Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 17- 18- 19

by Le Thuy July 5, 2016 at 10:04 am
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 17- 18- 19

Chương 17:

yeu-nham-chi-hai-duoc-nham-em-gai

Chiều hôm sau, bọn tôi ra sân thì đã thấy bọn 36 hecta đợi sẵn, chúng nó đợi thần tài đến nên mặt mũi thằng nào thằng nấy cười tươi rói đầy tình hữu nghị quốc tế, người ngoài ko biết nhìn vào chắc tưởng 2 đội này là anh em bằng hữu lâu ngày gặp lại nên vỗ vai nhau đầy thân ái. K mập hôm nay đeo găng, quấn băng đầu gối, vũ khí giáp trụ đầy đủ, chắc nó ko định né banh nữa mà sẽ lăn xả lắm đây.
Bóng lăn, lớp tôi giao trước, thằng L chuyền cho D đang chạy lên trên, thằng T có bóng nhưng do bên kia kèm áp sát nên ko dứt điểm ngay mà thận trọng chuyền lại về sau, tổ chức tấn công lại. Tư duy tốt, cảm thấy ko ổn thì phải chuyền về kiến tạo cơ hội mới, nhưng thằng T nên luyện thêm khoản nhìn đồng đội, nó chuyền ngay chân thằng C thì chả khác nào giao trứng cho ác. Thằng C chuyền ngay cho đối phương, đội bạn dâng lên ồ ạt, lạy hồn vừa vào trận đã mất bóng.
Thằng đầu đinh bên 36 hecta dẫn bóng đảo người 2 lần đã cho 2 hậu vệ tổ 3 rơi lại phía sau, nó vừa rê bóng vừa quan sát mặc cho thằng L kèm kế bên. Một cú tạt bóng sang cánh trái, đội bạn nhoài người đến đánh đầu ngay, và K mập xuất thần lao ra dùng…bụng chắn bóng, không sao, thủ môn được dùng tất cả bộ phận trên cơ thể để cản banh. Bóng văng lên không, và nói về lợi thế dùng chiều cao tranh bóng thì không ai qua nổi thẳng L, nó giữ bóng và chuyền sang thằng D . Tôi ngay lập tức chạy cánh trái thu hút sự chú ý của đội bạn, tạo cơ hội cho thằng D chuyền dài đến ngay thằng T đã đợi sẵn ở trên, và nó giơ chân sút luôn.
– Oạch..! – Thủ gôn bên kia ngã người bắt gọn bóng, tụi tôi tiếc hùi hụi, lập tức chạy về tổ chức phòng thủ.
K mập hôm nay vũ trang đến tận răng nên ko nhát banh nữa mà lăn xả chụp bóng, dập tắt hơn 3 cơ hội ngon ăn của bọn 36hecta, phải thế chứ, tuyến dưới phòng thủ tốt thì tuyến trên mới yên tâm mà tấn công được. Bộ ba tôi, thằng T với thằng D cứ gọi là quấy rối hàng phòng thủ đội bạn, nhưng chỉ là thay nhau chạy vị trí chứ chưa thực sự ăn ý lắm trong phối hợp bóng, với cả bên kia thủ khá chắc, tôi ko tài nào dắt banh vào vùng cấm địa đối phương được.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Đội 36hecta đang có bóng, toàn bộ cầu thủ đều dồn qua phần sân lớp tôi, chỉ để mỗi thằng thủ môn ở lại hóng gió với tôi và thằng T, khiếp, định chơi lấy thịt đè người đây mà. Thằng L hết chạy sang bên này rồi lại đảo qua bên kia phụ 2 hậu vệ, chật vật lắm cũng chỉ kéo dài thời gian vờn bóng của đội bạn. Thằng bên đội kia chuyền thẳng sang cánh phải vốn là chỗ yếu nhất của bọn tôi do thằng C phụ trách nay đã được đội bạn khai thác, một đứa nhận bóng rồi rót vào giữa khu vực cấm địa ngọt như rót mật, thấy ko ổn nên K mập quyết định song phi bay lên, xoay người ôm gọn bóng bất chấp cái chân thằng đầu đinh bên kia sút thẳng vào tấm lưng đầy thịt của nó.
– Phịch ! – K mập ôm bóng rớt xuống như mít rụng.
– Sao ko mày ? Bắt bóng đẹp quá ! – Thằng C chạy tới.
– Mặc tao, lên nhanh ! – K mập nhăn nhó rướn hết sức ném bóng lên.
Đội bạn có tài thánh cũng rút về ko kịp, tôi đón bóng ở tư thế hết sức trống trải, chạy thoải mái đến gần khung thành, thủ môn bên kia lao ra cản, tôi hết lạng trái rồi lạng phải, nó thấy tôi dẫn banh siêu thế chắc dứt điểm cũng siêu nốt nên ngần ngừ ko lao ra sợ tôi gài thế tâng bóng qua đầu. Nhưng ko, tôi làm gì dám dứt điểm để phí cơ hội mười mươi như thế, tạt banh qua chân thủ môn và thằng T đã có bóng . Vâng, khung thành trống trải, đội kia thì rút về chưa kịp, thủ môn thì lại đang hàn huyên tâm sự với tôi, thằng T một mình một bóng….dắt bộ, nó đi tà tà đến trước khung thành bên kia rồi dừng bóng, quay đầu lại :
– Cho em xin một quả nhé các bác ! – Thằng T giơ cao ngón tay làm chữ V, rồi gẩy nhẹ bóng vào cầu môn.
Tỉ số là 1-0 nghiêng về lớp tôi, ko uổng công K mập lăn xả, tinh thần đồng đội đã dần hiển hiện, bọn tôi đá hào hứng lên hẳn, bóng liên tục lên xuống trong sân chia đều cơ hội ăn bàn cho cả hai bên.
Tuy nhiên ưu thế về thể lực thì đội bạn nhiều hơn bọn tôi vì chúng nó đá liên tục trước giờ, còn bọn tôi càng về sau càng mệt dần, nên kết quả trận bóng hôm nay tạm chấp nhận được, 3-1 nghiêng về bọn 36hecta, bọn tôi tuy thua nhưng vẫn vui vì có khá hơn hôm trước, vả lại hôm nay chỉ thua có 10k, hề hề !
– Hôm nay mày bắt tốt đấy ! – Thằng L khen K mập.
– Chứ sao, ngày đầu chưa có găng tay nên nhát đòn thôi ! – K mập hểnh mũi.
