là tin thay đổi nhân sự, và sẽ có một đại mĩ nhân sắp được chuyển vào lớp mình ! – Tôi vung tay chém gió.
– Mĩ nhân cỡ nào ? Cỡ em Vy ko ? – Thằng L liếm môi.
– Chắc…hơn ! – Tôi vừa đáp vừa lấm lét nhìn xem em Vy có bất thần đi xuống ko.
– Chà, vậy cỡ Trúc Mai ko ? – L đội trưởng hí hửng.
– Chắc…hơn ! – Tôi đáp mà nghe như hơi lành lạnh.
– Thôi rồi, thế là hoa hậu vào rồi, mĩ nhân mà hơn cả em Mai nữa thì tao chịu, ko tưởng tượng ra nổi ! – Nó tặc lưỡi bó tay.
– Mày chảy ke rồi kìa, chùi đi ! – Rồi tôi phá lên cười sằng sặc.
– Thằng đểu dìm hàng tao à ! – Nó sừng sộ.
– 2 người kia giữ trật tự một chút được ko ? Cán sự lớp gì kì vậy ? – Em Vy phía trên lớp gấp tờ báo lại nạt ngang, và nhìn tôi với tia nhìn đầy nộ hoả.
– …..xin lỗi ! – Thằng L xuôi xị.
– Ừ…ừ…biết rồi ! – Tôi lí nhí đáp
– Tại mày cả đấy ! – Tôi làu bàu trách thằng L.
– Ơ thằng này, mày cũng bày chuyện ra chứ đâu ! – Nó gân cổ cãi.
– Ai bảo…mày hóng chuyện của tao chi ! – Tôi cố cãi cùn.
– Con lạy thánh, ko cãi với thánh nữa, tự làm tự chịu ! – Thằng L rụt cổ.
Tôi ngán ngẩm thở dài, lại chọc giận em Vy nữa rồi, thể nào tí nữa cũng bị sạc cho 1 trận nên thân, có khi bị bơ luôn cả tuần ấy chứ. Tí nữa ra về phải tranh thủ mà tới làm bộ sầu bi mà xin lỗi em ấy thôi.
Nhưng sự đời tréo ngoe, tôi chẳng bao giờ có cơ hội để xin lỗi em Vy về vụ này nữa, khi nãy tôi độc mồm độc miệng bố láo về chuyện thay đổi nhân sự, hoá ra lại thành thật.
K mập bước vô lớp, tay cầm mấy tờ thông báo, nó nói em Vy tạm ngừng đọc báo để cho nó phổ biến vài nội dung sinh hoạt cho học kỳ 2, nhưng trước đó nó lại ái ngại nhìn tôi đầy…luyến tiếc. Tôi chả hiểu mô tê gì, tai nọ xọ tai kia nghe chữ được chữ mất , nhưng ngay sau đó tôi choàng tỉnh cứ như bị thiên khiển từ thượng giới giáng xuống khi nghe được câu thông báo cuối cùng của lớp trưởng K mập :
– Và kể từ học kỳ 2 năm nay, bạn N sẽ được chuyển sang lớp 10A2 học, ko còn là thành viên của lớp 10A1 nữa !
Cả lớp hết thảy ngạc nhiên, K mập lắc đầu ái ngại, tôi thất thần chẳng nói được câu nào, em Vy đứng chôn chân tại chỗ, và Tiểu Mai lạnh lùng không tỏ thái độ gì.(Truy cập zlo.vn để đọc nhiều hơn!)
– Sao thế ? Nó làm gì à ? – Thằng L lên tiếng đầu tiên.
– Chẳng biết, tao nhận được thông báo từ phòng hành chính vậy thôi ! – K mập thở dài.
– Hay là có nhầm lẫn…gì đó ? – Em Vy tay cầm tờ báo run run.
– Xem đi ! – K mập chìa tờ thông báo ra cho Vy xem.
Tôi lẳng lặng bước lên giật tờ thông báo từ tay thằng K.
