Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 29- 30- 31

by Le Thuy July 12, 2016 at 12:38 pm
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 29- 30- 31

Chương 29:

yeu-nham-chi-hai

 

Rồi một lần 2 thằng đang ngồi gặm xúc xích trong ổ bánh mì, ổng mới hỏi tôi :
– Đố mày xúc xích làm bằng gì ?!
– Thì làm từ con heo ! – Tôi ngơ ngác, nhìn vào cái vỏ xúc xích rồi đáp.
– Nhưng là làm từ cái gì mới được ? – Ổng nhăn mặt.
– Thì…thịt ! – Đó giờ toàn ăn thịt, nên hỏi gì tôi cũng bảo thịt.
– Sai, xúc xích được làm từ…da, lông, móng, sừng ! – Ổng gật gù phán ! – Chứ thịt người ta đem kho với chiên cho mày ăn hết rồi, còn mấy đồ còn lại thì nhồi vào làm thành xúc xích, nhớ chưa ?
– À, ra vậy…nhưng con heo làm gì có sừng ? – Tôi chỉ vào cây xúc xích heo đang ăn.
– Ơ….! – Ông anh tôi giật mình, nhìn sang cái xúc xích bò đang cầm trên tay, rồi lật đật chữa thẹn. – Mày ngu quá, chỉ có những con heo cực quý hiếm mới có sừng, người ta lấy sừng heo làm…thuốc hết rồi, nên những con heo tầm thường mày ăn chỉ được làm…xúc xích thôi !
– Đại ca giỏi quá, gì cũng biết ! – Tôi trố mắt nhìn ổng thán phục.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Chứ sao mậy, hề hề ! – Ổng cười khoái chí.
Tôi mắt sáng rỡ như chợt khám phá ra chân lý mới về xúc xích, và tự nhủ phải khắc cốt ghi tâm câu nói cực kỳ bố láo này của ông anh. Mãi đến khi lớn lên tôi cũng chả thèm tra cứu lại, vì cái gì đã có ấn tượng sâu sắc với bạn rồi thì hiển nhiên bạn luôn tin nó là đúng, và tôi cũng vậy, thế nên bây giờ đây tôi, thằng N đã học lớp 10 dõng dạc đang nói lại câu nói của ông anh quý hoá :
– Dạ, xúc xích được làm từ da, lông, móng, sừng của các loại gia súc ! – Tôi tự tin nói.
Một tràng cười khủng bố nổ ra khắp lớp, thằng K mập cười lăn lộn, thằng C thì đập bàn rần rần mà ôm bụng, thằng L xem chừng còn quệt cả nước mắt nước mũi, và tôi thì hoảng hồn đồ rằng mình vừa chốt 1 câu hết sức bậy bạ.
– Sao em biết ? – Cô Thương cố nín cười, tủm tỉm hỏi tôi.
– Dạ…..! – Tôi gãi đầu, nhưng bây giờ tôi không còn là thằng nhóc ngày xưa nữa, tôi đã lớn rồi, trình phét cũng tăng cao rồi, nên ngần ngừ rồi lại tiếp – …Dạ tại em tham quan nhà máy làm xúc xích rồi cô ơi!
Đến đây bọn trong lớp cười càng dữ dội hơn nữa, thằng Q phá ra cười sằng sặc, mấy nhỏ con gái chả thèm ý tứ gì, cứ ngoác miệng ra mà…tiếu ngạo giang hồ.
– Con lạy thánh, sau On your mark tuyệt kỹ là đến Da lông móng sừng bí kíp ! – Thằng K chắp tay vái tôi.
– Đấng cứu thế lại thăng nữa rồi ! – Đến lượt thằng D vờ ngửa mặt lên trời than thở.
Tôi ngượng ko để đâu cho hết, chỉ mong có cái lỗ dưới chân để chui xuống trốn ánh mắt châm chọc của bàn dân thiên hạ đang nhìn chằm chằm vào mình, và thầm rủa tôi già đầu đến thế này rồi còn dám đi tin một câu vớ vẩn của ông anh từ cái thời nhỏ nhít.
– Xem ra em cần kiểm tra lại kiến thức phổ thông của mình rồi ! – Cô Thương cười cười, lắc đầu bó tay với ông thần này. – Vậy Vy có ý kiến gì ?
– Dạ, theo em biết thì xúc xích làm từ thịt đỏ và mỡ xay nhuyễn cùng các loại gia vị rồi sau đó nhồi vào ruột heo thành phẩm ! – Em Vy vừa trả lời vừa khúc khích cười nhìn tôi .
– Ừm, còn Trúc Mai, sao lại lắc đầu vậy, em có ý kiến khác à ? – Cô Thương gật đầu.
– Dạ, em nghĩ là xúc xích được làm từ thịt và mỡ turkey xay ra và thêm bột gạo, sau đó đóng bọc nylon rồi cột dây thiếc ở 2 đầu, còn theo bạn Vy mô tả thì được gọi là lạp xưởng của người Hoa ! – Tiểu Mai đứng dậy đáp.
– Hơ, mình thì lại nghĩ là cả hai đều được gọi là xúc xích, đều từ thịt nhuyễn mà ra thôi ! – Vy tranh luận.
– Không đâu, nhắc đến xúc xích thì Mai nghĩ đó là từ mang ý nghĩa công nghiệp, người ta thường sẽ liên tưởng đến thịt nguội và đồ hộp nhiều hơn, còn lạp xưởng là món của người Hoa vì thành phần chế biến và có thêm phẩm đỏ, nên hiếm khi được gọi là xúc xích, hầu như là không ! – Tiểu Mai lắc đầu đáp.
– Haizz, mình thì nghĩ là Mai quá chú trọng tiểu tiết rồi ! Em Vy cười nhạt.
– Mai thì nghĩ là Vy đã sai cơ bản còn cố cãi cùn thôi ! – Tiểu Mai thở hắt ra đáp.
– Như thế nào gọi là cãi cùn ? – Vy gay gắt.
Cả lớp chẳng buồn cười tôi nữa mà ngơ ngác nhìn Tiểu Mai và Vy lại đấu khẩu với nhau, và quên luôn đầu têu chuyện này là tôi đang rón rén ngồi xuổng tỏ ra mình vô can.
– Thôi được rồi, 2 em đừng tranh luận nữa, cả hai đều đúng, khác nhau là cách nhìn nhận vấn đề và cách gọi thôi ! – Cô Thương khoát tay cho cả 2 ngồi xuống vì nhận thấy nếu không dừng 2 nàng lại thì tình hình sẽ theo chiều hướng xấu đi cũng nên.
Giờ chơi, bọn trong hội A1 kéo đến mà bủa vây tôi tấn công tới tấp :
– Anh giai, anh ăn sừng heo sừng bò rồi à ? – Thằng T cà khịa.
– Tao đập mầy à nha ! – Tôi sửng cồ.
– Hề hề, thôi, có tật có tài ! – K mập vỗ vai tôi.
– Cơ mà tại mày nên Mai với Vy lại cãi nhau nữa, đẹp mặt chưa con ! – Thằng D gợi lại vấn đề.