– Mà quả đầu mày bắt bóng trên không nhìn ghê phết, chơi chiêu hay thế ! – Thằng D khen lấy khen để.
– Vậy là chú ko biết rồi, đó là thức thứ 4 trong Giáng long thập bát chưởng, gọi là Thần long bái vĩ đấy, hề hề, bắt bóng từ sau lưng nhé ! – K mập bắt đầu chém gió.
– Ghê mậy, đem cả Kim Dung vào ! – Thằng D rụt cổ.
– Thế lúc thằng C lạng lạng dắt banh rồi chuyền vào chân đội kia thì là thức thứ mấy ? – Thằng T nheo mắt cà khịa.
– Thức thứ…19, gọi là Long mồm lở móng, hố hố ! – Tôi ngồi đằng sau bơm đểu.
– Tao quê à nha ! – Thằng C sầm mặt.
Những ngày sau, bọn tôi đã dần quen đội hình, lối đá khởi sắc hơn, các pha tấn công thêm phần sắc bén, hôm nay tỉ số 3-1, ngày mai rút còn 2-1, hôm sau nữa thì đã 3-3, và có hôm cao hứng lại dẫn bàn 5-3 dù sau đó để thua sát nút 6-5 . Trận cuối của chiều thứ 6, quần thảo hơn cả buổi thì tỉ số vẫn là 2-2, chúng tôi mới quyết định nghỉ, mời cả bọn đội kia đi uống nước mía gọi là hậu tạ vì có công huấn luyện bọn tôi. Thống nhất là ngày mai cả team sẽ nghỉ trọn ngày thứ 7 để dưỡng quân, anh em thư giãn gân cốt chuẩn bị cho đại thư hùng vào sáng chủ nhật với các đàn anh 11A1.
Thế nên tối thứ 6, tôi qua nhà em Vy rủ đi dạo một lúc để mai thứ 7 ở nhà ko đi đâu cả, chỉ nằm bảo vệ tấm thân vàng ngọc, hề hề !
– Hôm giờ tập mệt hem ? – Em nó cười tình.
– Mệt sao ko, đá xụi luôn cả chân cẳng ! – Tôi tranh thủ tình hình.
– Thiệt hông đó ? – Vy nheo nheo mắt lém lỉnh.
– Thiệt, giờ chân còn đau nhức quá chừng nè ! – Tôi bắt đầu phang bậy.
– Tội ghê, mà chân đau sao hôm nay còn chở Vy đi lòng vòng nãy giờ thế ? – Em nó cười gian thấy rõ.
– Ơ…thì…. ! – Tôi cứng họng, em ấy gài tui lần này độc quá, ko phản ứng gì được.
– Hì, về ngủ sớm i N, chiều mai học xong về nhà nghỉ khoẻ, sáng chủ nhật còn giao hữu với người ta. ! – Nói rồi Vy đứng dậy.
– Ừa, vậy về nhá ! – Tôi cũng lục tục dắt xe.
– Ừ, ngủ ngon ! – Em nó quay lại cười lần nữa rõ tình tứ.
Về tới nhà, coi sơ qua bài vở ngày mai rồi tôi nằm xem tivi, ngẫm nghĩ xem có nguyên cả chiều thứ 7 ngày mai tự do rảnh rỗi thì nên làm gì đây, chắc lại rủ K mập đi Gunbound xả stress quá, cũng nên lắm, trước giờ thi đấu thì tinh thần và thể lực phải ở trong tình trạng tốt nhất mà. Nhưng làm gì thì làm, ngày mai cũng phải qua được giờ Anh ngữ của cô Hiền đã rồi mới tính tiếp, nghĩ đến đây tôi chợt chột dạ mà xuống dưới nhà mở sách Anh văn ra xem lại, làm ông anh tôi ngạc nhiên ko để đâu cho hết :
– A ù thằng này bữa nay siêng ta, thức khuya học à, xuống tủ lạnh rót tao ly nước coi, nhớ bỏ đá vô nghe mậy !
Sáng thứ 7, đang nằm nướng vì tối qua thức cả đêm luyện Anh ngữ thì có chuông điện thoại réo, cả nhà tôi buổi sáng giờ này đã đi hết, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường.
– A nô…! – Tôi ngái ngủ nhấc máy.
– N hả ? Tao S nà, chiều nay rảnh ko mày ? – Thằng S bạn lớp 9 của tôi, hồi trước chung nhóm đá banh buổi chiều.
– Có gì hông nói đi ! – Tôi hỏi trước xem nó rủ đi đâu.
– Chiều nay bọn xóm dưới khu tao rủ đá banh mà thằng bên đội tao bị bong gân, mầy rảnh thì qua phụ tao 1 chân đi, 1 quả 10k ăn thì chia 6 người. ! – Nó chiêu dụ tôi.
– Èo…chủ nhật lớp tao đá giao hữu, chiều nay nghỉ dưỡng chân mày ơi ! – Tôi từ chối khéo .
– Kệ, cứ đá đi, tránh va chạm là được, đá với bọn tao lên chân, duyệt phong độ trước trận cho khỏi túng chân. ! – Thằng S nài nỉ.
– Èo…để tao coi sao đã, rảnh thì đi ! – Tôi ngần ngừ đáp.
– Dẹp mày, bạn bè lâu lâu mới gặp á, chiều 5h15 bọn tao đợi mày trước cổng nhà hát lớn. ! – Nó đem tình huynh đệ ra hù tôi.
– Ờ, thì đá ! – Tôi xuôi xị ngay.
Giờ ra chơi buổi học chiều nay, thằng L kéo cả bọn ra can-tin bàn lại kế hoạch đội hình chiến đấu cho ngày mai.
– K mập thủ gôn, thằng P với Q hậu vệ trụ thủ cho chắc nha , có banh cứ lao vô áp sát mà kèm người, tao trung vệ phía trên cần thiết sẽ lùi về hỗ trợ. Thằng C với D vẫn đá tiền vệ, chú ý lại chuyền bóng đó C, lần này đông người xem mày mà chuyền vào đội kia là bán độ nghe ku ! – Thằng L rất ra dáng đội trưởng, vừa chỉ đạo vừa hăm doạ.
– Biết rồi, nói mãi ! – Thằng C nhăn mặt
– N mày có bóng thì lựa thế mà phối hợp với thằng T, chứ vẽ bóng hoài tí lòi ra mày ko biết dứt điểm thì tèo đấy ! – Thằng L chuyển sang đâm chọt tôi.
– Ờ, có bóng tao chuyền cho thằng T hoặc D ! – Tôi đáp.