“ Vì một số lí do nhất định, bắt đầu từ học kỳ 2 năm học 2005, em **N sẽ được thuyên chuyển sang lớp 10A2, quyết định có hiệu lực ngay từ buổi học đầu năm . “
– Lí do nhất định là lí do gì ? – Tôi hỏi nóng nảy.
– Tao cũng ko biết ! – K mập nhún vai.
– Rồi xong, 10A1 từ nay mất đi thánh N ! – Thằng D ôm mặt than.
– Dẹp mày đi, nói xàm ! – Thằng T sầm mặt.
– Xem kĩ lại phải 10A1 ko ? – Nhỏ H thắc mắc.
– Đúng tên đúng lớp rồi mà ! – Thằng C đứng kế bên tôi xem tờ giấy.
Sự việc đến quá bất ngờ, tôi chẳng nói được gì ngoài câu hỏi theo đúng thủ tục.
– Vậy…bây giờ tao phải qua A2 học liền à ? – Tôi nhìn K mập, như thể mong đợi nó bảo rằng kết thúc bữa học này rồi mai qua cũng được.
– Không, giờ mày lên phòng hành chính, cô chủ nhiệm 10A2 sẽ dẫn mày vào lớp sau ! – K mập rầu rĩ nói.
– Ừm… ! – Tôi đáp thẫn thờ, muốn ở lại học bữa cuối chia tay cũng ko được.
Rồi tôi về chỗ trong ánh mắt ái ngại của tụi bạn cùng lớp, lẳng lặng xếp sách vở rồi xách cặp lên.
– Đi đây ! – Tôi nhìn K mập, coi đó như là cái chào tạm biệt cho cả lớp.
– Ừ…. ! – Nó vỗ vai tôi cảm thông.
Đi ngang qua chỗ em Vy đang thất thần đứng yên, tôi chỉ gật đầu chào em nó mà ko nói được lời nào, và Tiểu Mai thì vẫn mang vẻ lạnh lùng cố hữu nhìn tôi ko biểu lộ gì.
Tôi lò dò lên phòng hành chính, cảm giác đoạn hành lang từ lớp đến phòng hôm nay sao mà xa quá thể, mọi khi tôi cùng em Vy vẫn lên đó nộp sổ đầu bài, thi nhau đấu láo với bọn thằng K thằng D lúc nhận lịch xếp trực nhật, vậy mà kể từ nay điều đó sẽ trở nên xa vời quá thể, đơn giản vì tôi đã không còn là thành viên của 10A1 nữa. Lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ tôi biết thế nào là cảm giác bất lực khi chính bản thân bị chuyển đi mà tôi lại ko thể làm được gì, vì lệnh trời khó cãi, mệnh trường ban xuống khó ngăn.
– À, em là T.N đúng ko ? – Cô chủ nhiệm 10A2 hỏi khi thấy tôi bước vào.
– Dạ… ! – Tôi ôm mặt rầu rĩ, hi vọng cô sẽ mủi lòng thương mà cho tôi về lại lớp cũ.
– Ừ, vậy em theo cô vào lớp ! – Cô gật đầu bảo.
Cô chủ nhiệm 10A2 là cô Nhi dạy Toán, là chị ruột của cô Hiền dạy Anh ngữ. chủ nhiệm 10A1 cũ của tôi, hầu như học sinh trong trường đều biết điều này, vì nhìn bên ngoài cả 2 người khá là giống nhau.
– Em có anh trai là T.P đúng ko ? – Cô Nhi hỏi tôi.
– Dạ, đúng cô ! – Tôi xác nhận, ngạc nhiên vì sao cô lại biết ông anh quý hoá của tôi.
– Ừ, cô đang dạy Toán cho 12A2 của lớp T.P ! – Cô giải thích.
– Dạ… ! – Tôi hiểu ra, vì bề ngoài 2 anh em tôi cũng khá giống nhau, chí ít là ai nhìn vào cũng biết 2 thằng là anh em.
– Vậy chắc em cũng học giỏi Toán như anh T.P lắm nhỉ ? – Cô Nhi tò mò hỏi tôi.