– Tao chẳng liên quan gì sất ! – Tôi gân cổ cãi lại.
– Tao thì dự cảm có chuyện chẳng lành, vụ sinh hoạt 15 phút lần trước còn nhẹ, vụ này thì thấy bắt đầu có lửa rồi ! – Thằng C cảm khái.
– Dù gì tao cũng ủng hộ Trúc Mai tới cùng, hehe ! – Thằng T cười đểu.
– Tao cũng rứa ! – Thằng D hưởng ứng.
– Còn thánh đây thì biết là phải bênh ai rồi ! – K mập chuyển sang đá đểu tôi.
Nhưng tôi thì cứ gục mặt xuống bàn giả điếc nghĩ ngợi, quả thật là đợt trước tưởng 2 nàng xong xuôi với nhau rồi chứ, dè đâu bữa nay “ nhờ “ tôi mà ngọn lửa lần trước đang le lói nay đã chực bùng lên, thế này thì chả như những gì tôi mong đợi, nhưng lại đúng theo cái lý thuyết “ Khi điều xui xảy ra thì nó sẽ xảy ra “, tôi ngán ngẩm thở dài chẳng biết rồi sẽ còn những gì tiếp theo đây, sao cả 2 người ko chịu dĩ hoà vi quý cho rồi đi ?
Tối hôm sau tôi sang nhà em Vy rủ đi chơi, ngồi cạnh mà em nó cứ trách tôi mãi về cái vụ “ da lông móng sừng “, làm tôi lại thêm 1 phen chết ngượng.
– Ông ơi, nghĩ sao mà đồ mình ăn lại làm bằng mấy thứ đó ?! – Vy vỗ nhẹ lưng tôi.
– Èo…tại ông anh N hết ! – Tôi thở dài đáp.
– Là sao ? ! – Em nó ngạc nhiên.
– Ko có gì ! – Tôi lảng đi, nghĩ chuyện này kể ra cũng chẳng hay ho gì.
– Kể nghe đi mờ, N ơi ! – Vy giật giật tay áo tôi giãy nảy.
– Quê lắm, ko để được ! – Tôi lắc đầu cười khổ.
– Không kể tui giận ! – Em ấy khoanh tay bĩu môi, trông cái bộ chẳng thể nào từ chối cho được.
– Èo…thì vầy…! Tôi kể sự tích bí kíp Da lông móng sừng từ ông anh mà ra bằng cái giọng rầu rầu, vậy mà em Vy thì cười nghiêng ngả.
– Hồi nhỏ N khờ tới vậy đó hở ? Hi hi ! – Vy che miệng cười khúc khích.
– Lúc nhỏ ai chả vậy !- Tôi chống chế.
– Mà dạn quá, làm vậy lỡ gãy răng chết ! – Em ấy rụt cổ.
– Thì có biết gì đâu, ổng bảo sao nghe vậy thôi ! – Tôi nhún vai đáp.
– Thế giờ còn khờ nữa không ? – Vy nheo mắt tinh quái hỏi.
– Không, hết rồi ! – Tôi đáp ngay vì dự cảm không lành.
– Èo, tưởng còn để Vy bắt nạt, hì hì ! – Em ấy phụng phịu.
– Dễ ăn hả ? Này thì bắt nạt ! – Đoạn rồi lại búng chóc ngay trán em nó rồi cười hể hả.
– Ui da, đau nha ! – Vy xoa xoa trán nhăn nhó.
– Hề hề, ai bảo cười quê N chi ! – Tôi lật đật cười tình.
– Tự nhiên, mình làm mình chịu chứ, nói vậy ai ko cười cho được ! – Vẫn còn nhăn mặt, hình như nãy tôi hơi quá tay.
– Thôi, cho búng lại này ! – Tôi vờ hối lỗi, kê sát trán vô mặt em nó.
– Xê ra, kỳ quá , tui nổi điên à nha ! – Vy trừng mắt doạ.
– Èo…, hung dữ thế ! – Tôi kinh hãi lùi ra, rụt cổ đáp, nhưng nói vậy chứ tôi thấy em nó càng giận càng xinh, trông yêu không tả được.
Rồi tôi lại tựa lưng vào ghế mà thở dài, thầm nghĩ từ giờ chắc ko dám tin ông anh nữa, chơi tôi vố này từ nhỏ mà mãi đến lớn tôi mới lãnh hậu quả, đúng là mưu sâu kế xa. Nhưng mà dạo này lão cũng bù đầu bận ôn thi đại học, chẳng buồn giỡn nhây nữa, lâu lâu học quá stress thế là tôi phải kiếm đường né ngay, lảng vảng quanh đó có mà ăn chửi. Thế nên hôm qua tôi tức vụ xúc xích lắm, định về nhà hỏi tội ổng ngay, vừa vào thấy cái mặt ổng hầm hầm ngồi nhà trong thì tôi xuôi xị ngay tắp lự, lạng quạng vừa buông câu đầu thì có khi bị đạp văng ra ngoài ngay câu sau cũng nên.
– Sao im ru dzạ ? Giận hở ? – Thấy tôi ngồi im ko nói, Vy quay sang khẽ hỏi.
– Ừ, ai bảo dữ quá làm gì ! – Tôi chớp ngay cơ hội, đâu dám bảo là đang nghĩ vẩn vơ.
– Hồi nào đâu ? – Em nó lắc đầu phụng phịu.
– Vừa nãy, rồi chiều hôm qua nữa ! – Tôi cười cười.
– Chiều hôm qua làm sao ? ! – Em ấy tự nhiên đổi thái độ, quay sang nhìn tôi hỏi.
– Thì…thì vụ cãi nhau với Mai ấy ! – Tôi giật thót người.
– Vy ko sai, chẳng có gì phải làm dữ ! – Vy nhún vai đáp.
– Nhưng cãi nhau vậy trước mặt cô giáo cũng ko tốt, cơ mà cũng có gì to tát đâu mà phải tranh luận, thôi thì 2 người làm hoà đi ! – Tôi ngần ngừ phân tích.
– Chẳng cần N nhọc công can ngăn đâu, Vy tự biết phải làm gì ! – Em nó cười nhạt.
Chẳng hiểu sao lúc đó tôi thấy lạnh gáy quá chừng, y như là dự cảm trước được cái vụ này sẽ không yên ổn mà dừng lại ở đây vậy. Con gái sao mà thâm trầm khó đoán quá, trước mặt nhau thì cười nói bình thường mà chẳng biết trong lòng lại có như vậy ko nữa ? Chẳng bù như con trai, đơn giản bộc trực, có chuyện thì cứ y luật giang hồ, đè đầu ra mà đập, đứa nào thắng thì đứa đó đúng, vậy có phải dễ hoà bình hơn không ?
Nhưng hoà bình thì chẳng dễ gì đạt được, mà dẫu có được thì cũng phải kinh qua vài lần chiến tranh hung tàn đầy khốc liệt.
