Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 11 – 12 – 13

by Le Thuy June 30, 2016 at 9:47 am
Comments Off on Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – Chương 11 – 12 – 13

Chương 11:

yeu-nham-chi-hai

17h30 ngày 18-11, còn vài tiếng nữa là đến bọn tôi diễn tiết mục đầu tiên cho đêm Gala. Hôm nay thì cô dạy múa phát cho bộ đội tụi tui mỗi đứa 1 bộ quân phục khác nhìn đẹp hơn, bảo là mượn trong doanh trại. Tôi nhìn thích mê tơi, màu xanh quân sự hãy còn sáng chưa bị bạc màu, mặc vào chắc oai lắm. Nhưng khốn nỗi tôi nghĩ quân phục của mấy anh bộ đội thì chắc đã giặt rồi mới đưa học sinh mượn, vì nghe nói trong doanh trại kỷ cương nghiêm lắm, vả lại ai lớn rồi chả tự lập, nghĩ vậy nên tôi nhận đồ về thì…mặc luôn, ko ủi giặt gì vì nhìn rất thẳng thớm.
18h, tôi chạy qua nhà K mập, bọn tôi tập trung ở đó, thằng nào thằng nấy y chang bộ đội thứ thiệt, quân phục rồi nịt lưng, giày lính, đeo thêm cây súng sau vai, oai cực kỳ. Thế là xuất phát, cả bọn đề-pa lên sân khấu nhà hát lớn, tốp nữ như cũ, đi taxi đến sau. Nhưng chạy được 1 đoạn thì tôi thấy có sự bất thường, người tôi sao mà…ngứa ngáy quá chừng, y như là có kim châm trong bộ đồ lính đang mặc, cơ mà tôi cũng chẳng dám nói với đứa nào, sợ bọn nó cà khịa mình ở dơ nuôi bọ chét trong người thì có mà độn thổ. Thế là tôi vừa chạy xe vừa nhấp nhổm, mong cho mau đến nhà hát để lục soát cái bộ đồ khả nghi này :
– Mày sao thế N ? Gì mà cứ sồn sồn thế ? – Thằng T liếc ngang.
– Chắc nó mong thấy em Vy múa, lần trước đã kịp xem đâu – K mập đáp.
– Thì cứ từ từ, 9 giờ rưỡi mới diễn ba-lê mà.
– Chạy nhanh đi tụi bây, tao…mắc tè quá – Tôi lấp liếm.
– À, ra là đang mót, hê hê !
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Vừa đến nhà hát thì tôi quẳng xe cho bọn nó gửi dùm, phóng ngay vô WC, đóng cửa hành sự, trông bộ dạng y như là đang mót dữ dội lắm. Tôi cởi vội cái áo ra, phủi phủi xem thử.
– “ Bỏ mịa, sao có kiến lửa trong đây vậy trời ? “ – Thật các bác ạ, tôi phủi ra thì trên tay kiến lửa bâu chạy từa lưa, hông lẽ mấy ông bộ đội chơi ác, trét mật vào đây dụ kiến để…hãm hại tôi. Mặc kệ, ko có thời gian suy nghĩ, tôi hết phủi áo rồi đến giũ quần phần phật, đám kiến tai bay vạ gió rớt hết xuống sàn .
– “ Trời còn thương, lỡ lúc nãy nó đớp ngay…trọng điểm thì giờ có mà vừa đi vừa gãi “ Tôi mặc vội bộ đồ, chỉnh trang xong xuôi rồi mới ra ngoài, tới chỗ bọn K mập đang đứng đợi.
– Đi ngoài hay sao mà lâu thế mậy ? – Thằng K nhăn nhó
– Hình như có mùi gì thôi thối quanh đây… – Thằng D ko bỏ lỡ, bơm đểu ngay
– Tao vặn họng mày à nha, đã bảo buồn tè – Tôi nghiến răng ken két.
– Thôi lên phía sau sân khấu tụi bây !
Lúc này thì các lớp khác được chọn diễn cũng đã lên tập trung, lớp nào cũng tranh nhau ráp thử sân khấu dễ diễn tập đội hình, có mấy em nữ cũng dễ thương lắm, mặc váy hiện đại, thắt cà vạt, nhìn thanh lịch mà sang trọng, lại còn thêm trang điểm, bọn tôi đến gọi là mẩn mê.