– Thằng T mày chỉ có nhiệm vụ cắm trên đó mà dứt điểm thôi, khỏi lo phòng thủ, coi sao mà làm ăn cho tốt. ! – L đội trưởng lại giáo huấn.
– Biết rồi cha, nói mãi ! – Thằng T lặp y chang câu thằng C vừa nói khi nãy.
– Ok, tối nay anh em nghỉ ngơi dưỡng chân, ăn chơi thả giàn rồi mai xung trận, giải tán !
– Trả tiền nước đã rồi giải tán ! – K mập chơi đòn kinh tế.
– Ơ…thì hùn vô mà trả chứ nói gì ! – Thằng L ngơ ngác.
– Bọn tao bảo ngồi bàn trong lớp thì mày một hai đòi ra can-tin cho có không khí, mày trả là đúng rồi ! – Thằng D cự lại.
– Ờ…ờ để anh trả, lạy hồn mấy chú ! – Thằng L cười khổ móc tiền ra.
Trống đánh ra về, thằng L thì đang huy động chị em ngày mai nhớ đến cổ vũ cho màu cờ sắc áo, tôi đang xếp sách vở chuẩn bị dông thì K mập hú :
– Ê ku, làm vài trận Gunbound không ?
– Thôi về ngủ khoẻ, mày rủ thằng khác đi ! – Tôi từ chối vì còn cái hẹn với thằng S.
– Èo, lại đi với em Vy à ? – Nó rầu rầu hỏi.
– Ờ, thì vậy. ! – Tôi ừ đại cho qua chuyện để nó khỏi níu kéo nữa – Đi trước đây, mai gặp !
– Uhm, mai sáng qua nhà tao đấy ! – Nó gọi với theo.
Tôi đạp hết tốc lực, đến trường cũ cấp 2 thì đã 5h20, bọn thằng S ôm banh đứng đợi sẵn.
– Lâu thế mày ? Trễ 5 phút ! – Nó nhăn nhó.
– Ờ, ra về 5h15, chạy qua đây 5 phút là nhanh rồi mày, bọn lớp tao còn chưa dắt xe ra nữa là ! – Tôi thở hổn hển đáp.
– Thôi đi lẹ, bọn kia đợi ! – Nó hối thúc.
– Đá sân nào thế ? Biển à ? Hay 36 hecta ? – Tôi hỏi.
– Biển chiều thứ 7 đông lắm, 36 hecta thì giờ lên đó xa lắc, ra chỗ sân hồi hè đá ấy ! – Thằng S đáp.
– Là chỗ nào ? – Tôi ngờ ngợ, cái chỗ nó bảo sắp đá hình như quen quá.
– Chỗ mà mày sút banh vô nhà người ta 2 ấy, hôm bữa bọn tao vẫn đá ở đó ! – Nó nói mặt tỉnh khô.
– Ờ…đi ! – Bỏ mịa, thế quái nào bọn nó lại chọn sân đá ngay sát nhà Tiểu Mai, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà.
Đến sân, tôi cởi sơ-mi ra rồi khoác vội cái áo thun nhét vô cặp hồi trưa, tới chỗ thằng S đứng nhắc chừng :
– Tao đá ko hết sức đâu đấy, giữ chân trận ngày mai trên lớp nữa !
– Ờ, kêu mày lên cho đủ team mà, chạy chơi thôi cũng được ! – Nó đáp tỉnh bơ.
Cái thằng, rủ người ta lên thì ít ra cũng làm bộ níu kéo tôi đá cho nó một chút, chứ nói kiểu này dễ xa nhau quá. Bên kia giao bóng trước, banh hết lên rồi lại xuống mà lưới vẫn chưa tung lên, đúng là trình dân đá thường xuyên có khác, ngang ngửa nhau. Tôi thấy bóng thì đá cầm chừng chứ ko xông xáo dắt banh nữa, chuyền được thằng nào thì chuyền, ko được thì trả về cho thủ môn.
– Ê N, nhìn bên kia kìa ! – Thằng S vỗ vai tôi.
– Gì thế ? À… ! – Bên kia đường, Tiểu Mai đang đạp xe đi học về.
– Nhỏ ném bóng vô mặt mày đó ? Nhớ ko ? Chậc, càng lớn càng xinh ra ! – Thằng S vẫn còn nhớ Tiểu Mai, vì lúc em nó ném banh vô mặt tôi thì thằng S cũng chổng vó theo chứ đâu.
– Ờ, giờ em nó học chung lớp với tao ! – Tôi nhìn Tiểu Mai đang dắt xe vào nhà, đáp.
– Sặc, phải ko mậy ? Chém gió à ? ! – Thằng S ngạc nhiên.
– Tao thèm vào, có sao nói vậy ! – Tôi sầm mặt.
– Tin được mới lạ, ngon thì mày bắt chuyện em nó đi, rồi tao tin ! – Nó thách.
– Haizz, ko tin thôi, kệ mày ! – Tôi thở dài quay đi.
– N ơi, chưa về nhà à ? – Tôi ko bắt chuyện cho thằng S tin thì Tiểu Mai đã chủ động mở lời chứng minh cho thằng S thấy sự thật…rất ư là đáng ghen tị.
– Ừ, N đá chút với bạn rồi về ! – Tôi cười cười đáp.
– Hì, vậy chút Mai ra xem ha ! – Nàng hấp háy mắt.
– Ờ, được mà ! – Tôi vừa nói vừa nhìn sang thằng S, ý chừng bảo mày thấy chưa, mở to mắt ra mà nhìn.
– Giới thiệu cho tao đi mậy ! – Thằng S khều khều tôi.
– Miễn, thích thì tự làm quen, đá tiếp đi, gần tối rồi ! – Tôi cắt ngay màn năn nỉ ỉ ôi của nó mà chẳng hiểu sao tôi ko thích nó quen Tiểu Mai chút nào.
Tiểu Mai ngồi băng ghế trước nhà xem bọn tôi đá, thỉnh thoảng vỗ tay cười tươi rói nhìn tôi đầy….ngưỡng mộ, làm thằng S mặt mày xụi lơ, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa ghen tị nửa bái phục.
– Uầy…mệt thật ! – Tôi ngồi xuống cạnh Tiểu Mai quệt mồ hôi trán, bọn thằng S đã về hết sau khi ăn được 40k, tôi từ chối ko nhận, 40k chia 6 thì còn nhiều nhặn gì nữa.