Giờ Văn hôm đó, Tiểu Mai đang trả bài về Văn nghị luận, cô Hằng yêu cầu nàng nêu một dẫn chứng ngắn gọn nhưng bao quát về thể loại này, lẽ tất nhiên Tiểu Mai nghĩ giây lát rồi đáp ngay, và có vẻ hầu hết lớp đều đồng ý với dẫn chứng ấy, nhưng tôi thì cảm thấy có chỗ không ổn, tôi thấp thỏm đưa mắt sang nhìn em Vy, và Tiểu Mai thì đang đợi cô nhận xét :
– Thưa cô, dẫn chứng vừa rồi của bạn Mai em cảm thấy không ổn lắm ! – Vy đứng dậy phát biểu.
– Vậy em có ý kiến gì ? – Cô Hằng mỉm cười nhìn cô học trò cưng.
– Theo em ở phần kết bài vừa rồi bạn ấy chỉ rút ra kết luận và nhận xét, nhưng lại thiếu đi thao tác cuối cùng của Văn nghị luận là phải bình luận, xem xét những khả năng hoàn toàn nhất trí, chỉ đồng ý một phần hoặc bác bỏ, và rõ ràng là bạn Mai thiếu đi ý này ! – Em Vy nói y như những gì tôi đang nghĩ.
– Ừm, chính xác ! – Cô Hằng gật đầu vẻ hài lòng rồi quay sang Tiểu Mai – Em có ý kiến gì không ?
– Dạ, em nghĩ là thời gian cho phần dò bài thì có hạn, nên em chỉ nêu 1 dẫn chứng ngắn gọn thôi, còn nếu phân tích đầy đủ các thao tác theo dàn bài thì em nghĩ khá là khó được như bạn Vy nói ! – Tiểu Mai từ tốn đáp.
– Mình thì lại nghĩ chẳng có gì khó nếu như bạn chuẩn bị kỹ hơn ! – Vy cười lạnh đáp.
– Hì, Vy thì giỏi văn nhất lớp rồi, nói gì chẳng được chứ ! – Tiểu Mai đưa ánh mắt nhìn sắc lạnh.
– Thôi được rồi, ai cũng có lý cả, cô cho Mai điểm 7, lần sau rút kinh nghiệm nhé ! – Cô Hằng khoát tay, hình như cô cũng lờ mờ đoán ra có gì đó giữa 2 nàng, nên cô lắc đầu rồi kết thúc giờ trả bài.

Chương 30:

Bị tấn công thì phải phản đòn, không sớm thì muộn, nhịn 1 chứ không nhịn 2, đó là cách nghĩ của con trai bọn tôi, đừng để đối phương sẵn nước lấn tới, được đằng chân lân đằng đầu, phải chống trả quyết liệt. Nhưng đó là con trai, còn con gái có như vậy ko thì tôi chưa biết, chỉ biết em Vy đã phát tối hậu thư tấn công mở đầu rồi, về phần Tiểu Mai nàng có đình chiến hay tham chiến hay không thì tôi dự là sẽ không, vì Tiểu Mai lúc nào cũng rất mực dịu dàng hoà nhã, ít nhất đó là ý kiến của bọn con trai 10A1.
Và sự thật thì đã đi ngược lại với những Gia Cát Dự tào lao, giờ trả bài Anh ngữ của cô Hiền, sau khi đọc qua một lượt điểm ngữ pháp mới thì cô Hiền ra đề dịch cho em Vy lúc này đang trả bài trên bảng :
– Em dịch cho cô câu này sang tiếng Anh nhé : “ Không có gì quý hơn độc lập tự do “ !
Vy cắn môi suy nghĩ, tôi thì thành phản xạ rồi, cứ em nó lên bảng dò bài là tôi lại chú tâm theo dõi mà cũng suy nghĩ đáp án theo, để hên xui còn nhắc bài. Nhưng lần này là môn tiếng Anh, và tôi thì còn tệ hơn Vy nhiều, nên thà là ko giúp còn hơn, nghĩ đến đây tôi ngán ngẩm nhìn vô câu dịch bá láp của mình rồi giấu biến nó đi.
Tôi ngước lên bảng, em Vy sau một lúc ngần ngừ thì đã viết ra đáp án, vả chăng tôi tin chắc thế nào cũng sẽ đúng mà thôi.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– “ Nothing’s more valuable than independence and freedom ! “
Cô Hiền gật đầu, ra chiều khá hài lòng về câu dịch này, dù thật sự nó chưa hoàn chỉnh lắm, nhưng học sinh lớp 10 mà được vậy là ổn rồi, à vâng đó là suy nghĩ của tôi.
– Có em nào phát biểu gì về câu dịch này ko? – Cô Hiền hỏi cả lớp.
– Dạ ko cô ơi ! – Nhỏ Y mau mắn.
– Chắc đúng rồi, chép vô vở thôi ! – Thằng C gật gù.
– Trúc Mai thì sao ? – Cô Hiền quay sang hỏi cô học trò cưng như mọi khi, vì cô rất thích cách tư duy ngôn ngữ cũng như những ý kiến thú vị của nàng.
– Dạ, nếu là em thì câu dịch này sẽ là “ Independence now, and independence forever “ ! – Tiểu Mai đứng dậy trả lời.
Tôi mặt ngu ra vì ko hiểu Tiểu Mai dịch kiểu gì, đến thằng dốt English như tôi cũng nhận ra câu dịch của nàng thiếu từ freedom và valuable, thiếu cả so sánh hơn, đằng này lại còn cả now và forever, mặc dù trong câu nói bất hủ này của Bác Hồ lại ko có những từ như “ bây giờ “ và “ mãi mãi “ , cả lớp ngơ ngác, em Vy tròn mắt ngạc nhiên, và cô Hiền mỉm cười hỏi :
– Sao em lại dịch như vậy ?
– Thưa cô, thứ nhất dịch theo bạn Vy cũng ko phải là sai, nhưng đó là cách dịch word by word, tức là dịch từ từng một, nhưng thật sự đó không phải là cách dịch hay ! – Tiểu Mai từ tốn đáp, nhấn nhá từng từ một – Thứ hai, đây là một câu slogan, nên em nghĩ cần dịch thật ngắn gọn và súc tích nhưng phải có hồn trong đó !
– Ừm, em giải thích rõ hơn đi ! – Cô Hiền yêu cầu.
– “ Independence now, and independence forever “ sẽ có khí khái và mạnh mẽ hơn, mang âm hưởng một câu khẩu hiệu nếu dùng ở phương Tây, đồng thời vẫn giữ nghĩa quý giá của độc lập và tự do, tuy nhiên nếu cần giải thích cho một ai đó hiểu thì em sẽ dùng câu dịch của bạn Vy, đó là dịch ra nghĩa đen trong Anh ngữ! – Nàng giải thích đến đâu bọn tôi trố mắt đến đấy, y như là ngày đầu tiên học chữ viết vậy.
– Mình thì lại nghĩ Mai đi quá xa so với đề bài rồi ! – Vy cười nhạt.
– Đã dịch sang tiếng Anh thì phải dịch theo lối nói và văn hoá của người nước ngoài, nhập gia tuỳ tục thôi Vy ! – Tiểu Mai lạnh lùng đáp.