– Dạ…cũng bình thường ! – Tôi muốn hét lên rằng tôi rất ngu Toán, vậy nên đừng chuyển tôi sang A2.
Bên kia phòng họp, cô Hiền cũng bước ra và nhìn thấy chúng tôi.
– Ủa ? Chị Nhi ? Có chuyện gì vậy ? – Cô Hiền ngạc nhiên khi thấy chị mình đang…dẫn độ tôi.
– À, cô lên phòng hành chính nhận thông báo đi, sáng nay chị cũng vừa nhận được là T.N sẽ chuyển sang lớp chị ! – Cô Nhi cười đáp.
– Vậy à ? Mà lí do gì vậy ? – Cô Hiền thắc mắc.
– Là gia đình của em N xin thầy hiệu trưởng được chuyển sang 10A2 ! – Cô Nhi nói mà tôi nghe như muốn bật ngược ra đằng sau.
– Ơ…em…gia đình em đâu có xin chuyển đi đâu cô ! – Tôi lắp bắp nói, chắc chắn nhà tôi chẳng bao giờ xin chuyển tôi sang A2.
– Em chắc ko N ? – Cô Hiền hỏi lại tôi.
– Dạ, em chắc mà cô ! – Tôi cảm thấy le lói 1 tia hi vọng.
– Vậy sao nhỉ ? Để kết giờ chị hỏi lại xem ! – Cô Nhi giơ tay ra cứu tôi, nhưng lại buông ngay tức thì sau đó ! – Nhưng đã có giấy của thầy hiệu trưởng kí rồi, chắc cũng ko thay đổi được gì !
– Em cũng ngạc nhiên thật đấy ! – Cô Hiền gật đầu nói.
– Ừ, à mà T.N là em của T.P đấy ! – Cô Nhi cười cười nhìn tôi.
– Vậy à ? Sao em ko nhận ra nhỉ ? – Cô Hiền vỗ vỗ trán. ! – Nhưng em N đâu có giỏi tiếng Anh như T.P ? – Vẻ như cô Hiền cũng dạy ông anh tôi.
– Dạ…. ! – Tôi rầu rĩ nhìn xuống đất, đang bàn chuyện cứu giá tôi thì bây giờ 2 cô lại chuyển sang chuyện nhận diện anh em nhà tôi.
– Thế à ? – Cô Nhi lại nhìn sang tôi.
– Nhưng học giỏi mấy môn tự nhiên lắm, cán sự Toán lớp em đấy ! – Cô Hiền nói không giấu vẻ hãnh diện.
– À, vậy chỉ kém người anh một chút ! – Cô Nhi gật gù rồi tiếp lời ! – Thôi chị dẫn N vào lớp đây !
– Dạ, vậy là xem như em N chia tay 10A1 rồi nhỉ ! – Cô Hiền đáp.
Lúc cô Nhi dẫn tôi đi lên hành lang, bước ngang qua phòng của 10A1 ( vì 2 lớp A1 và A2 ở cạnh nhau ) , tôi rầu rầu chẳng buồn nhìn lại vào lớp cũ nữa, dù biết bọn bạn tôi trong đó đang xì xào bàn tán nhìn tôi đang đi với cô giáo chủ nhiệm A2.
Bước vào cửa lớp A2, tôi hít thật sâu rồi cố gượng vẻ đường hoàng bước vào, mặc cho A2 có giỏi hơn A1 hay ko, nay tôi từ A1 chuyển sang thì phải cho bọn này biết thế nào là dân A1 đầu tàu của khối.
– Giới thiệu với các em, đây là T.N từ 10A1 chuyển sang, từ nay em ấy sẽ học lớp chúng ta ! – Cô Nhi đứng trên bục lớp thông báo.
Tiếng xì xào chỉ trỏ dưới lớp bắt đầu nổi lên.
– Ơ, bồ nhỏ Vy đây mà ?
– Làm gì mà được chuyển sang đây thế ?
– Thằng này hôm bữa hại lớp mình ko đứng nhất Hái hoa học tập đây nè !
– Ái chà, tao có cơ hội với nhỏ Vy rồi !
