Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 3

by Le Thuy June 21, 2016 at 9:03 am
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 3

Chương 3: 

yeu-nham-chi-hai-duoc-nham-em-gai-3

Bữa đầu xếp lớp xong, tôi về nhà mà cái mặt nó cứ như thằng thấm thuốc, cười hềnh hệch mãi. Ông anh thấy thế hỏi :
– Sao thế ? Toàn mấy em xinh ko chứ gì !
– Xinh con khỉ, toàn núi với ruộng ! Cơ mà…phê lòi, hề hề !
– Mày điên à, xuống lấy tao chai nước.
– Dà dạ, huynh cứ để em – He he, đang vui nên ổng sai gì cũng làm.
Không vui sao được, vừa vào trường mới lớp mới đã gặp lại người thương, thêm cả em bí thư hình như cũng có ý với mềnh, tôi khoái cười tít mắt, mong cho mau tới chiều mai lên học để gặp các em, eh he he , các tềnh êu của trẫm!
Cơ mà tối đó tôi nghĩ mãi cũng ko ra vì sao mà em Vy bí thư lại cứ nhìn mình mãi, làm lúc chiều về tôi phải soi gương ngay xem cái mặt có dính gì ko ? Mà làm gì có, nếu có thì cả lớp nhìn rồi chứ riêng gì em nó. Hay là lúc học quân sự đầu năm trong tôi cool quá, hề hề ! Dám lắm, tôi ráp súng nhanh như máy, rồi khoảng ném lựu đạn chày vào vòng tròn nữa, ném quả nào chuẩn quả đó, tôi chơi tạt lon tài thế cơ mà ! May mà nghệ thuật quân sự ko có dính dáng gì đến vụ sút lựu đạn, chứ phải thế thì cũng lỗ đầu vài mạng rồi =.=!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Cũng phải nhắc đến mấy ngày học quân sự, tuyệt nhiên tôi ko hề thấy Tiểu Mai đi học. Chỉ khi học văn hoá mới thấy em lò dò lên lớp. Lúc đó tôi nghĩ môn quân sự chả quan trọng, lên trường xin nghỉ cũng được.
Chiều ngày đi học đầu tiên, ăn trưa xong tôi đầu tóc tươm tất, áo quần bảnh bao, phốc lên xe đạp và hướng đến tương lai. Vừa đến cổng trường thì có thằng ôn nào đấy nó băng ngay trước mặt làm tôi thắng cái Két rõ to, điên nhá, thắng ko ăn thì ông tông thằng vào mày rồi, ngày đầu tiên đã gặp cản địa. Nhưng trường mới, tôi là lính mới, thôi thì cười cầu tài với nó vậy, gì chứ cái mặt tôi cười thì hơi mệt, he he !
Vào lớp, soi ngay, chỗ của Tiểu Mai vẫn trống, cũng phải, mới 12h20 chứ mấy, còn 25 phút nữa mới vào lớp. Hơi buồn, tôi lần lữa về chỗ thì lúc ngang qua chỗ Vy, em ấy cười một cái, thú thật là lúc ấy thấy em nó bình thường thôi, thua xa em lớp phó 9A2 hồi trước nhiều. Thế mà sau này vì em nó mà tôi lao đao đủ chuyện, từ mấy thằng tình địch đến thầy cô, gia đình tôi nốt. Nhưng mà tôi lúc này thì nào biết, Vy cười thì tôi cười lại thôi, hì hì
– Hì, bạn Vy đến sớm thế !
– Hơ, thế 12h20 thì gọi là trễ à ?
Mới quen mà em nó chặt tôi 1 nhát ngay xã giao, tôi im ngay tắp lự. Lại cười cầu tài và gãi đầu gãi tai, tôi về chỗ ngồi, thầm rủa cái miệng lanh lợi hồi cấp 1-2 đâu rồi. Cũng phải nói trước là cấp 1-2 tôi liến thoáng bao nhiu thì lên cấp 3 lại chững chạc bấy nhiu, chắc hồi hè lớp 9 nhét đâu được cái chân lý “ Con trai thì phải lạnh lùng gái nó mới thích, chứ sồn sồn như mấy thằng trâu bò kia thì gái nó chỉ tổ sợ “ Chuẩn, tôi sẽ áp dụng!