– Hì, vô nhà chơi, Mai lấy nước cho ! – Nói đoạn nàng kéo tay tôi vào trong.

Chương 18:

Nhà Tiểu Mai đẹp thật, vườn tược cây cảnh hồ non bộ, trong nhà toàn đồ nội thất sang trọng, tôi ngồi bộ salon mà đến cả tay ghế cũng chạm khắc, gần cửa sổ còn có cả đàn piano, cây guitar dựng ở chân giá kế bên.
– Trà đào ha ? ! – Tiểu Mai bưng ra khay trà với ly đá và dĩa bánh ngọt.
– Hì, vậy là sang rồi, bình thường N toàn uống trà đá ! – Tôi gãi đầu.
– Ngày mai đá với 11A1 mà N ko dưỡng sức à ? – Nàng vừa rót trà vừa hỏi.
– Ừ, cũng định vậy, mà mấy bạn cấp 2 rủ quá nên đi thôi , ực…! – Trà đào ngon thiệt, tôi uống một hơi cạn sạch cả ly, mát lạnh cả người.
– Hì, N uống nữa đi ! – Em ấy rót thêm ly nữa.
– Mà..Tiểu Mai biết chơi piano nữa à ? – Tôi cầm ly trà, nhìn sang chỗ đàn piano.
– Ừa, Mai có tập lúc nhỏ ! – Nàng đáp.
– Hôm nào chơi cho N nghe nha, N cũng thích nghe piano lắm ! – Dù rằng trước giờ tôi toàn nghe nhạc ngoại, chẳng biết piano nó ra làm sao.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN

– Hì, vậy giờ luôn ha ! – Em ấy cười rồi đến chỗ piano, bật nắp đàn, lật tập nhạc và ngồi xuống.
Và đó là lần đầu tiên nàng đàn cho một đứa ko biết gì về piano như tôi nghe, tôi như bị mê hoặc bởi cảnh tượng trước mắt, người con gái xinh đẹp ấy đang chơi dương cầm, những ngón tay lả lướt trên phím đàn, lúc nhanh lúc chậm theo từng âm điệu du dương, thỉnh thoảng nàng lại cười mỉm, cảm giác như Tiểu Mai đã hoà làm một với bản nhạc, em ấy luôn cười nhẹ dù là những đoạn chạy nốt nhanh và khó hay là đoạn cao trào của bài. Vả chăng bản piano này cũng rất hay, mà tôi bây giờ cam đoan rằng hầu hết các bác chỉ biết đến nó mãi đến 4 năm sau, tức là vào năm 2009 khi phim Twilight ra đời, và bản nhạc này đã được chuyển thể thành Bella’s Lullaby làm sound track cho phim. Tiểu Mai đã dứt tiếng đàn, mà tôi vẫn còn ngồi ngẩn ngơ, tay cầm ly nước đã tan hết đá :
– Hey…sao vậy N ? – Tiểu Mai ngạc nhiên hỏi.
– Ơ..ko sao, bài này hay quá, tên là gì vậy Mai ? – Tôi giật mình.
– Là River flows in you của Yiruma ! – Nàng đáp.
– À, N mới được nghe đấy, tuyệt thật, Tiểu Mai chơi hay quá ! – Tôi khen em ấy mà lòng đầy thán phục và ngưỡng mộ.
– N khen thì mình nhận, hì hì ! – Em cười hấp háy mắt.
– Sao hôm đăng kí tiết mục văn nghệ 20-11, Mai ko diễn độc tấu piano ? – Tôi thắc mắc
– Không lẽ lúc diễn thì mình phải ôm piano lên sân khấu sao N, hì hì !
– Ừ ha, trường mình ko thuê ban nhạc, toàn mở đĩa có beat sẵn ! – Tôi gãi tai.
– ………… !!
– ………….!!
Rồi bất chợt cả hai đứa đều im lặng, có lẽ vì không biết phải nói gì, hoặc có lẽ chúng tôi đều nhận ra hoàn cảnh bây giờ, tôi đang thích Vy, và Tiểu Mai thì cũng biết vậy.
– Hôm bữa…hái hoa học tập, lúc cuối N nhìn, làm …mình hơi sợ ! – Tiểu Mai ngập ngừng.
– Hic…hôm đó thật tình là N làm sai toán nên quê quá…làm Mai sợ à ? – Tôi hỏi.
– Ừ, lúc đó nhìn y như…người sói, không, là dracula, hì hì ! – Nàng cười.
– Hì, xin lỗi, lâu lâu N điên điên vậy á ! – Tôi cười gượng.
– Đâu sao, người giỏi cũng có lúc làm sai mà ! – Tiểu Mai tự bào chữa hộ tôi.
– Ừa….à mà cũng tối rồi, N về nha ! – Tôi nhìn đồng hồ, đã 20h30 hơn.
– Ừ, để mình mở cổng, N dắt xe i !
Tôi dắt xe ra, chuẩn bị đạp rồi, thì thấy Tiểu Mai vẫn ngần ngừ đứng trước cổng
– Về nhé, à mà sáng mai…. ! – Tôi định hỏi em ấy xem ngày mai có lên xem bóng đá ko.
– Ngày mai mình sẽ lên cổ vũ, lớp đá bóng mà ! – Nàng ngắt lời đáp như biết tôi định nói gì.
– Ừa, vậy N về nha, mai gặp ! – Tôi chào em.
– Ừ, N về cẩn thận ! – Tiểu Mai cười rồi quay vào trong.
Tôi về đến nhà, chưa kịp dắt xe vào thì ông anh đã nạt
– Thằng ranh, giờ này mới về ?
– Èo, đệ đi đá banh nữa mà ! – Tôi giật mình, vừa vào nhà đã đụng ông anh phát xít.
– Banh với chả bóng, tắm rửa ăn cơm lẹ đi mày, ba sắp về rồi !
– Dà dà, đệ đi liền, hề hề ! – Tôi cười cầu tài, gì chứ ba về thì phải lẹ lẹ mà đóng vai con ngoan trò giỏi thôi.
– Nãy có nhỏ nào gọi điện tìm mày đó ? Nói tên là Vy, tao bảo tí mày về gọi lại ! – Ổng gọi với theo.
Bỏ mịa, chẳng ngờ em Vy gọi điện đến nhà kiểm tra xem tối nay mình có ở nhà hay ko, chẳng sao, tôi lường trước tình huống này rồi, đến bàn điện thoại nhấc phone lên, gọi ngay cho em ấy.
– Alo, ai đấy ? – Giọng của mẹ em Vy.