Tôi ngượng chín người, cúi gằm mặt trước hàng chục cặp mắt đang dồn về phía mình.
– Các em trật tự, ưm…N ngồi kế bên D.A nhé ! – Rồi cô Nhi chỉ chỗ ngồi cho tôi.
– Dạ…. ! – Tôi gật đầu rồi đi về chỗ mới.
– Vậy được rồi, giờ chúng ta bắt đầu học !
Tôi chán nản lấy sách vở trong cặp ra, thầm kêu khổ khi hơn một nửa số môn của ngày hôm nay chẳng trùng thời khoá biểu cũ của A1, thế là lại phải chép bài bù. Nhưng điều đó giờ chẳng còn quan trọng nữa, vì từ giờ xung quanh tôi sẽ là những đứa bạn mới mà tôi chưa hề quen biết, chẳng còn là bọn K mập hay thằng L tếu táo, đầu bàn phía trái bên trên cũng ko còn là em Vy dễ thương đang ngồi nữa, và cách đó một bàn học góc trong cũng sẽ ko phải là Tiểu Mai lạnh lùng mà nhiệt thành, tất cả chỉ bởi vì tôi hiện và sẽ là thành viên của A2 nếu ko có gì thay đổi cho 2 năm học còn lại.
Mà kể sự đời cũng lạ, ngày trước khi nhận điểm tốt nghiệp khá cao, tôi cũng từng mong mình sẽ được vào lớp chọn A2 giống ông anh, bởi vì ở trường PBC này ai cũng biết so về lớp chọn thì A2 xếp nhất, rồi mới đến A1 và A3. Thế nhưng số trời run rủi cho tôi vào A1, tôi cũng lấy làm hãnh diện vì số 1 là con số đầu tiên nghe oai biết bao nhiêu, rồi quen đám bạn thân thiết K mập, rồi còn em Vy, rồi còn gặp Tiểu Mai nữa. Vậy mà giờ đây….đúng là cầu được ước thấy, tiếc là điều ước này đến muộn quá, muộn một cách nghiệt ngã và như đùa cợt với thánh N của 10A1, mà từ nay sẽ là một thằng vô danh tiểu tốt ở 10A2.

 

Chương 46:

Giờ ra về, tôi vẫn lò dò sang lại 10A1, đứng đợi thầy Địa ra ngoài rồi mới bước vào, lần đầu tiên tôi vào lớp với tư cách là một thành viên lớp khác.
– Thánh về, sao, bọn nó có hiếp đáp mày ko ? – Thằng D thấy tôi đầu tiên.
– Hề hề, có mà vỡ mồm tụi nó ! – Bình thường tôi đã nổi điên với nó rồi, nhưng chả hiểu sao hôm nay lại thấy thằng D…thân thương quá đỗi.
– Bên đó học được ko ? – Thằng T tò mò.
– Cũng được ! – Tôi ngám ngẩm nhớ tới cả đống bài cần phải chép lại vì bữa nay tôi đem sai thời khoá biểu.
– Rồi qua đó mày làm gì ? Cán sự gì ko ? – K mập liếm môi.
– Èo, tao chân ướt chân ráo mới qua, có mà cán sự…cùn ! – Tôi cười cười.
Tôi nhìn sang bên, Tiểu Mai ôm cặp đi ra khỏi lớp, nàng thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy 1 cái gọi là động viên người về thăm quê hương.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Mày vừa đi khỏi thì em Mai đã chuyển sang bắt chuyện với thằng khác, chủ động mới ghê ! – Thằng T rầu rầu.
– Èo, dính dáng gì tao chứ, mà lúc nãy cô Hiền có nói gì ko ? – Tôi tò mò hỏi.
– Ờ, thì cô bảo từ giờ mày bị chuyển sang 10A2 vậy thôi, rồi bầu lại cán sự Toán ! – Thằng C tiếp lời.
– Rồi ai làm ? – Tôi hỏi.
– Tao, kiêm luôn 2 chức Toán – Hoá ! – Thằng T vỗ ngực.