– Vấn đề là bạn đang ở Việt Nam, và sử dụng một câu thành ngữ Việt Nam đấy, nhập gia tuỳ tục ra sao đây ? ! – Em Vy sắc sảo phản biện.
– Học ngôn ngữ người ta, thì phải nói theo văn hoá người ta, cũng tức là khách vào nhà thì tôn trọng chủ thôi ! – Tiểu Mai cũng không vừa.
Tôi gục mặt xuống bàn, K mập gãi đầu nhăn nhó, thằng T lắc đầu cười khổ, trong lớp đã xì xào bàn tán.
– Lại nữa, tui đoán rồi mà !
– Èo, chả hiểu gì sất, cao xa quá !
– Chiến tranh giữa các vì sao phần mới đây à ?!
Quả thật là tôi chẳng biết đồng tình với ai, Tiểu Mai hay là Vy, vì cả hai ai cũng có lý lẽ riêng của mình, và ai nói tôi nghe cũng vừa tai, lập luận chặt chẽ, tôi mà cãi với 1 trong 2 nàng này thì đảm bảo ko quá 1 câu đã tắc tị rồi.
– Ừm, cách dịch của Vy có thể chấp nhận được ở trình độ phổ thông, còn của Trúc Mai thì cô hoàn toàn đồng ý nếu với tư cách là một người nước ngoài ! – Cô Hiền nhận xét.
Và chẳng riêng gì giờ Văn và Anh, các giờ học thường xuyên phải thảo luận như Công dân, Lịch sử và Toán thì cả 2 nàng chẳng ai nhường ai, kình nhau thấy rõ, các môn xã hội thì em Vy hô mưa gọi gió, các môn tự nhiên thì Tiểu Mai một tay che trời, mấy thằng cán sự Toán Lý Hoá như bọn tôi với thằng L thằng T bị nàng cho ra rìa không thương tiếc, khiến bọn tôi lâm vào cảnh thất nghiệp trầm trọng, chỉ biết nhìn nhau rồi tặc lưỡi chắp tay sau lưng mà quay đi hệt như cao nhân từ quan về quê ở ẩn.
Nghĩ đi nghĩ lại, dù gì cũng tại cái bí kíp Da lông móng sừng của tôi gây ra tình cảnh này, nên tôi cũng có tới đề cập với em Vy :
– Hôm giờ 2 người kình nhau căng quá vậy ? Hay là bỏ qua đi ? – Tôi liếm môi đề nghị đình chiến.
– Kệ, ai bảo cứ thích tranh với Vy ! – Em ấy gạt phăng ý tưởng đầy hoà bình nhân văn của tôi sang 1 bên.
Tôi ngán ngẩm lắc đầu, định lò mò sang đề nghị Tiểu Mai hãy hoà đàm đi, có gì thì từ từ giải quyết, có thể tôi nói ít nhiều gì nàng ấy cũng sẽ lưu tâm. Nhưng số phận của sứ giả thì chẳng có khi nào tốt cả, nhất là sứ giả này lại đang cặp kè với vua, mà làm bạn với vua thì như bạn với hổ, nên vừa thấy tôi định chuyển đối tượng can gián sang Tiểu Mai là em Vy nhìn tôi đầy sát khí, làm tôi rụt cổ mà dẹp ngay ý định vì hoà bình thế giới.
Những tưởng chiến tranh giữa 2 nàng sẽ cứ mãi tiếp diễn với nguy cơ trường kì đến hết năm học và hiểm hoạ vũ trang khi đã bắt đầu chuyển sang đả kích lẫn nhau, thì cơ hội hoà bình đã tới, nhưng để có hoà bình thì phải trả một cái giá không hề nhỏ chút nào, tức là phải có kẻ thua người thắng, lúc ấy mới có lý do để ngồi vào bàn đàm phán song phương mà chấm dứt chiến tranh.
Nhưng theo tình hình quan chiến bây giờ thì cả Tiểu Mai và Vy kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai chịu thua ai, thế thì hoà bình lấy ở đâu ra khi muốn chiến tranh kết thúc phải có kẻ thua ? Xin thưa đó là khi có bên thứ ba nhảy vào và giúp đỡ một trong hai bên, lấy ưu thế số đông mà áp đảo.
Bên thứ ba đó chính là tôi, kẻ luôn miệng kêu đình chiến nay đã tham chiến…
Giờ tự học chiều thứ 5, theo như yêu cầu của giáo viên Công dân thì lớp tôi sẽ chia làm 4 nhóm, mỗi nhóm thuyết trình về 1 chủ đề trong bài Các mối quan hệ sản xuất, sau đó sẽ dựa theo ý kiến lớp mà lớp phó học tập nhận xét và gửi cho giáo viên. Tôi thì đại loại môn học bài nào cũng tệ, nên vụ này để mấy đứa trong tổ làm, chỉ mệt nỗi em Vy cứ một lần tôi qua rủ đi chơi là bảo bận chuẩn bị cho bài thuyết trình, báo hại tôi liên tục 3 lần rủ là 3 lần bị từ chối thẳng thừng, đành tự đi chơi game chứ ko thể muối mặt đi theo K mập với nhỏ H được.
Trưa hôm đó, tôi tới lớp khá trễ vì biết chiều thứ 5 sẽ ko có sinh hoạt đầu giờ, tàn tàn đi trễ cũng chẳng sao, vả chăng bữa nay bài vở cũng ko nhiều, môn GDCD đã có mấy đứa trong tổ lo rồi. Bãi gửi xe đã đầy xe và chỉ lác đác vài đứa cũng đang hối hả dắt xe chạy vào, tôi thì cứ nhẩn nha đi bộ trông phởn đời chán. Chống tó, khoá xe, xách cặp rồi vươn vai 1 cái cho thoải mái, tôi đi vô lớp. Mới lượn được vài bước thì đã thấy Tiểu Mai cũng đang dắt xe vào, hoá ra hôm nay nàng cũng đi trễ.
– Hôm nay sao mà đi trễ vậy, Tiểu Mai ? – Tôi bắt chuyện, quên mất là chính mình cũng đang đi trễ chứ có hơn gì ai.
– Hì…. ! – Tiểu Mai cười vẻ gượng gạo.
– Để N dắt xe cho ! – Tôi lấy làm lạ về thái độ của nàng lắm.
– Ừa…cảm ơn ! – Rồi nàng giao xe cho tôi, ôm lấy chiếc cặp.
Tôi gửi xe xong quay ra định hỏi Tiểu Mai về mấy chuyện bữa giờ nàng với em Vy kình nhau, nhưng nhìn một hồi mới biết Tiểu Mai đã vào lớp trước rồi, tôi ngẩn tò te ngạc nhiên không để đâu cho hết, chả hiểu hôm nay sao nàng lạ lẫm đến vậy.
Tôi lò dò vô lớp, rón rén vô chỗ thì :
– Đi trễ ! – Em Vy gọi giật lại.
– Hì hì, ngủ quên ! – Tôi cười cầu tài.
– Ngủ quên gì mà mặt tỉnh queo ! – Em nó nheo mắt.
– Thì rửa mặt rồi mà ! – Tôi phịa.