Ngồi lót gạch hóng, đúng 12h40, Tiểu Mai mới ôm cặp bước vào. Áo dài kiểu lụa bóng ôm sát vòng eo nhỏ thon, tóc xoã dài đằng sau nửa cột nửa thả hờ , điểm thêm chiếc kẹp mái, môi đỏ mọng hơi óng lên, ôm cặp trước ngực, hic, chả riêng gì tôi, mấy thằng bạn cũng nhao cả lên. Ôi thảm rồi, lần này mún kua được nàng thì phải đá văng mấy thằng này trước thôi. Cũng phải, em thục nữ thế kia mà ! Nhưng mà anh là anh nói mấy chú nhao nhao kia nhá, anh đây lịch sự nhã nhặn thế mà còn bị đáp banh vào mặt những 2 lần cơ đấy, các chú có được ko? Có khi các chú may mắn được em đáp cái hộp bút sắt mà em đang lấy từ trong cặp ra kia kìa, thấy ko? – Công nhận cái khoản nghĩ nhảm với tưởng tượng của tôi thì vô đối thật =.= !
“ Tùng…tùng…tùng “ Trống đánh báo hiệu vào lớp sinh hoạt 15 phút đầu giờ, ngày đầu nên cũng chả có gì đáng nói cho 15 phút này, ngoại trừ việc em Vy lên phổ biến sinh hoạt Đoàn gì ấy, công nhận giọng Vy hay, nói như rót mật, thằng ngồi cạnh bên em cái mặt nó trông ngu ra thấy rõ =.=!
Tiết áp cuối ngày hôm ấy là môn Toán, hị hị, đã đến giờ trổ tài. Tôi liệu trước tình huống này rồi, bữa đầu rất có khả năng thầy sẽ kêu 1 số đứa lên làm thử vài bài toán cũ để xem thử kiến thức cũ như thế nào, hoặc giả giảng bài xong sẽ kêu lên bảng đáp bài luôn. Hị hị, đợi mãi cũng đến lúc thầy xướng tên, ổng sẽ đọc ngẫu nhiên 5 đứa để lên làm thử 5 bài toán trên bảng, tôi soi thử thì thấy trong 5 bài đó có 1 bài thâm lắm, nhưng mà với tôi chỉ là muỗi. Ngồi hóng xem có tên mình không, yes, trời ko phụ người tài, y như tôi ngồi ếm ổng ấy, mới nghĩ phát có tên luôn.
Cơ mà chả phải tôi giải cái bài thâm hiểm đó , mà là một thằng khác, cao to đen – hôi ko thì chưa biết, cũng chả dại ngửi. Bài tôi làm dễ ẹc, thế là mất dịp lấy le với 2 nàng, thoy thì ngậm ngùi về xem thằng kia làm ăn ra sao. Đến là nản, nó chốt ngay cái đáp số tào lao, ức thật, tính tôi là chả thể ngồi yên khi mà tôi thấy người khác làm điều gì mà tôi biết chắc tôi làm tốt hơn nó nhiều !
Hết tiết toán, đến giờ chào cờ đầu tuần. Biết mà, em Vy kết tôi rồi, lúc tôi ôm ghế ra sân xếp cho lớp, cả 15 thằng em ấy lựa mỗi tôi mà đi cạnh.
– N cũng giỏi toán quá ha
– Hì, bài đó cũng dễ mà, đâu có khó !
– Ừa, mà lớp mình bên này nè N, ôm ghế đi đâu thế ??
– À…à
Hic, gặp gái là phải gió, đầu óc mụ mị, học A1 mà ôm ghế sang A4, nhục thật ! Lúc đó tôi nhìn 1 mà đâu biết nhìn 2, Tiểu Mai cũng đi ngay sau lưng Vy, trong khi tôi dòm trái phải thẳng, chẳng thấy em đâu . Đôi khi tình yêu nó ở sau lưng các bạn đấy, bên cạnh chưa chắc đã tốt, và cũng đừng tìm kiếm xa xôi !