– Ghê ta, nhờ tao mà thăng cấp nhá ! – Tôi khoác vai nó.
– Chà, định rủ 10A2 đá giao hữu, mà giờ mày qua đó rồi lớp này chơi sao lại ! – Thằng L thở dài.
– Yên tâm, tao chẳng đá đâu, mà bọn trai bên A2 trông chân cẳng lèo khèo lắm ! – Tôi làm kẻ bán nước tiết lộ bí mật quân sự.
– Thế à ? Thế thì tốt, hề hề ! – L đội trưởng khoái chí tử.
Tôi cảm thấy vui hơn một chút, chỉ khi quay trở lại lớp cũ ngồi tán chuyện với bọn này mới làm tôi cảm thấy mình vẫn là thành viên của 10A1, vẫn còn ngồi bố láo tếu táo với đám bạn thân như hôm nào.
– Ủa mà Vy đâu ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
– Em nó đi họp Đoàn rồi, cặp còn để lại nè, nằng nặng dặn tao bảo mày đợi em nó về chung ! – K mập trả lời.
– Thằng này sướng, đi xa vẫn còn em yêu ngóng theo ! – Thằng C rên rỉ.
– Hề hề, ngon thì được như tao đi ! – Tôi cười tít mắt.
Ngồi tán dóc thêm tí nữa thì bọn thằng K lần lượt về trước, chỉ còn tôi ngồi lại trong phòng đợi em Vy, tôi thắc mắc ko biết em nó bảo đợi là ý gì đây, nhưng dù chỉ vậy tôi cũng cảm thấy ấm lòng, chắc là em ấy muốn cùng tôi….hàn huyên tâm sự.
Tôi đang lim dim mơ tưởng thì giọng em ấy cắt ngang.
– N ơi, nhanh lên ! – Vy xuất hiện trước cửa lớp, vầng trán lấm tấm mồ hôi.
– Gì vậy ? Nhanh gì ? – Tôi ngạc nhiên, hoàn toàn khác xa những gì tôi tưởng tượng.
– Thì đi theo mình, nhanh nào ! – Rồi chẳng đợi tôi đồng ý, em ấy kéo tay tôi đi hết dãy hành lang đến thẳng văn phòng Đoàn.
Văn phòng Đoàn vẫn còn lại một vài học sinh vừa họp xong đang ngồi lại bàn thêm gì đó, đầu bàn là thầy Phương bí thư Đoàn trường, thầy tuy đã trung niên nhưng rất thân thiện và vui tính với học sinh trong trường.
– Thầy ơi, N nè ! – Vy quệt mồ hôi nói.
– À, N ngồi xuống đây ! – Thầy Phương ngoắc tôi lại.
– Dạ… ! – Tôi lơ ngơ chẳng hiểu gì.
– Nghe Vy kể là em bị chuyển sang 10A2, giờ muốn về lại A1 à ? – Thầy hỏi tôi.
– Dạ ! – Tôi sáng mắt, hoá ra là như vậy.
– Gì thế Vy ? – Mấy học sinh xung quanh tò mò hỏi.
– Vậy giờ em đi với thầy, nhưng không chắc là thầy xin được đâu nhé ! – Rồi thầy đứng dậy! – Vy ngồi lại đây, đừng đi theo ! – Thầy bảo Vy ngồi lại khi em ấy chực đứng lên đi theo chúng tôi.
– Vy …đợi N ở lớp nhé ! – Em ấy ái ngại nói thật khẽ rồi ra ngoài trước.
Tôi tràn đầy hi vọng khấp khởi đi theo thầy Phương, dù gì thầy ấy cũng là bí thư Đoàn trường nên ít nhiều tiếng nói cũng sẽ có trọng lượng, và tôi sẽ có cơ hội được về lại với 10A1 , nghĩ đến đây tôi dạn bước hơn.
– Thầy Thế, em bàn chuyện này với thầy chút được không ? – Thầy Phương kéo ghế ngồi xuống, tôi đứng bên cạnh.
– À có chuyện gì thế ? – Thầy Thế trưởng phòng hành chính hỏi.