– Dạ con N đấy bác, cho con gặp Vy ạ ! – Tôi lễ phép thưa
– Ừ, con đợi chút ! – Giọng bác gái vang bên kia đầu dây – Vy ơi, N điện gặp nè con !
– Đi đâu giờ mới về ? – Giọng em Vy đầy hoả khí.
– Thì đi lòng vòng cho thư thả đầu óc, chuẩn bị ngày mai ấy mà. ! – Tôi bình tĩnh đáp.
– Bảo ở nhà ngủ sớm chẳng nghe, mà đi với ai đó ? – Em ấy hỏi ngay câu mà tôi đang mong chờ, hề hề !
– Thì đi với K mập chứ đâu !- Gì chứ Vy thừa biết tôi với K mập hay đi chơi, lợi dụng điểm này tôi phịa ngay.
– Thật không ? – Em ấy nghi hoặc.
– Thật mà , ko tin Vy gọi hỏi nó i ! – Tôi cũng lường trước cả roy, em ấy vừa buông máy là tôi gọi ngay cho K mập nhờ nó làm nhân chứng giả ngay.
– Không cần, Vy hỏi K mãi thì K đã nói là lúc chiều thấy N đi chơi với Trúc Mai, đúng ko ? – Em Vy gằn từng từ một.
– Ơ…..kỳ vậy.. ! – Ác, ko lẽ lúc tôi với Tiểu Mai đứng nói chuyện trước nhà khi đá banh thì K mập thấy sao, cũng có khả năng lắm vì đi qua quán nét trên đường TQ cũng có ngang qua khúc sân hồi chiều, cơ mà sao nó lại thú nhận với em Vy chứ , tôi toát mồ hôi ướt đẫm người.
– Kỳ gì ? Đúng hay là không ? – Em ấy bắt chẹt tôi.
– Ừ…nhưng chỉ là… !- Rồi tôi ngập ngừng mà kể hết cho Vy nghe chuyện hồi chiều tôi gặp bọn cấp 2 rủ đá banh sau đó có gặp Tiểu Mai và nói chuyện…chỉ 1 chút mà thôi.
– Haizz, thôi N ngủ đi, mai còn đi sớm, đừng bận tâm nữa !
Rồi em nó cúp máy cái rụp, lần thứ 2 trong học kỳ này tôi lại đứng chôn chân với cái mặt ngu trước bàn điện thoại. Đứng một hồi tôi sực nhớ ra, gọi ngay đến nhà K mập.
– Alo, ai thế ? – Giọng K mập tỉnh queo.
– Thằng ranh, sao mày kể với Vy là thấy tao đi với Trúc Mai ? Hảaaaa ? – Tôi nói như hét
– Ơ….mày điên à ? Cả ngày nay Vy có gọi phone tao lúc nào đâu , thằng hâm ! – K mập ngơ ngác.
– Sặc…sao…trời hỡi … ! – Tôi như chợt hiểu ra mọi chuyện, chả buồn nói nữa.
– Ê…sao thế mày ? Có…tít tít… – Tôi cúp máy luôn, hết muốn nghe gì nổi.
Tôi khờ quá, em Vy thật ra có gọi cho K mập đâu, chẳng qua em nó nghi ngờ rồi thử tôi, thế mà tôi lại cắn câu dễ như bỡn, khai hết tuồn tuột. Vậy là xong, ngày mai chẳng biết em nó lại ra sao nữa đây ? Hay là lần này chính thức từ mặt ko thèm nhìn tôi nữa luôn quá…! Tôi rầu rĩ lết thân đi tắm, cơm ngon mà nuốt chẳng vô miếng nào.
Tối hôm đó tôi ngủ chập chờn, cứ trở mình qua lại mà lo lắng ko biết em Vy có giận mình ko đây, rồi thiu thiu ngủ mớ, trong mơ tôi thấy tôi là siêu sao bóng đá thế giới, đang bứt phá rê bóng ngoạn mục, liên tục đảo người qua các hậu vệ, một người, hai người, rồi lại ba người lần lượt bị tôi cho hít khói, mặt đối mặt với thủ môn, tôi tự tin co chân sút thẳng :
– Víu….choang… ! – Lại bể bóng đèn nhà Tiểu Mai, nhưng em Vy lại từ trong nhà bước ra, tay cầm cái bóng đèn còn lại ụp thẳng vào đầu tôi, tôi chới với rồi xỉu ngay trong mơ không biết trời trăng mây gió gì nữa, và ngủ luôn một mạch đến sáng.
Sân vận động trường PBC sáng chủ nhật, tuy còn 30 phút nữa trận bóng giao hữu giữa 10A1 và 11A1 mới diễn ra nhưng phía hàng ghế khán giả thì các cổ động viên của 2 lớp đã gần như đông đủ. Có vẻ lạ lùng nhưng hầu như ở các lớp chọn như A1 và A2 thì lượng nữ lại luôn nhiều hơn nam, gần như là gấp đôi, thế nên ko ngạc nhiên gì khi khán giả hôm nay hầu hết đều là các bạn nữ. Khỏi phải nói, hôm nay không chỉ là trận cầu vì danh dự của lớp mà còn vì…khí khái nam nhi, dĩ nhiên thằng con trai nào lại không muốn chứng tỏ mình trước mặt các bạn gái, và bọn lớp tôi đang khởi động ngoài sân chẳng phải ngoại lệ.
– Tao khớp quá, sao toàn con gái tới xem thế ? – Thằng C bắt đầu run.
– Ờ, mày chuyền vào chân bên kia là nổi tiếng ngay ! – Thằng L cà khịa.
– Hề hề, hôm nay tao sẽ cho đám con gái thấy tài năng của siêu cầu thủ này ! – Thằng D mắt sáng rỡ.
– Trúc Mai đồng ý đi chơi với tao nếu hôm nay lớp mình thắng rồi, khà khà ! – Chẳng biết thằng T nói thật hay bịa, mà cứ chốc chốc nó lại quay sang hàng ghế khán giả cười với Tiểu Mai, nàng đang ngồi hàng ghế đầu, chắc là đã đến từ sớm.
– Thằng N sao cái mặt mày nhìn ngu thế ? Chưa ăn sáng à ? – Thằng P hỏi tôi.
– Ăn cái đầu mày ! – Tôi xẵng giọng, nhìn em Vy đang cười nói với đám con gái 11A1, và chợt em nó quay sang nhìn lại tôi lạnh tanh, chẳng thèm cười tình tiễn chiến sĩ ra trận.