5 thằng lính dỏm ngồi ôm súng, án ngữ ngay lối phải cánh gà, đóng mặt ngầu, ra vẻ ta đây là đại ca giang hồ tay ôm khẩu AK Kalasnikov :
– E hèm, đi đâu đây ? – K mập hỏi 1 thằng đang bước qua.
– Đi…lên ráp sân khấu – Thằng kia ngạc nhiên
– 10A1 đặt chỗ, ráp trước rồi – Thằng C khệnh khạng khoanh tay.
– Hơ, có vụ này à ? Hay tự tụi mày bịa ra ?
– Mày thấy tao đang cầm cái gì đây ko ? – Thằng T chìa cây AK47 ra
– Cây súng giả, dek làm quá, để tao về hỏi cô giáo – Thằng kia chả phải tay vừa.
– Ế…từ từ mậy, giỡn chút, lên trước đi, bọn tao ngồi đợi lớp thôi , hề hề !– K mập hoảng quá, cười cầu tài .
Công nhận lớp bọn này nhảy đẹp, nhìn y như dân hip-hop thứ thiệt, tuy là động tác có hơi rời rạc, múa ko đều nhưng kết hợp beat hay, cứ gọi là bị cuốn hút theo nhạc .
– Xem này, nó sắp cắm đầu xuống đất quay 1 vòng Finish này – K mập ra vẻ hiểu biết.
– Gãy cổ như chơi, kinh thật !
Nhưng rốt cuộc thằng kia chẳng xoay đầu, mà chống 1 tay xuống đất rồi búng 2 chân lên thẳng hướng 14 giờ, nhìn đẹp y chang Se7en nhảy trong MV Passion, mấy em nữ lớp khác trầm trồ vỗ tay rào rào, chẳng ai bảo ai, bọn tôi tự dưng thấy tủi thân đồng loạt…
– Sao tao thấy tiết mục bọn mình quê quê gì đâu…- Thằng T rầu rĩ
– Ừ, thời đại nào rồi mà bộ đội kéo ra biển nhảy nhót…- Thằng D ủng hộ, nhưng cách nó nói nghe chả lọt tai chút nào.
– Phải chi có bắn súng, bom đạn ầm ầm thì phê!
– Diễn dở thì chả cần bom đạn, đảm bảo gạch với cà chua bay rào rào cho mày phê !
– Kệ mày ơi, được diễn là ngon rồi – Thằng L có vẻ vô lo
– Mịa, ai chả biết tí nữa mày lại được khiêu vũ với em Mai, cái thằng…! – K mập tặc lưỡi.
Tôi nãy giờ chả buồn ý kiến ý cò gì, vì vẫn còn lo ngay ngáy xem có sót con kiến nào ko, nhỡ chút đang diễn mà nó đớp cho 1 phát, ngay mấy chỗ khác thì còn ráng chịu đựng được, chứ ngay…kia thì có mà đỡ bằng răng, chắc tôi quẳng súng rồi lộn nhào xuống sân khấu luôn quá, ko khéo khán giả lại tưởng có sát thủ…ám toán anh bộ đội đang ngắm cảnh biển lãng mạn thì nguy.
19h, tốp nữ theo chân cô Hiền đã đổ bộ, bọn tôi ráp sân khấu thử 1 lần, hôm giờ đã tập hơn mấy chục lần, nên giờ diễn thuộc làu như cháo. Sau đó các lớp được yêu cầu tập trung sau cánh gà để chuẩn bị sau khai mạc là sẽ ra diễn phục vụ cho bà con cô bác gần xa. Trong cánh gà, ỏm tỏi cả lên, lại còn được cả cô dạy múa bắt bọn con trai chúng tôi phải…đánh phấn, để khi ra sân khấu có máy quay với dàn đèn thì khuôn mặt lúc lên tivi mới sáng lên được. Mấy thằng đầu tiên bị ép trét phấn thì còn chịu ngồi im, cô Hiền vừa quay đi 1 lát sang nhóm nữ là bọn tôi quệt đại vài đường rồi lỉnh đi chỗ khác, nghĩ sao con trai mà đánh phấn son môi, làm như đang diễn tuồng Quan nhị ca.