– Chuyện là em N này đang học ở 10A1, nhưng hôm nay lại bị chuyển sang 10A2, vậy nên giờ em muốn nhờ thầy chuyển giúp em N về lại được 10A1 ! – Thầy Phương dè dặt nói, tôi hồi hộp chờ đợi.
– À, cái này là quyết định của thầy hiệu trưởng, tôi cũng chỉ nhận giấy và đưa xuống dưới thôi thầy Phương à ! – Thầy Thế giải thích.
– Ra vậy, nhưng có cách nào đổi lại quyết định không thầy ? – Thầy Phương hỏi tiếp, và tôi thì cảm thấy đây có lẽ là nỗ lực cuối cùng.
– Cái này….cũng còn tuỳ quyết định của thầy hiệu trưởng, nhưng thường thì giấy đã kí rồi thì cũng khó hoãn lại lắm, vì thủ tục chuyển hồ sơ và bảng điểm cho trường hợp của em này đã bắt đầu rồi ! – Thầy Thế lắc đầu đáp.
– À…dạ vâng, vậy cảm ơn thầy ! – Rồi thầy Phương đứng dậy, tôi cũng chào thầy Thế rồi bước theo ra ngoài.
– Vậy là thầy cũng chịu rồi, nước này thì chỉ do thầy hiệu trưởng quyết định thôi N à ! – Thầy Phương thở dài.
– Dạ…. ! – Tôi rầu rĩ chẳng biết nói gì.
– Vậy thôi, thầy về đây ! – Thầy vỗ vai tôi rồi bước đi.
Tôi thẫn thờ bước về lớp ko chút sinh khí, bây giờ quyết định ở lại hay bị chuyển đi là do thầy hiệu trưởng, nhưng nghe tới đây tôi đã thấy nản, với tôi từ trước đến giờ 3 từ “ thầy hiệu trưởng “ nghe cao xa và quyền lực lắm, thế nên đừng mong gì tôi, một thằng học sinh lớp 10 vô danh tiểu tốt lại có thể tự mình thay đổi quyết định của thầy hiệu trưởng.
Tôi vào lớp, em Vy đang gục mặt trên bàn, vẻ đầy chán nản, tôi khẽ bước tới và ngồi xuống cạnh bên, em ấy giật mình nhìn sang.
– Sao rồi N ? – Vy nhìn tôi ánh mắt đầy vẻ hi vọng.
Tôi thở dài, lắc đầu không nói gì, vậy là quá đủ để hiểu rồi, cả 2 đứa tôi ngồi lặng yên một lúc lâu mà chẳng nói được câu nào, tôi buồn buồn nhìn Vy mắt đã chực đỏ hoe sắp khóc.
– Thôi, N đưa Vy về ! – Tôi đứng dậy, như sợ chỉ ngồi yên một lúc nữa là em nó oà ra mất.
– ……… ! – Em ấy chẳng nói gì cả, lẳng lặng đứng dậy bước theo tôi dắt xe ra cổng.
Con đường từ trường về nhà Vy hai đứa tôi đã đi lại nhiều lần, từng đợt lá me nhỏ xanh dọc hai bên đường rơi lả tả theo gió miên man như buồn nỗi buồn của hai đứa, và mọi lúc chúng tôi đều tươi cười mà mộng mơ đùa giỡn, nhưng lúc này đây là lần đầu tiên chúng tôi yên lặng, ko nói một lời.
Mãi một lúc sau, khi đã gần đến nhà em Vy, tôi cảm nhận được cái níu áo rất khẽ từ đằng sau, xen lẫn hốt hoảng và bối rối.
– Đừng đi, N ơi… ! – Em ấy nấc lên, nói gần như là trong hơi thở.
– Biết làm sao được ! – Tôi đáp gọn mà nghe lòng chợt nhói lên.
– Thôi, vào nhà đi, tối N qua, nhé ? – Tôi nói, khi đã đến nhà rồi mà em Vy vẫn chưa chịu vào.
– ……Ừ ! – Rồi em ấy quay vào trong, sau khi tôi cố cười với em một cái.