– Haizzz, chuyện gì để đá xong tính, tập trung đi N ! – K mập vỗ vỗ vai tôi, mỗi nó là hiểu đang xảy ra chuyện gì.
– Ừ, biết ! – Tôi gục gặc đáp, tự nhủ gác bỏ nữ nhi thường tình qua một bên, vào trận phải tập trung.
10A1 mặc đồng phục xanh dương, 11A1 trong màu áo đỏ chót, tôi nhìn cầm chừng đồ rằng bên kia đá cũng dữ dội lắm, ai nấy tay chân cũng rắn chắc nhìn rất ra dáng đàn anh đi trước, vừa khởi động vừa cười nói vui vẻ, chẳng như lớp tôi đang có vài phần uý kị, vì thằng K thì mập, thằng C chân cẳng lèo khèo, thằng T thì chạy 1 chút là mệt, mấy thằng còn lại bọn tôi cũng chẳng khá hơn gì, toàn thư sinh sách vở.
Sân thể dục trường PBC có diện tích bằng 1 sân bóng thứ thiệt, nhưng không trải cỏ mà được lót bằng đất cát khá dày, dẫu có té cũng sẽ hạn chế trầy xước và cũng không quá đau. Vì quá rộng mà cầu thủ mỗi bên trong giới hạn 8 người, nên diện tích thi đấu đã được thu hẹp xuống còn 1 nửa sân thật sự nhằm đảm bảo sân không quá rộng cũng không quá chật.
– Cố lên, 11A1 tất thắng ! – Khán giả 11A1 đã ra…mồm trước để giành phần chủ động không khí cổ vũ.
– 10A1 vô địch, làm chục quả luôn đê ! – Giọng mấy thằng con trai bên tổ 2 và tổ 3 vang rõ to.
– Chục quả, có mà nằm mơ, hề hề ! – 2 ông con trai duy nhất ko đá bên 11A1 cười chọc.
– Để rồi xem, hứ ! – Nhỏ P lè lưỡi.
Lớp tôi được nhường giao bóng trước, thằng L và thằng D đang đứng trước vạch phát bóng, thằng T đã cắm sâu vào hàng thủ đối phương. Tôi hít một hơi dài, đưa mắt nhìn lên cao, bầu trời xanh trong không một gợn mây, hứa hẹn một ngày chủ nhật đẹp trời.
– Roét…Phát bóng ! – Đúng 7 giờ, bóng lăn.
Thằng L giữ bóng, vừa quan sát vừa ra hiệu cho tôi chạy cánh, tôi ngay lập tức thọc sâu vào hàng ngũ địch quân, 11A1 nhận thấy tôi đang chạy nhanh vào cánh phải, lập tức đổ 2 người chặn ngay trước mặt tôi. Và thằng L chuyền ngay cho thằng C đang ở giữa sân, C tạt bóng sang cho thằng D ở cánh trái, có bóng trong chân, thằng D đảo người qua 1 trung vệ đội bạn rồi đưa sang thằng T, tiếc thay thằng T dứt điểm ngay tầm tay thủ môn, sóng gió diễn ra ngay phút đầu tiên bên khung thành đội bạn ngay hiệp một.
– Ôi….uổng ghê ! – Các cổ động viên 10A1 ôm đầu .
– Tiếc quá ! – Thằng T nghiến răng.
– Lùi về D ơi ! – L đội trưởng ra hiệu mọi người về phòng thủ.
Đội bạn tổ chức tấn công cũng nhanh ko kém, ko thẹn là các bậc đàn anh, sau khi thủ môn phát bóng đã ngay lập tức bật tường vượt qua thằng D và C đang án ngữ giữa sân. L đội trưởng chạy ngay đến người có bóng, nhưng bóng được tạt sang cánh phải, tiền đạo đối phương nhả bóng điệu nghệ cho đồng đội dứt điểm :
– Sút….ặc..cái xà ngang !
– Trời hỡi…vậy mà ko vào ! – Khán giả 11A1 tặc lưỡi.
Xà ngang đã cứu nguy 1 bàn thua trông thấy cho 10A1 vì K mập đã phán đoán sai người dứt điểm khi đối phương nhả bóng cho người khác sút. Bóng lại được phát lên trên, thằng C chuyền sang cho tôi, tôi rê bóng dùng lưng che tầm nhìn rồi bất chợt đảo người qua trung vệ 11A1, gia tăng tốc độ bỏ rơi thêm 1 hậu vệ và tạt sang thằng T đang chờ cơ hội, nhưng 1 hậu vệ khác của đội bạn cắt bóng thành công, tôi lại lùi về tuyến sau hỗ trợ phòng thủ.
Quần thảo nhau liên tục, các cầu thủ 2 bên không ngừng thay phiên nhau tạo ra các pha sóng gió bên khung thành đối phương, bóng hết lên trên rồi lại xuống dưới, màu áo xanh và đỏ đan vào nhau, chốc chốc tản ra rồi lại dồn vào.
Đợt sóng gió mới lại diễn ra, đội bạn với những pha bật tường sở trường đã nhanh chóng đưa bóng vào khu vực tranh chấp nguy hiểm, cả thằng D và C đều lùi sâu về sân nhà. Bóng lăn giữa 2 chân thằng L đến một tiền vệ đội bạn, anh này sút dứt điểm ngay.
– Víu…chách – K mập cản phá bóng thành công, nhưng lực xoáy khá mạnh làm nó ói bóng ra, vẫn còn trong vòng nguy hiểm.
Tiền đạo đối phương sút bồi thêm lần nữa nhưng lại trúng…lưng thằng D đang giở chiêu Thần long bái vĩ của K mập, bóng lăn nhẹ đến chân thằng C.
– Chuyền lên đi C, sút xa đi ! – Thằng L hét lớn.
Thằng C hiểu ý sút ngay, nhưng thế quái nào nó lại sút bóng sát mặt đất thành ra lực đi quá nhẹ, đối phương chặn bóng dễ dàng và chuyền sang một cầu thủ áo đỏ , anh này gia tăng tốc độ tạt ngang cánh trái, bóng chạy sát đường biên ngang, và tiền đạo 11A1 đang có bóng. Thằng L ngay lập tức chạy đến kèm từ sau nhưng đã muộn, bóng được chọc thẳng vào khu vực cấm địa, K mập lao ra định bắt bóng ngay. Tiền vệ đội bạn gạt bóng sang bên và tâng bổng qua đầu thủ môn, bóng nẩy 2 lần rồi lăn luôn vào khung thành.