– Xạo ! – Vy bĩu môi.
– Thật, sạch lắm ! – Tôi chường mặt sát vô em nó.
– Vô duyên, bảo xạo là vụ đi trễ, xích ra nha ! – Em ấy đỏ mặt.
– Ơ thế à ? Hề hề, vậy N về chỗ đây ! – Tôi cười đểu cáng.
Rồi tôi ôm cặp lỉnh về chỗ ngồi, cười khoái chí về tuyệt chiêu của mình, sau này mà bị em Vy quay thì cứ đánh vô tâm lý con gái, chơi chiêu mặt dầy này là thuận lợi thông quan, hè hè !
Kết thúc 2 tiết Lý và Sinh, đến giờ tự học sẽ là phần thuyết trình của 4 tổ, tôi xếp luôn sách vở vô cặp, khoái chí ườn ra bàn mà tận hưởng cảm giác được nghỉ khoẻ khỏi chép bài mà chỉ ngồi nghe, dù gì đứa thuyết trình của tổ 4 cũng chẳng phải tôi.
Đầu tiên là phần thuyết trình của tổ 1 về chủ đề Tư liệu sản xuất, và…Tiểu Mai cầm xấp giấy tài liệu bước lên giữa lớp, bắt đầu phần thuyết trình của tổ. Tôi khá bất ngờ, tưởng người thuyết trình là nhỏ H ăn nói hoạt bát chứ, nên cũng gắng ngồi thẳng dậy để nghe xem Tiểu Mai nói ra sao. Kỳ lạ là tự nhiên tôi thấy tay nàng khẽ run lên từng hồi, tóc như ướt mồ hôi bệt vào gò má, chắc là Tiểu Mai hồi hộp vì lần đầu tiên thuyết trình trước đám đông thế này.
Phần Tư liệu sản xuất đại ý là nói về tất cả những gì phục vụ cho sản xuất, trong đó bao gồm tư liệu lao động và đối tượng lao động. Tư liệu lao động thì có nhà xưởng, công cụ, máy móc, đối tượng lao động tức là người lao động. Nói chung phần này thì tôi thấy bên tổ 1 làm khá đầy đủ, ít ra là theo trình học bài “ siêu đẳng “của tôi nhận biết được vậy.
Kết thúc phần thuyết trình, Tiểu Mai xếp giấy lại, khẽ đưa tay quệt mồ hôi, đợi cả lớp nhận xét và ý kiến về tổ 1.
– Có bạn nào ý kiến về bài thuyết trình của tổ 1 không ? – Thằng L cán sự Lí kiêm lớp phó học tập hỏi.
– Mình thấy ổn rồi ! – Nhỏ P phát biểu.
– Nhưng hơi ngắn gọn, với thiếu hình ảnh minh hoạ, thêm vô là đủ ! – Thằng Q góp ý.
– Dài dòng làm gì, súc tích mà đầy đủ là được, nhưng đề nghị tổ 1 nên cho thêm mối quan hệ với đối tượng sản xuất là được ! – K mập ý kiến.
– Ừ…tổ mình sẽ tiếp thu, …. và rút kinh nghiệm ! – Tiểu Mai nhỏ nhẹ đáp.
– Còn ai ý kiến gì nữa ko ? – Thằng L hỏi lại.
– Ưm, đây là ý kiến của tổ 2 ! – Em Vy đứng lên, tôi ôm đầu rụt xuống bàn kêu khổ. – Mình nghĩ bạn Mai nên nói rõ trong phần đối tượng lao động là người lao động, sẽ gồm những ai, như là nhân công, cũng như các thành phần được phân chia cụ thể trong công việc sản xuất, qua đó mới hình thành các mối quan hệ chặt chẽ với đối tượng sản xuất, chứ như vầy là xem như thiếu đi nửa ý chính trong tư liệu sản xuất rồi !
Nhỏ H há hốc mồm, mấy đứa trong tổ 1 nhao nhao lên vì chả biết sao mà cả bọn lại quên đi chi tiết như Vy đã nói, tôi thì chẳng ngạc nhiên gì vì biết em Vy chuẩn bị cho bài thuyết trình này kỹ lắm rồi, có khi làm hết cả 4 phần luôn cũng nên, nghĩ thế nên tôi đưa mắt sang Tiểu Mai xem nàng sẽ đối đáp sao về phần tư liệu bị thiếu này.
Nhưng Tiểu Mai chỉ thở dài, và nhìn thẳng vào Vy, đôi mắt ánh lên vẻ mỏi mệt :
– Tôi nhớ đâu có bảo cô khoe mẽ, cô Nguyễn !
Tiểu Mai vừa nói xong, cả lớp im bặt vì ngạc nhiên, thằng L trên bảng ngơ ngác nhìn nàng ko chớp mắt, Vy thất thần đứng tại chỗ không thốt được câu nào. Nhưng tôi mới là người ngạc nhiên nhất, phải gọi là cực kỳ bất ngờ vì tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng Tiểu Mai lại có thể nói đầy kích động như vậy, và lại gọi Vy bằng họ chứ ko bằng tên, cách xưng hô này cực kỳ xa lạ và khó hiểu.
– Sao vậy Mai ? Bị sao vậy ? – Nhỏ H chạm tay Tiểu Mai hỏi nhỏ vẻ lo lắng.
Nhưng Tiểu Mai vẫn đối diện mắt nhìn thẳng vào Vy đầy lãnh đạm.
Và em Vy thì có lẽ vì quá bất ngờ với thái độ này nên vẫn chẳng biết nên nói thế nào, cũng phải vì có ai dè đâu cục diện lại sang tình huống oái ăm này.
– Sao…..??!! – Vy chỉ thốt được mỗi từ này rồi cũng lắc đầu cam chịu.
Đến đây thì tôi gọi là ở thế “ bối thuỷ “ của binh gia, trước mặt là địch sau lưng là sông, không tiến cũn không lui được, muốn nói đỡ cho em Vy thì ko được vì đây là chuyện con gái, cơ mà đến mức này thì cũng hơi quá, nhưng im lặng thì ko lẽ mặc em Vy đứng đó khó xử vì rõ là trong lớp ai cũng biết Vy với Tiểu Mai kình nhau hôm giờ, đây gọi là tự làm tự chịu thôi,….nhưng Tiểu Mai nói thế này cũng có phần hơi quá. Nghĩ đi tính lại một hồi, tôi quyết định đứng dậy, và hàng chục ánh mắt dòm theo thấp thỏm.
– Theo N nghĩ thì đây là phần nhận xét và ý kiến, nên ai cũng có quyền phát biểu xây dựng bài, phần trình bày của tổ 1 thì có lẽ là thiếu những gì mà Vy đã góp ý, vậy thì Mai nên tiếp thu để rút kinh nghiệm mới phải….nên lần này …Mai nói vậy là không được rồi,…có phần hơi thái quá ! – Tôi lúng búng nói, nhưng càng về cuối tôi càng cảm thấy khó khăn, câu chữ phát ra trong miệng như cứ muốn khựng lại.