Chào cờ xong, dọn ghế xong xuôi, dắt xe ra về thì tôi chỉ thấy mỗi nhỏ Vy đang đi chung với mấy nhỏ khác, còn Tiểu Mai thì về đâu từ đời tám hoánh rồi. Hôm nay chả chào được em 1 câu, thôi mai vậy, còn những 3 năm cơ mà. Tôi tự nhủ vậy rồi đạp xe về, không quên băng ngang cái thằng cản địa hồi trưa cho nó biết mùi thắng gấp, bỏ lại sau lưng ánh mắt hậm hực của nó, vừa đi vừa nghĩ xem ngày mai làm thế nào tiếp cận Tiểu Mai đây !
Hôm sau, tôi quyết định đến lớp trễ hơn hôm qua, mục đích là được vào lớp cùng Tiểu Mai, hai là thị uy với mấy thằng cũng đang nhòm ngó em. 12h30 tôi ra khỏi nhà, chạy thong thả từ tốn, đúng 12h35 gửi xe xong, đi chậm rãi nhẹ nhàng, 12h40 bước vô lớp. Sặc, Mai ơi em biết anh hôm nay canh giờ đi cùng em hay sao mà giờ này em đã yên vị trong lớp rồi thế, em ngồi nhìn ra cửa sổ, đâu hề biết tôi đang ỉu xìu lê thân vô lớp, cũng vì ỉu xìu mà hình như tôi tưởng tượng ra hay sao ấy, em khẽ mỉm cười thôi !
Ngang qua chỗ Vy thì :
– Hey, hôm nay đi trễ vậy ?
– Ừ, nhà N có việc, đi muộn chút
– N cất cặp i, rồi qua Vy nhờ chút
Dại gái rồi, nghe Vy nhờ tôi sáng mắt lên, cất cặp xong tót lên ngay.
– N đọc dùm Vy cuốn báo này cho lớp nha, 15 phút đầu giờ ấy!
– Ơ,…N có biết đọc đâu
– Xạo, học đến lớp 10 mà ko biết đọc chữ à – Vy nheo mắt
– Ko..ý N là..
– Đọc dùm i mà, hôm nay Vy bị đau họng !
5 phút sau, lớp 10 A1 có 1 ông phỗng đứng giữa lớp, cầm cuốn báo thật cao để che mặt. Thánh thần ơi, nào giờ con có làm việc này bao giờ đâu ! Thôi thì lựa mấy cái truyện cười đọc vậy, lớp mới bạn mới nên bọn nó cũng có phần ủng hộ, tôi đọc đến đâu thì cười đến đấy, mặc dù theo tôi thì mấy cái truyện này chả có gì đáng cười, thà nghe tôi chém gió, có khi cười tét rốn ấy chứ.
– Cảm ơn N nha, hì !
– Ừ, ko sao
– Ụa, vậy là nãy giờ có sao à ?
– Ko, tức là….
– Hi, về chỗ i, vào lớp kìa !
Trời hỡi, sao em Vy này mồm miệng lém lỉnh thế, tôi trùm chém gió mà toàn bị em nó kê nguyên tủ đứng vào miệng, quê không chịu được. Thêm Tiểu Mai suốt buổi tôi đọc khan cả cổ cũng chẳng buồn nở 1 nụ cười ủng hộ, hôm nay đen mịa rồi, hình như khi nãy ra đường bước chân trái trước hay sao ấy T_T !
Ra chơi, bọn con trai rủ nhau ra đá cầu giao lưu. Gì chứ đá cầu thì tôi ko giỏi lắm, nhưng được cái chiêu đá hậu ngược nhìn lạ, tức là xoay chân lại móc ngược, đá bằng mu bàn chân, cầu bay đâu kệ nó, miễn ko hụt được rồi ! Còn có mấy đứa nào là đá xoè, đá móc đuôi bò cạp, đá ưỡn lưng, thôi thì đủ kiểu !
Cứ thế, cả tuần sau đều tiếp diễn như vậy. Lên lớp học, ra chơi đá cầu, quen bạn quen bè, chiều lại về và cứ ngóng hụt Tiểu Mai. Được mỗi cái là dạo này em Vy cười tình với tôi nhiều hơn, và tôi tự nhiên thấy em nó xinh ra. Còn Tiểu Mai thì cứ vậy, cũng có đôi lần ánh mắt chạm nhau, nhưng đều như lướt qua. Ngoại trừ những lúc giải toán hay lý thì em có nhìn tôi, hơi tỏ vẻ thán phục. Và giờ anh văn thì tôi trố mắt nhìn em xổ cả tràng English mà chả riêng gì tôi, nhiều đứa khác cũng chả hiểu, có điều nghe đã tai vô cùng !