Tỉ sổ đã được mở cho 11A1 vào phút thứ 25 của hiệp đầu tiên.
– 1- 0 , hay quá mèn ơi ! – Tiếng vỗ tay rào rào từ phía hàng ghế khán giả 11A1.
– Dẫn trước rồi, sẵn đà làm vài quả nữa đê mấy bạn ! – Các chị bên ấy rất chi là hào hứng.
– Mới 1 bàn làm gì mà ghê vậy ! – Nhỏ Y nói vọng sang.
– 1 bàn rồi bàn nữa đó em gái ! – Một chị bên 11A1 cười cười.
– Chẳng sao, mới nửa hiệp 1, anh em làm lại ! – Thằng L đặt bóng vào vạch giữa sân.
– Bên đó tấn công nhanh quá, bật tường vậy sao đỡ được ! – Thằng C liếm môi.
– Ừm…kĩ thuật cá nhân mấy ổng tốt, mà bên mình hết 2 thằng cắm ở trên rồi ! – Thằng L gật gù, tay quệt mồ hôi trán.
– Tiếp, chạy lên đi D !

Chương 19

Bóng được giao lại từ giữa sân, thằng C chuyền sang thằng L, đội trưởng 10A1 nhanh chóng thực hiện một đường chuyền dài vượt tuyến lên trên, thằng T tranh bóng trên không thất bại, đội bạn lại có bóng. Và vẫn chiến thuật bật tường hiểm hóc mà đầy hiệu quả, cầu thủ 2 bên dồn về phần sân 10A1, bên này chỉ còn lại tôi với thằng T nhấp nhổm quan sát đội nhà phòng thủ, và thủ môn 11A1 che miệng…ngáp, nhìn ngứa mắt thiệt.
– Thả, đừng chạy C ơi ! – Thằng L hét lớn sau khi nó phá bóng chạm chân đối phương.
Nhưng quá muộn, thằng C cứu bóng ko kịp mà còn để chạm chân, một quả ném biên cho đội bạn, bóng được ném sang trung vệ áo đỏ rồi chuyền thọc khe cho tiền vệ, ông này nhanh chóng rê bóng qua phải thằng P rồi đảo người sang trái, thằng P lỡ trớn trượt té cái oạch. Bóng được chuyền sang tiền đạo đối phương, bằng động tác chèn bóng đầy áp lực, một cú sút được tung ra với sự chặn bóng trong vô vọng của thằng Q.
– Víu….- Bóng xé gió lao đi rất căng , và lưới của 10A1 lại lần nữa tung lên trong pha nhào người cản bóng bất lực của K mập.
– Dzôoooo, 2-0 , hay quá các thánh ơi ! – Cổ động viên 11A1 lại vỗ tay rần rần.
– Tiếp đê, 5-0 rồi nghỉ giải lao !
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN

– Èo…thủ kỳ vậy ! – Nhỏ H bĩu môi.
– Đá vậy thủ gì nổi, ngon vô mà đá ! – Mấy thằng lớp tôi cãi cùn.
Tiểu Mai lo lắng nhìn theo các cầu thủ 10A1 đang quệt mồ hôi thở dốc, lững thững ôm bóng đặt vào vạch giữa sân. Nàng cắn môi lo lắng, đôi má hồng lên vì mặt trời buổi sáng đã bắt đầu toả nắng về phía ghế khán giả. Em Vy ngồi tựa cằm chả buồn tán chuyện với nhỏ H đang nhấp nhỏm kế bên nữa.
– Hix, giờ sao tụi ? – Thằng C rụt cổ.
– Chả sao, mới hiệp 1 ! – L đội trưởng với điệp khúc an ủi quen thuộc.
– Sao với trăng, vấn đề là hàng thủ ko ổn thì sao mà tấn công đây ? Bọn mày thủ hoài cũng đuối sức, lấy ai mà tham gia tấn công với bọn tao ! – Thằng T nhăn mặt.
– Cứ đá đi, gần đến giải lao rồi, sau đó tính chiến thuật khác. !
– Để tao lo. ! – Thằng D liếm môi.
Thằng L phát bóng, thằng D nhận rồi chạy nhanh lên cánh trái, bất chợt nó đảo sang cánh phải và tôi chợt hiểu, nhoài chân bứt phá sang cánh trái, bóng được thằng D nhả lại cho tôi hết sức ngoạn mục và các cầu thủ áo đỏ đang bị cuốn theo từ cánh phải dần sang trái sau chuỗi hành động đảo cánh vừa rồi của 2 đứa tôi. Tôi rê bóng làm động tác xỏ kim sở trường đưa bóng qua chân hậu vệ đội bạn rồi bật người gia tăng tốc độ chạy sát về góc sân bên trái, 1 hậu vệ áo đỏ đã từ hướng khung thành chạy ra.
– Nó tạt bóng đó, chặn lại ! – Thủ môn 11A1 hét lớn.
Ngay lập tức các cầu thủ áo đỏ tràn sang khu vực trước khung thành, người kèm người sẵn sàng cho tình huống tranh chấp bóng bổng, nhưng tôi chẳng có vẻ gì là sẽ tạt bóng mà đảo người sang phải rồi dẫn bóng vào hướng khung thành, mặt đối mặt với hậu vệ đội bạn vừa thoát ra truy cản. Tôi lách người sang trái rồi lại phải, và bất ngờ giật gót về sau cho thằng L đang lao lên nhận bóng và chuyển tiếp sang cánh phải đang hết sức trống trải cho thằng T, nó sút ngay. Đường bóng hiểm hóc lao thẳng vào góc trên khung thành, thủ môn 11A1 tung người bất lực nhìn lưới nhà rung lên, tỷ số đã được rút ngắn còn 1-2 cho 10A1.
– Ya…hooooo…tuyệt quá T ơi ! – Nhỏ P hét lớn.
– Gỡ hoà luôn đi mấy chú ơi ! – Mấy thằng con trai lớp tôi cầm chai aquafina gõ bùng bùng vô mấy bình nước.
– Cậu kia dẫn bóng hay quá, chẳng dè lại đánh gót về sau ! – Phe nữ 11A1 trầm trồ.
– Chứ sao nữa ! – Em Vy hấp háy mắt.
Tiểu Mai vỗ tay không ngớt, nàng gật đầu cười tươi khi thằng T chạy ngang qua khán đài mà vẫy tay như chiến thắng đến nơi rồi vậy.
– Phối hợp hay đó chú, chẳng dè cái màn lật cánh có hiệu quả vậy ! – Tôi vỗ vai thằng D.