19h30, sau khi thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai mạc, MC giới thiệu tiết mục đầu tiên, bọn tôi bước ra sân khấu, diễn tiết mục mở màn. Những tưởng đứng trước lượng khán giả đông thế này thì bọn tôi sẽ phải khớp và run lắm, dè đâu lúc ra sân khẩu, nhìn xuống dưới chẳng thấy gì được, vì dàn đèn dưới chân chiếu thẳng vào mặt, xem như bọn tôi chỉ thấy nhau, khán giả nhìn bọn tôi chứ bọn tôi thì chẳng thể nào thấy được mặt mũi…các fan hâm mộ ra làm sao.
Em Vy vẫn hát trong bộ trang phục mà tôi gọi là thiếu nữ Tây Tạng, các anh dân chài vẫn múa máy liên hồi mấy tấm vải, bọn tôi vẫn ôm súng lượn lờ vật vờ qua lại giữa hai cặp đôi hoàn hảo đang dắt tay nhau ra ngắm….sân khấu. Lúc chốt bài, thằng K mập cao hứng ko ngồi xuống như kịch bản để làm nền tôn những đứa đứng lên, nó giơ súng phi thân lên không trung 1 phát đầy…ngẫu hứng phá hoại, may mà khán giả ko biết chi tiết này có trong kịch bản, chỉ có bọn tôi là rủa thầm cho nó té nhào đầu xuống sàn luôn cho rảnh nợ.
Tiết mục mở màn kết thúc, bọn tôi cúi đầu chào các thầy cô và khán giả, pháo tay tán thưởng vang lên rào rào. Vậy là xong, thở phào nhẹ nhõm, bọn tôi vào phòng thay đồ, rồi ra ngoài kiếm nước uống, chút lại vào ghế khán giả xem tiếp các tiết mục của những lớp khác, tốp nữ thì về nhà Vy rồi lát nữa đến lại, riêng em Vy và Tiểu Mai thì vẫn còn phải diễn nữa, nên 2 thằng D với L cũng về nhà em Vy luôn, chắc là tập lại lần nữa cho chắc.
– Nãy mày điên à mập ? Khi không tự dưng nhảy lên – Thằng T cự đầu tiên.
– Ơ, cái đó gọi là sáng tạo đó mày, phút cuối tao bay lên, tượng trưng cho tinh thần bất khuất của các chiến sĩ bộ đội cụ Hồ – K mập bào chữa ngay.
Rồi nó lim dim mắt, hứng khẩu mà ngâm :
– Đêm không sao…trăng lên cao…anh bay cao…
– Té rất đau…trào máu ! – Tôi cà khịa.
– Ơ cái thằng, ko buồn đi ngoài nữa à ?
– Dẹp mày đi – Tôi quắc mắt
Ngồi tí rồi bọn tôi vô nhà hát lại, lọ mọ tìm chỗ ngồi, xem thử mấy lớp khác làm ăn ra sao. Lớp của thằng hồi chiều thì nhảy hiphop, xem cũng tạm được, mấy em teen với mấy đứa choai choai vỗ tay ầm ầm, lại có lớp diễn kịch nói “ Tấm Cám thời hiện đại “, cười đau bụng thôi rồi, ai đời Tấm thì nuôi cá voi, Cám thì chưa kịp ăn hiếp Tấm, mới mắng vài câu đã ăn ngay bạt tai của nàng Tấm đoan trang thuỳ mị, “ Chách “ 1 cái rõ đau, diễn gì mà tát y như thật.
Lớp 11A4 hát bản Nắng sân trường, có mấy cô chị múa minh hoạ mặc váy với thắt cà vạt, nhìn xinh ngất ngây, hoá ra trường PBC cũng có nhiều mỹ nhân lắm, đâu chỉ có mỗi em Vy với Tiểu Mai nhà tôi thôi đâu. Bọn con trai ngồi dưới huýt sáo víu víu cổ vũ mấy nàng liên tục, rồi chen nhau mà lên tặng hoa. Chết, nhắc hoa mới nhỏ, mãi xem mà quên mất cái vụ mua hoa tặng cho 2 nàng lớp tôi tí nữa diễn.