Và Tiểu Mai quay sang nhìn tôi, ánh mắt nàng buồn xa xăm, rồi u lạnh dần như là tôi chẳng đang đứng ở đây vậy.
– Xin lỗi Vy, là mình không ý tứ ! – Tiểu Mai khẽ cúi đầu nói rồi xếp giấy tờ và lẳng lặng về chỗ ngồi.
– Ừ….ko có gì đâu ! – Vy ngượng ngập đáp.
Cả lớp yên ắng một hồi rồi xầm xì bàn tán, mỗi đứa mỗi ý, thằng T nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, thằng D thì nghiến răng trèo trẹo, nhưng thằng C với K mập lại vỗ vai tôi cười cười :
– Khá lắm, phải vậy chứ ! – K mập khoái chí.
– Anh hùng cứu mỹ nhân, hà hà ! – Thằng C ra vẻ hài lòng.
Rồi mọi người lại nhao nhao cả lên, chuẩn bị cho phần thuyết trình của tổ 2, tôi thì ngồi phịch xuống ghế thở dài, cảm giác như vừa đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng, lơ ngơ cả buổi dù em Vy đang thuyết trình phía trên bục giảng.
– Khi nãy cảm ơn N nha ! – Em Vy ngồi sau xe tôi cảm khái.
– Ơ…thế ko trách xen vào chuyện con gái à ? – Tôi giật thót, vẫn còn đang lơ ngơ.
– Không đâu, thật là khi nãy chẳng biết phải làm sao nữa, ko hiểu sao Mai lại tức giận như vậy ! – Em nó thắc mắc.
– Ừ, N cũng ko ngờ ! – Tôi thở dài đáp.
Tôi về nhà mà trong đầu cứ nhớ mãi ánh mắt Tiểu Mai nhìn tôi khi nãy, cứ mang cho tôi cảm giác như nàng thất vọng và buồn tôi nhiều lắm, nhưng tôi đã làm gì sai chứ ? Bênh vực cho người tôi thích là có tội, là sai hay sao ? Tiểu Mai hẳn cũng biết tôi ở tình thế khi nãy chẳng thể làm gì khác được kia mà. Cứ thế hàng đống câu hỏi len ra chất đầy trong đầu tôi, để rồi buông hơi thở dài đầy chán nản vì ko thể trả lời được.
Những ngày sau đó, cả Tiểu Mai và Vy đã thôi không tranh luận với nhau nữa, 2 nàng như cùng ngầm hiểu rằng giờ có đấu đá lẫn nhau cũng ko ích lợi gì cả, hoặc cũng có thể là Vy tự động rút lui khi thấy Tiểu Mai đã có vẻ như không muốn nói gì về chuyện này nữa. Em Vy gặp tôi vẫn cười nói tíu tít như mọi khi, đã thôi không còn chằm chằm bế quan ôn luyện để đua tài nữa, chỉ có Tiểu Mai là như đang giữ khoảng cách với tôi và chẳng buồn bắt chuyện nữa, gặp thì cười chào cho có lệ rồi lặng lẽ đi ngang qua nhau, cứ như có một bức tường vô hình giữa nàng và tôi.
Và chiến tranh đã kết thúc như vậy đấy, kết thúc trong hoà bình mà không bên nào bị tổn thất, cả 2 nàng đã vui vẻ trở lại và hoà nhã với nhau hơn dù là xã giao thông thường, chỉ có mỗi tôi là tự cảm thấy mình như một tên tội phạm chiến tranh, khi trong lòng luôn canh cánh thương tổn điều gì đó mà dù có cố gắng đến mấy, tôi cũng không thể cắt nghĩa được…

Chương 31:

Bữa nọ, tôi đang ngồi làm bài thì ông anh tôi hộc tốc chạy vô nhà :
– Ê ku, bữa nay Conan ra tập mới đó ! – Mắt ổng sáng rỡ.
– Thì sao ? – Tôi ngơ ngác.
– Thì bây giờ mày xách xe ra nhà sách mua cho tao chứ sao ! – Ổng đáp.
– Sặc, sao đại ka vừa đi học về thì ko đi mua ?! – Tôi rụt cổ.
– Về đến đây tao mới nhớ ra ! – Ổng quăng cái cặp lên bàn.
– Thì mai mua, chứ giờ đệ bận rồi ! – Tôi lắc đầu ngao ngán.
– Tao rảnh có chủ nhật này thôi, bây giờ cho chú nói lại một lần nữa, có đi mua hay là không ? – Ổng nghiến răng trèo trẹo.
– Èo, giờ đại ka có giết đệ cũng ko thay đổi được….ai da…thả ra…đệ mua mà…đệ mua…ai da.. ! – Tôi ôm đầu la làng.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Một ngày là đại ca… ! – Ổng vẫn kẹp 2 nắm tay vô 2 bên thái dương tôi nói nhử.
– ……cả đời là đại ca….thả ra..giờ mua nè ! – Tôi chịu hết xí quách.
– Tốt, cho chú 30 phút, rồi về anh pha Sting sữa cho uống ! – Ổng cười hề hề.
Tôi lắc đầu thầm kêu khổ, lò mò dắt xe ra khỏi nhà, nghĩ chút rồi tôi chạy lên nhà sách THD gần bên trường Chuyên mua cho lẹ, hi vọng ở đó có bán Conan, chứ không có là mềm đòn với ông anh phát xít này.
Chủ nhật nên nhà sách có vẻ đông hơn mọi ngày, tôi bắt đầu thấy hãi trong bụng, thể nào bọn con nít cũng đua đòi ba má hốt hết Conan của tôi cho mà xem, vậy là tôi đi lướt qua các dãy truyện như chạy, dòm xem có cái gì từa tựa như bìa truyện Conan không.
Vừa quẹo sang dãy truyện tranh thì tôi va phải người đi hướng ngược lại quẹo ra ngoài, làm đổ hết chồng sách người ta đang ôm.
– Xin lỗi…ko để ý cho lắm ! – Tôi giật mình ngồi xuống nhặt sách người ta lên.
– Ừm……! – Vẫn đứng yên.
– Xong xuôi, của…ơ…! – Tôi xếp xong mấy cuốn sách cầm tay định đưa lại, ngẩng đầu lên thì thấy Tiểu Mai đang đứng đó tự khi nào, hoá ra tôi va phải nàng lúc nãy.
Vẫn ánh mắt xa xăm cô tịch ấy đang nhìn, cứ như là không có mặt tôi tại đây, ngay lúc này !
– Tiểu Mai… ! – Tôi chỉ biết gọi tên rồi ngưng bặt.
– Cảm ơn N, không sao đâu ! – Rồi nàng lấy sách và quay đi.
– Nè, chuyện hôm bữa thật sự là…. ! – Tôi vội bước theo nói.
– N đang nói về chuyện gì vậy ? – Tiểu Mai quay lại nhìn thẳng và ngắt lời tôi.
– Đừng bận tâm ! – Rồi nàng lại cầm sách quay đi đến quầy tính tiền, mặc tôi đứng chôn chân ngơ ngác đằng sau.
Thế là thế nào ? Tôi đã làm gì nên tội để mà giờ nàng ta sao lạnh lùng xa cách vậy chứ ?