Bữa nọ, cũng hội con trai đang đá cầu, trong nhóm có 1 đứa học giỏi hoá nhất lớp, vì anh nó dạy tư môn Hoá, ko dạy ở trường. Nhưng đời tôi chỉ thừa nhận mỗi ông anh nó dạy hay nhất và dễ hiểu nhất, kiến thức đi cực kỳ sát và dễ tiếp thu. Sau này lên 11, 12 nó học còn giỏi bạo. Đá cầu nó cũng giỏi nốt, có mấy quả tưởng cầu bay ra ngoài rồi thì nó cứu cầu ngoạn mục vô cùng. Bữa nay cũng vậy, nó cũng cứu cầu đẹp tuyệt dzời, thế mà cứu xong bỗng dưng nó ra ghế ngồi nhìn bọn tôi đá. Chả hỉu ất giáp gì sất, tôi hỏi nó sao ko chơi tiếp, nó cười lắc đầu nhăn nhở…
Tí đá xong, nó cũng ngồi đó ko chịu vào lớp. Ơ cái thằng ! Ngoài sân đếm lá rụng thú hơn việc học hay sao nhỉ ? Tôi tới hỏi sao thì…
– Vô lớp mậy, ngồi hoài, trễ kìa
– Tao bị…rách quần
Ắc, hoá ra tại pha cứu cầu thần sầu khi nãy, tôi cố nín cười, bảo đưa xem rách ra sao ! Thảm, lỗ rách khá rộng, đủ gió vào thoáng mát tận trong ra ngoài !
– Thôi cứ vào lớp đi, tao che cho, rồi ngồi thôi mà, cuối giờ tao chở về !
2 ông tướng cứ thế đi líu ríu vào lớp, đứa nào ko biết nhìn vào dễ tưởng 2 thằng này gay lắm, và…nhiều đứa ko biết thật . Chúng nó cười, ko to nhưng đủ biết, em Vy ko cười, quay đi chỗ khác, Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên. Hic, lúc nào em ko nhìn anh, nhè ngay lúc này vậy nàng ? Tôi giải thích sao đây T_T , nói ra thì thằng bạn nó quê chết, gì chứ chuyện rách quần chả đùa được, quê cả tháng chứ chẳng chơi !
Tôi quyết định vì đại nghĩa diệt thân, kệ ai hỉu sao thì hỉu, giúp bạn giúp đến cùng, che đến khi nó về đến chỗ, yên vị ngồi xuống mới thôi. Lầm lũi đi ngang qua 2 em V và Mai luôn, chả bận nhìn như mọi khi !
Sự đời nó chả như ý, sao ko để yên cho thằng bạn đến khi tôi chở nó về chứ ! Giờ toán, giảng bài xong ông thầy bắt đầu gọi tên lên bảng làm bài, tôi chợt nghĩ tới cái định luật ko nhớ đọc ở đâu, mà cái câu này thì tôi tâm đắc lắm
– “ Khi điều không may xảy ra thì nó sẽ xảy ra “
Đại loại là nếu điều xui có xu hướng diễn ra thì nó sẽ diễn ra, như lát bánh mì rơi xuống bàn thì lúc nào mặt phết bơ cũng úp xuống đất, hay là đến giờ làm và bạn luôn thấy 2 chiếc vớ ko cùng một đôi trong cái đám vớ lẫn trước mặt, hoặc trời mưa khi bạn quên đem ô vậy . Ở đây là thằng bạn tôi, xui thế nào ông thầy gọi ngay đích danh nó, mà chỉ mỗi tôi là hiểu nó đang trong tình thế nào ! Ông thầy gọi mãi mà thằng T chả chịu đứng dậy, phải thôi, kế bên nó là 2 đứa con gái, đứng dậy thì sau đó có mà độn thổ cả đời. Cả lớp chỉ biết sửng sốt trố mắt nhìn, tưởng thằng này ăn gan hùm hay sao mà thầy kêu nó cứ ngồi lì 1 chỗ, cười hay nhăn nhó cũng ko rõ !

more news from the blog