– Ê, ra mua vài bó hoa mày !- Tôi bảo thằng T
– Cúng cô hồn à ? – Nó vẫn còn đang đê mê với mấy chị bên 11A4.
– Cúng cái đầu mày, ra mua hoa tí mà còn tặng em Vy với Mai !
– Ờ tao cũng quên mất – K mập chen vào
– Đi ra kiếm thử xem, đằng trước bán đầy !
Bọn tôi lại lục tục kéo ra ngoài lựa hoa để tặng cho gà nhà, gọi là cổ vũ chứ, nào giờ ít đi xem văn nghệ nên quên mất vụ này.
– Bó này tao tặng Trúc Mai, hề hề, em nó sẽ cảm động phát khóc ! – Thằng T giành phần
– Điên, ở đó mà mơ đi con !
– Tao tặng em Vy bông này nha mậy N ! – Thằng C lựa mãi mới được 1 bó vừa ý.
– Tuỳ mày !
Tôi ngần ngừ 1 lát rồi quyết định mua luôn 2 bó, 1 cho em Vy, 1 cho Tiểu Mai, kệ, bạn bè diễn mà mình tặng người này ko tặng người kia cũng kỳ .
– A ùi, thằng N chơi sang, tặng em Vy những 2 bó to đùng – K mập trố mắt ngạc nhiên
21h tối ngày 18-11, còn 30 phút nữa 2 nàng Tiểu Mai và Vy sẽ diễn chung với nhau 1 lần duy nhất thời phổ thông, sau này nghĩ lại, tôi thầm cười khổ vì mọi sự rắc rối đều âm thầm bắt đầu diễn ra sau cái đêm mà tôi mua 2 bó hoa này !

Chương 12: 

Tiểu Mai và thằng L, em Vy và thằng D khoác tay nhau bước ra sân khấu, cả 2 nàng trong trang phục múa ballet màu trắng tuyết, gương mặt rạng ngời dưới ánh đèn, không riêng gì tôi, mà cả khán phòng đều bị cả 2 làm liên tưởng đến 2 cô dâu xinh đẹp, và khốn nạn thay 2 chú rể kế bên lại chẳng có thằng nào là tôi cả, hic.
Vy xoã tóc cúi chào khán giả, nở nụ cười trẻ trung dễ mến, Tiểu Mai tóc búi cao, trông lịch lãm quý phái, vẫn mang nét lạnh lùng đầy quyến rũ. Giây phút tôi nhìn cả 2 nàng, chợt cảm thấy hạnh phúc vô ngần, cứ như tôi sẽ là chú rể, được nhìn thấy vợ mình là người đẹp nhất của ngày hôm nay, được thề một lời nguyền vĩnh cửu với người ấy, cả hai đều làm vợ anh, nhé ?
Tôi tự cốc mình 1 cái thật đau, lại nghĩ bậy bạ nữa rồi, đúng thật con gái nguy hiểm quá, dùng nhan sắc làm lu mờ lý trí nam nhân, chẳng trách Lữ Bố hay Trụ Vương toàn xếp ngôi cửu ngũ thiên hạ mà cuối cùng vẫn nát tan sự nghiệp vì Điêu Thuyền và Đắc Kỷ, vĩnh bất siêu sinh, vạn kiếp bất phục, huống hồ gì thằng dân quèn như mình, nghĩ đến đâu tôi toát mồ hôi đến đây, khiếp quá !
Hai nàng lả lướt theo điệu múa, lúc bay bổng lúc lả lơi hoà mình vào dòng nhạc, thằng L với D trông chững chạc ra phết, chả còn vẻ láu táu thường ngày nữa. Điệu nhạc lúc trầm lúc bổng, cuốn người xem vào một vở diễn đầy nghệ thuật, dù trước đó bọn tôi cực lực công kích mấy vụ nắm tay với ôm eo, vậy mà hôm nay, cả đám đều thấy những động tác ấy đầy hoa mĩ và không dung tục chút nào.