– Ừ, mà chắc xài được 1 lần à, bên kia biết mất rồi ! – Thằng D thở dốc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
– Chú ý phòng thủ anh em ! – Thằng Q mặt đỏ gay lùi về sân nhà.
Phút 43 của hiệp đầu tiên, đây có lẽ là đợt lên bóng cuối cùng của hiệp 1 trước giờ giải lao. Đội bạn phát bóng và lại chiến thuật bật tường đẩy nhanh tốc độ, các đàn anh quả là dai sức, vừa thủ vừa công lại vẫn còn sức thực hiện tấn công nhanh. Thằng D dần đuối sức và bị bỏ lại sau pha thoát người của trung vệ 11A1, bóng chuyền sang tiền vệ áo đỏ, thằng L cắt bóng hụt, nhoài người luôn trên sân để bóng chạm cánh tay.
– Bóng chạm tay rồi, đá phạt đấy ! – Tiền vệ đội bạn bắt lỗi.
Đội trưởng áo đỏ sút phạt, tiền vệ đội abn5 nhận bóng rồi chuyền sang cánh phải, ngay lập tức thằng Q có mặt kèm người, nhưng tiền đạo bên đó tỏ ra rất dày dạn kinh nghiệm dùng kĩ thuật cá nhân đón bóng và đồng thời xoay người thoát xuống khu vực cấm địa lúc này chỉ còn thằng P và thủ môn K mập đang trấn giữ khung thành.
– Chạy qua phải đi C, bọc lót thằng K – L đội trưởng hét to.
Tiền đạo số 10 đội bạn rê bóng rồi thực hiện động tác xỏ kim y như tôi cho rơi thằng Q đang đứng sững tại chỗ vẫn chưa kịp nhận ra bóng đã trượt giữa 2 chân, K mập lao ra, nhưng áo đỏ số 10 đã tung chân sút thật mạnh vào góc phải khung thành. Thằng C chạy hết tốc lực nhào người dùng đầu cản bóng nhưng bóng lao vụt qua tai nó rồi đi luôn vào lưới, tỉ số tiếp tục được nâng lên 3-1, kết thúc hiệp đầu với lợi thế dẫn dàn cho 11A1.
– Yes, 11A1 vô đối, hớ hớ ! – Cổ động viên bên đó la ỏm tỏi, vỗ tay um trời.
– Giải lao đê, hiệp 2 làm nốt chục quả nữa là phê ! – 2 ông con trai bên đó nhỏ người mà giọng cũng vang ghê gớm.
– Èo…đội mình nhìn đuối sức rồi, thủ gì nổi ! – Nhỏ P rầu rĩ.
– Toàn nói xui, từ từ đã chứ ! – Nhỏ H vặc lại rồi ôm nước chạy tới chỗ bọn tôi.
Bọn thằng L mặt cắt ko còn hột máu, thở ko ra hơi, K mập tháo găng cầm chai nước tưới luôn lên đầu, thằng T chẳng dám nhìn về hướng Tiểu Mai mà cười nữa, cái mặt rầu rĩ nom đến tội, dù bây giờ tôi với nó là 2 thằng vẫn còn sung sức nhất trong đội vì ít tham gia phòng thủ. Thằng D uống nước vừa nốc vừa phun phì phèo, trông nó hoả khí đằng đằng.
– Bên đó kĩ thuật tốt quá, bật tường vậy ai mà cản cho được ! – Thằng P cay đắng nói.
– Ờ, bên mình yếu sức, mà chạy lòng vòng cản bóng rồi lại tấn công, về sau sức đâu mà thủ ! – L đội trưởng rầu rĩ xác nhận.
– Hay để tao lùi về phòng thủ luôn ? – Thằng T xuôi xị
– Điên, mày về rồi ai ghi bàn ? – K mập quắc mắt, tóc tai ướt mem.
– Chứ thiếu người thủ, thua đậm hơn chứ làm gì ! – Thằng T phản pháo.
– Thôi để tao vừa thủ vừa công luôn, có thể tao kèm người được ! – Tôi xoay xoay cái nắp chai góp ý.
– Sặc, rồi sức đâu mà chịu nổi, xem cái bộ mày đi ! – Thằng C rùn vai.
– Chả sao, cố thêm tí là được, tao có kĩ thuật cá nhân, tao phòng thủ có thể tốt hơn, có bóng tao vẫn tổ chức tấn công ! – Tôi lập luận cương quyết.
– Lạy thánh, hông lẽ tao lại gọi mày là đấng cứu thế ? – Thằng D đã tươi lên chút, cười cười cà khịa.
– Chờ thắng đã rồi mày gọi cũng chưa muộn…ực.. ! – Tôi ngửa cổ uống tiếp
– Vậy thống nhất giờ thằng N đá lùi về chút nhưng vẫn giữ tiền vệ tổ chức, mà bên đó tao nghĩ hiệp 2 sẽ kèm mày gắt hơn đấy, nãy tao nghe loáng thoáng đội kia bắt đầu ngại mày rồi, coi mà giữ sức ! – L đội trưởng chốt lại.
– Ờ, biết ! – Tôi đáp tỉnh queo, đá banh bị kèm là chuyện bình thường.
– Ok anh em, hiệp 2 quyết thắng nha ! – Bọn tôi chụm đầu nhau lại hô to rồi bước ra sân, tiếp tục bắt đầu hiệp kế tiếp.
– Cố lên mấy ông ơi ! – Nhỏ Y hô lớn.
– 10A1 cố lên đê, anh em ủng hộ hết mình ! – Bọn lớp tôi lại đập thùng nước rần rần.
Đi ngang khán đài, tôi thoáng thấy em Vy gật đầu cười mỉm, khẽ hấp háy giơ mấy ngón tay lên, và ở hàng ghế đầu thì Tiểu Mai nháy mắt, vỗ vỗ nhẹ 2 tay tỏ ý cổ vũ cho…bọn tôi, hì hì ! Bất giác tôi cảm thấy tâm trạng tươi tỉnh hẳn lên, cảm giác ko còn nặng nề như trong lúc giải lao nữa, tôi ngước nhìn lên cao, bầu trời hôm nay vẫn xanh trong và nắng đẹp, gió mát miên man từng cơn, rồi bắt chước như phim gladiator vừa xem lúc bế quan tháng trước, tôi cuối xuống bốc nắm cát xoa xoa vào tay, ngẩng cao đầu cười lạnh.

more news from the blog