Tối hôm đó, hai đứa đi dạo, nhưng cũng rất ít nói, chỉ thỉnh thoảng cười với nhau cho qua chuyện, rồi lại bối rối nhìn đi chỗ khác.
Tôi ngồi cạnh em Vy, nhìn bâng quơ ra hàng cây dọc theo đường biển, tự nhiên nhớ cái hồi 2 đứa ngồi đây giỡn vụ tập văn nghệ, lúc đó tôi hiển nhiên vẫn còn học 10A1. Gió biển đang thổi thốc ngược từng cơn.
– ……… ! – Em Vy vẫn yên lặng.
– ……… ! – Tôi cũng im ru, chẳng biết nên nói gì sất, tự nhiên cảm giác như vai trò bị đảo ngược, là em ấy bị chuyển đi chứ chẳng phải là tôi nữa.
– N nè…… ! – Cuối cùng em nó cũng mở lời trước.
– Gì vậy ? – Tôi như chỉ chờ lúc này, hỏi ngay.
– Xa mặt…đừng cách lòng nhé ! – Em ấy nói mà đôi má đỏ lựng, cúi gằm mặt, đôi bàn tay líu ríu đan vào nhau.
– Ừm….không có đâu ! – Tôi đáp, bối rối nhìn sang chỗ khác, gió lạnh mà tôi vẫn thấy ấm áp.
– Hứa nhé ? – Em ấy quay sang nhìn tôi.
– Ừ, dĩ nhiên, lo cho ai kia thôi ! – Tôi quệt mũi nói lấp lửng.
– Lo cho ai ? – Vy ngạc nhiên, thoáng chút gằn giọng.
– Thì…ấy đừng nhéo…thì lỡ N học bên kia, bên này Vy thích ai khác thì sao ? – Tôi cũng tạo một ràng buộc tương tự.
– Ko đâu, chẳng có ai hết ! – Em ấy lắc đầu nguầy nguậy.
– Ừm…nhưng mà giả như…qua đó N thích nhỏ khác rồi thì sao ? – Tôi cười cười, bắt đầu bông đùa trở lại, cũng lách người chuẩn bị né cái véo hông của em ấy.
– Nhỏ đó…phải dễ thương hơn Vy thì mới chịu ! – Hổng dè em ấy vẫn ngồi yên, phụng phịu đáp.
– Ừ…chắc cũng ko đâu….đằng ấy dễ thương nhất rồi ! – Tôi ngượng ngập nói, nhìn sang chỗ khác chứ chẳng thể nào mà đối diện nhau được.
– Hì, dẻo mồm lắm ! – Em Vy cuối cùng cũng cười, thật tươi.
– Mà N chỉ học bên A2 thôi, còn lại vẫn sang chơi với A1 mà ! – Tôi tự trấn an cả hai đứa.
– Ừm…mong là được vậy ! – Em ấy gật đầu thở dài.
– Chắc chắn là vậy, khỏi cần mong ! – Rồi tôi búng chóc vô trán em nó.
– Ui da…này thì búng ! – Em ấy nhéo ngay vào hông tôi rõ đau.
– Aaaaaa…..mạnh tay quá vậy ! – Tôi ôm be sườn la oai oái.
Đường biển vào tối vắng hoe, ánh đèn vàng yên bình, gió lạnh thổi từng hàng dương phất phơ, ở băng ghế bên kia đường có hai đứa đang cười giỡn như giặc, tuy lạnh nhưng vẫn ấm lắm !
Tối hôm đó về nhà, tôi nằm ngẫm nghĩ sự đời đúng là biến ảo không lường, đầu năm tôi cầu cho vào A2 thì phải vào A1, nhưng nhờ vậy mới quen được Vy, rồi đến đây bất chợt lại bị chuyển sang A2, cứ tưởng vậy là hết nhưng cũng nhờ đó mà hai đứa tôi lại gần nhau hơn, đúng là trong phúc vẫn có hoạ, và Tái ông mất ngựa chưa hẳn đã là xui !

more news from the blog