Nhạc nền dần nhỏ lại, 2 cặp đôi nhẹ bước lên cúi đầu chào sân, nhưng cả khán phòng vẫn còn lặng đi, ngây ngất vì vở diễn, rồi bùng lên những tràng pháo tay giòn giã tưng bừng. Tôi thấy cô Hiền cười mà mắt ươn ướt, chắc cô đang xúc động lắm, tôi cũng mừng vì những đứa học trò này đã không phụ lòng cô, hoà theo khán giả vỗ tay ầm ầm. Rồi cái gì đến nó đến, bông hoa theo tay người xem chạy lên sân khấu tới tấp, cả 4 nhân vật chính phải vất vả lắm mới vào được bên trong cánh gà vì khệ nệ ôm hoa còn to hơn cả người.
Lớp 10A1 chúng tôi đã mở đầu phong trào khiêu vũ cho dịp 20/11 vào các năm tiếp theo, âu cũng gọi là có cái để lại sau khi khoá này ra trường.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
2 nàng bước vào rồi thì bọn tôi mới ùa ra tặng hoa, em Vy để mớ bông kia lên ghế, cười rạng rỡ khi nhận bó hoa từ tay tôi, mắt hấp háy ánh lên vẻ hân hoan, hôm nay trông em đẹp thật, tôi cười trìu mến rồi lùi ra cho thằng C tiếp bước. Tôi đi về phía Tiểu Mai, trông có vẻ như nàng đã thấm mệt, tôi chìa bó hoa ra :
– Chúc mừng Tiểu Mai, hôm nay trông đẹp lắm !
– Hì, cảm ơn N nhiều – Nàng cười nhẹ, tay mân mê bó hoa, vẻ như muốn nói gì đó rồi lại thôi, gật đầu chào tôi 1 lần nữa rồi đi sang chỗ cô Hiền.
Vậy là xong đêm diễn Gala của 10A1, tôi còn đang phân vân có nên ở lại xem cho hết các lớp luôn ko thì em Vy vẫy tay :
– Ngày mai có thưởng gì ko đây ? – Em ấy nheo mắt lém lỉnh
– Là…thưởng gì ?
– Ứ…mai thứ 7, được nghỉ cả ngày luôn mà – Vy lúc lắc búi tóc, bĩu môi đáp
– Là sao ? Để N nghĩ đã …- Tôi vờ đăm chiêu
– Vậy N nghĩ hết đêm đi ha, giờ Vy về, mai gọi đó nha – Em quay lại cười tình với tôi lần nữa rồi cũng đi tới chỗ cô Hiền đang gọi taxi đón tốp nữ về nhà.
Tôi đưa mắt nhìn theo, đầu óc vẫn còn đang lâng lâng vì nụ cười tình tứ của em Vy trong bộ vũ phục xinh xắn, thì cảnh tượng trước mặt khiến tôi thấy như có sấm chớp nháng lên trong đầu, và tự rủa mình ngu ngốc dốt nát không tiếc lời. Đằng cổng nhà hát, Tiểu Mai và Vy đứng sững sờ nhìn nhau, cả hai chỉ…ôm theo về nhà duy nhất bó hoa mà 2 nàng vào lúc này, ngay tại đây đều biết là của tôi tặng lúc ở sau khán phòng, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ, 2 bó hoa hồng phớt với giấy gói màu bạc.
Khốn nỗi ngày ấy tôi làm gì biết mỗi loại hoa đều có ý nghĩa riêng của nó, lúc chọn mua tôi chỉ cảm thấy hoa hồng phớt nhìn đẹp và sang hơn các loại hoa khác mà thôi. Tôi không biết nhưng con gái thì biết, và Tiểu Mai lẫn Vy cũng biết, hoa hồng phớt tượng trưng cho…việc bắt đầu một tình yêu mơ mộng và lãng mạn… Đối diện nhau giây lát, rồi Vy tay run run, bước vào ghế trước taxi, còn Tiểu Mai thì vẫn đứng yên tại đó, mãi khi cô Hiền gọi giật thì nàng mới nghe thấy, và líu ríu bước vào sau.