Ngẩn ra một hồi, tôi tặc lưỡi dắt xe ra khỏi nhà sách, đạp mà đầu óc cứ nghĩ lơ mơ không quan tâm mình đang đi đâu.
– Ê ê N , êeee ! – Giọng K mập ngay sau lưng tôi.
– Gì thế ? – Tôi nhăn mặt quay lại, đúng là nó.
– Đi đâu đấy ? – K mập đang đèo nhỏ H sau lưng.
– Đi…lòng vòng ! – Tôi lúng búng đáp.
– Thế đi uống nước mía với bọn này đi ! – Nhỏ H đề nghị.
– Ò, thì đi ! – Tôi đồng ý, quên mất luôn ông anh đang chờ ở nhà.
– Uống đi, sao cái mặt mày ngu thế ? – K mập ngạc nhiên gõ gõ vào ly nước mía còn đầy của tôi.
– Đang uống đây ! – Tôi nhăn mũi.
– Mai kiểm tra 1 tiết Toán, mệt ghê ! – Nhỏ H than thở.
– Có gì ko hiểu tranh thủ hỏi thánh N đi kìa ! – K mập cười hề hề.
– Có đem giấy bút gì đâu mà hỏi ! – Nhỏ H bĩu môi.
– Không thì mai lên sớm hỏi Trúc Mai ấy, đâu có thua gì thằng N ! – K mập hiến kế.
– Ừ, cũng định vậy ! – Nhỏ H thở dài.
– Mà hôm giờ không thấy Mai với Vy đấu khẩu nữa ta ? – K mập vờ nhắc lại cho có chuyện để nói.
– Nhờ công tố viên N đây tố tụng lí lẽ đanh thép quá nên kết thúc cuộc chiến chứ sao ! – Nhỏ H cười khúc khích.
– Hì, lại nữa ! – Tôi cười gượng.
– Mà hôm đó Mai nói câu đó thật là làm tui giật mình ! – K mập rụt cổ. – Gặp tui lúc đó chắc cũng biết đứng ngu luôn quá !
– Ừm…mà bữa đó tui thấy Mai có vẻ là lạ, có vẻ trầm đi hẳn, với cả hình như đang mệt hay sao ấy, lúc đụng tay vô thấy nóng hổi ! – Nhỏ H nhíu mày đáp.
– Vậy à ? – Tôi như lờ mờ đoán ra tình huống buổi trưa ở bãi gửi xe hôm đó.
– Ừ, tao cũng thấy lạ, chứ bình thường Mai có nóng tính vậy bao giờ đâu ! – K mập quệt mũi đồng tình.
– Vy nói với tui là thật tình cũng chẳng muốn tranh với Mai làm gì, tự nhiên cả 2 bị cuốn vô lẫn nhau thôi chứ sau bữa đó, nhỏ Vy về bảo thấy…tội tội cho Mai ! – Nhỏ H đăm chiêu tiết lộ.
– Vậy là tại thằng N rồi ! – K mập búng tay cái chóc.
– Bậy mậy ! – Tôi quắc mắt.
– Thôi uống đi 2 ông, còn về ôn bài ! – Nhỏ H xua tay can thiệp.
Tạm biệt 2 đứa K mập với nhỏ H, tôi đạp xe về nhà mà trong đầu nghĩ đủ thứ chuyện, hôm đó Tiểu Mai bệnh thì có biểu hiện lạ cũng đã đành rồi, chứ những ngày sau với hôm nay nàng đâu có bệnh, sao xem tôi như người xa lạ vậy chứ ? Cơ mà em Vy với Tiểu Mai rõ là như nước với lửa, thế quái nào mà em nó giờ lại quay sang thông cảm Tiểu Mai nhỉ ? Đúng là lòng dạ con gái khó đoán thật, hôm nay là bạn ngày mai kẻ thù, mới hôm bữa còn chơi giỡn cả ngày mà hôm nay gặp mặt lại xem như không !
Tôi lắc đầu thở dài ngao ngán, thôi kệ tới đâu thì tới, giờ mà cứ chạy theo xin lỗi Tiểu Mai thì nàng ta đã muốn tránh mặt rồi nên có khi lại quay sang khinh mình cũng chưa biết chừng, chưa kể em Vy mà thấy thì tôi cũng xong luôn.
Dắt xe vô nhà, đã thấy ông anh ngồi trên bàn, 2 ly đá với 2 chai Sting để sẵn.
– Hiền đệ đã về ! – Ổng cười trông…gian thấy rõ.
– Dạ, đại ka ! – Tôi phì cười.
– Truyện đâu tiểu đệ ? Đưa đại ca đọc trước ! – Ổng ngoắc ngoắc tay.
– Chết…quên mua …từ từ giờ em đi mua !
Rồi tôi lập tức phóng xe ra khỏi nhà chạy đi mua truyện, vừa kịp né Phong thần thoái của ông anh đang trên đà sử chiêu, nãy gặp Tiểu Mai rồi quên mất vụ mua truyện luôn, hây dà thiệt là khổ quá đi mà!
Một bữa trong tuần đầu của tháng 1, trưa đó tôi ăn vội chén cơm vì dậy muộn rồi ba chân bốn cẳng phóng xe lên trường cho kịp giờ vào lớp.
– Tùng…tùng…tùng ! – Tôi ôm cặp vào lớp vừa kịp lúc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại .
– Lại đi trễ ! – Em Vy hắng giọng.
– Ừ, mệt quá ! – Tôi chẳng buồn giỡn như mọi khi nữa.
Quệt mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo, tôi cứ thấy bứt rứt khó chịu gì đâu, cả nửa buổi học đầu chẳng tập trung được gì sất, cứ mơ mơ màng màng, may mà không bị giáo viên nào túm đầu lên. Giờ ra chơi tôi tới chỗ em Vy :
– Uống nước ko Vy ? – Tôi chủ động rủ.
– Ra can-tin à ? – Em ấy ngước nhìn hỏi.
– Ừ, ko biết sao thấy khát nước quá ! – Tôi gãi đầu.
– Ừ, đợi Vy chút ! – Em nó gật đầu đồng ý.
Tôi ngồi nhìn ly coca mà lúc nãy trong lớp tưởng tượng ra là đã muốn bay ngay vào can-tin, thế mà giờ tôi lại uống chưa hết nửa ly đã thấy ngán đến tận cổ.
– Sao thế ? Ngán à ? – Vy ngạc nhiên.
– Ko biết nữa, chắc vậy ! – Tôi lắc đầu.
– Vậy đổi nè ! – Em nó chìa ly Sting dâu về phía tôi.
– Ực…. ! – Và tôi cũng ngán nốt, bất lực nhìn ly Sting tan đá từ từ.
– Chê nước của tui chứ gì ! – Em nó dậm chân dỗi.
– Không, ko biết sao bữa nay uống gì cũng ko ngon ! – Tôi vội đáp.
– Èo, hông lẽ giờ đòi uống bia ? – Vy thở dài.
– Bậy, đâu biết uống, hì ! – Tôi cười cười nhún vai. – Thôi vô lớp đi !
Giờ Toán, tôi như mọi khi, vẫn ở chiếu trên mà quan sát bàn dân thiên hạ đang mày mò giải bài trên bảng, mình thì ngồi phách đất dưới lớp. Nhưng trời xui đất khiến thế nào thầy Toán lại gọi tôi lên bảng làm bài, chả sao, mấy bài này muỗi thôi, tôi chẳng nghi ngờ gì về mấy bài này cả.
Nhưng sao bữa nay Toán đối với tôi cứ lạ hoắc, tôi đứng mãi mà chỉ vẽ được cái hình rồi mặt ngu ra , tìm mãi ko được cách chứng minh và áp dụng định lí, tôi bắt đầu toát mồ hôi hột, phen này thì thanh danh tiêu tùng rồi.
– Em…ko biết giải bài này thầy ơi ! – Tôi khó nhọc giương cờ trắng đầu hàng.
– Hả ? Sao thế N ? – Thầy Toán như ko tin vào mắt mình.
– Dạ…em ko biết cách làm ! – Tôi lí nhí đáp.
– Bài này đâu có gì hóc búa, thầy kêu em lên sửa bài của bạn C khi nãy thôi mà, đâu phải toán mẹo ! – Thầy ngạc nhiên.
Thằng C không giỏi toán cho lắm, cả lớp ai cũng biết, và tôi là cán sự Toán, cả lớp ai cũng biết nốt, thế mà hôm nay tôi lại giải không ra cái bài dành riêng cho nó, và lủi thủi về chỗ ngồi trong sự ngỡ ngàng của các bạn đồng môn sau khi nhận con 2 to tổ tướng đỏ chót trong vở.
– Thằng này giả ngu à ? – Thằng L ngơ ngác.
– Thánh, thăng nữa rồi à ? – Thằng D bưng mặt.
Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại thoáng “ tự “ cảm thấy Tiểu Mai đôi mắt đang ánh lên vẻ ngạc nhiên, tự dưng lại cảm thấy an ủi đôi phần, dù tôi đang ngượng ko để đâu cho hết.
– Sao thế N ? – Ra về, em Vy ôm cặp xuống lo lắng hỏi.
– Chẳng biết, tự dưng lại ngu ra ! – Tôi nhún vai đáp.
– Hay hôm qua N ko ôn bài ? – Vy cau mặt.
– Mọi hôm cũng có ôn đâu, vẫn làm phà phà, hôm nay chắc bị ma ếm rồi ! – Tôi lắc đầu.
– Vậy đã giải được bài đó chưa ? – Em nó nhăn mặt.
– Vẫn chưa, thôi ra dắt xe ! – Tôi rụt cổ đáp.
– Ừ, vậy N về trước đi, bữa nay Vy họp cán bộ đoàn, tí nhờ bạn chở về cũng được !
– Ờ, vậy bye ha !
Rồi tôi xách cặp ra khỏi lớp, ra đến bãi gửi xe mà cảm giác như đi cả nửa ngày mới tới, đến lúc dắt chiếc xe qua đoạn gờ ở hành lang thì tự nhiên chân tôi như vô lực khi bước xuống bật thang, loạng choạng suýt ngã, và lại cảm thấy lành lạnh như những lần bị cảm.
Không lẽ bị cúm gà sao ta ? Chẳng phải, hôm giờ có ăn gà với trứng đâu! Hay là do đĩa kem Flan 20/11, bậy nữa, ăn từ đó đến giờ mới phát bệnh sao, em Vy cũng ăn mà có thấy bị gì đâu ?
Nghĩ 1 hồi rồi tôi đạp xe chầm chậm về, quả là tay chân đang run rẩy thật, và lại cảm giác lành lạnh, mặc dù mồ hôi đang túa ra ướt cả áo, tôi vừa đạp vừa cầu khấn trời phật cho đừng có bị cúm gà, ngoài ra bị bệnh nào cũng được !
Cầu được ước thấy, tôi ko phải bị H5N1, nhưng bị bệnh thật !
Tối đó về nhà, ăn cơm xong tôi lên phòng bật máy ngồi chơi Hugo 1 mình, ba mẹ thì đi tiệc cưới, ông anh đi chơi ít nhất cũng 9h mới về, ngồi chơi game mà tay cứ click chuột sai vị trí, mắt thì thấy hoa lên từng hồi, mồ hôi vẫn túa ra. Tôi tắt máy ngồi thở dốc, xuống nhà tu chai nước lạnh thì đau cổ họng vô cùng, thế là lại lên nhà ngồi thẫn thờ đợi cả nhà nhờ quyền trợ giúp từ người thân.
Đến khoảng 9h kém 15 tôi đã bắt đầu thấy khó thở, y như hồi nhỏ tôi bị hen suyễn nhẹ, khò khè trong cổ mà chẳng thở được dễ dàng, cứ rít lên từng hồi rồi mệt mỏi nằm vật ra ghế, cố mở mắt nhìn lên trần nhà cho tỉnh táo.
– Đại ka, đệ thấy mệt quá ! – Ông anh vừa dắt xe vô nhà, tôi than thở.
– Ờ, thấy mày tao cũng mệt theo, tránh ra bố đi tắm ! – Ổng xua xua tay.
– Haizz, mệt thật này ! – Tôi thê thảm thật sự.
– Đâu, để coi ! – Rồi ổng để tay lên trán tôi! – Sặc, nóng dữ vậy ? Sao chiều giờ ko nói cho ba mẹ biết ?!
– Đã kịp nói đâu, về nhà là thấy 2 người đi rồi ! – Tôi thở dốc.
– Đợi chút đi, chắc sắp về rồi, tao pha chanh nóng cho ! – Rồi ổng lui cui xuống bếp.
– Chắc phải cho cháu nó đi bệnh viện, vì có khả năng bị viêm phổi ! – Bác sĩ khám một lúc rồi kết luận.
– Vậy…đi ngay bây giờ à bác sĩ ? – Mẹ tôi lo lắng hỏi.
– Ừ, anh chị gọi taxi đưa cháu lên viện, vào khoa cấp cứu, người ta sẽ có hướng dẫn !
Thú thật, lúc nghe đến 3 từ “ vào bệnh viện “, tự nhiên tôi tỉnh hẳn cả người ra, không phải vì sợ, mà vì hiếu kỳ, nhỏ đến lớn đã vào nằm trong bệnh viện tỉnh với tư cách bệnh nhân bao giờ đâu, bệnh gì cũng bị nhẹ hều, toàn nằm nhà, nay sẵn dịp này tôi cũng muốn biết ở trong bệnh viện nó ra làm sao.
Thế nên lúc lên taxi ngồi đưa đến bệnh viện, tôi có cảm thấy khoẻ hơn một chút, chỉ có 2 phần lo lắng về bệnh tình, còn lại 8 phần là thích thú vì được thêm một trải nghiệm mới.
Không biết có phải do bệnh nặng mà tôi lại có ý nghĩ điên khùng như vậy không nữa ? Vào viện nằm mà vui mừng chắc chỉ có mỗi mình tôi !

more news from the blog