Sáng hôm sau, tôi bật dậy, lao ra khỏi giường, vệ sinh cá nhân đâu đó xong xuôi thì gọi điện ngay cho em Vy. Cả tối qua tôi trằn trọc mãi ngủ ko được, mong gặp em ấy càng sớm càng tốt để giải thích chuyện tôi sơ ý mua 2 bó hoa giống nhau, mong là em không để bụng chuyện này, hoặc ít ra cũng hiểu con trai hay vô tâm, ko khéo léo trong cách xử sự, tôi đã tự trấn an mình như vậy cho mãi đến gần sáng mới ngủ được. Năm tôi học lớp 10 thì phone di động chưa phổ biến rộng rãi như bây giờ, nên tôi toàn gọi phone cố định.
– Alo ! – Đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ vẻ lớn tuổi, tôi áng chừng là mẹ của Vy.
– Dạ thưa bác, cho con gặp bạn Vy ạ !
– À, vậy con đợi chút ! – “ Vy ơi, có bạn điện nè con “ – Tiếng vọng trong điện thoại.
– Alo ! Vy nghe – Giọng em ấy nghe qua điện thoại thật nhỏ nhẹ, dịu dàng, tín hiệu thuận lợi đây.
– N nè, chút…Cạch…Tít ..tít…tít…!- Vy dập máy ngay khi vừa nghe giọng tôi.
Tôi đứng chôn chân tại bàn điện thoại, ngớ người mất cả lúc, thế là xong, người ta giận tôi rồi, lần này đến mức không thèm nói chuyện nữa. Tôi cắn môi suy nghĩ chưa biết nên làm gì đây, giờ mà im ru thì khác nào tự thừa nhận chuyện hôm qua, rằng tôi ko quan tâm em nó nữa, mà chạy thẳng qua nhà Vy lỡ em nó ko ra gặp thì có mà độn thổ trước bàn dân thiên hạ. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định gọi điện thêm lần nữa.
– Tít…tít……..tít…- Từng hồi chuông đổ dài liên tục, vẫn không có ai nhấc máy, tôi đoán Vy chắc chắn biết là tôi đang gọi lại, không hiểu em nó đang nghĩ gì nữa.
Tôi quyết định gọi tiếp, kệ, phải giải thích rõ, rồi ra sao thì ra, tôi hít một hơi thật sâu, đem hết hùng tâm tráng chí ra ngoài, miệng lẩm bẩm “ Không sợ, ko sợ, ko sợ “ , buồn cười tôi thật, gọi điện cho bạn gái mà cứ như gọi đến…dinh thủ tướng ko bằng.
– Tít…tít….Alo..! – Vy nhấc máy.
– Cho N nói chút đi, rồi hẵng dập máy cũng được – Tôi nói nhanh, trong đầu đã nghĩ ra những lời biện hộ đanh thép, đầy sức thuyết phục.
– Có gì để mà nói ? – Em ấy gằn giọng.
– Ơ…thì…- Tôi cứng họng, khí thế bay vèo đâu mất, đầu óc trống rỗng.
– Thì sao ? – Vy hỏi dồn
– Thì….tối qua hẹn N bữa nay đi chơi mà… ! – Trong đầu còn mỗi câu này, tôi nói ra như con robot đồ chơi trẻ em được lập trình sẵn.
– Bây giờ tôi không thích đi nữa….Tít….tít..- Em nó cúp máy cái rụp đầy bực tức
Mặt tôi ngu luôn, chẳng dè em nó không cho tôi một cơ hội để giải thích, con gái lúc giận dỗi là như vậy đó sao ? Lúc thì như băng sương lạnh giá, khi lại là hoả khí triều dâng, tôi cầm điện thoại trong tay, mắt mờ đi nhìn đâu chẳng rõ.
– “ Bốp “ – Đi ăn sáng, mầy ! – Ông anh tôi táng từ sau đầu rõ đau, nhưng tôi chả thấy ức tẹo nào, chỉ thấy tỉnh táo hẳn ra, thôi đi ăn vậy, có thực mới vực được đạo, ăn xong về nghĩ cách tiếp, chuyện đâu còn có đó, tôi tự an ủi bản thân biết đâu em Vy cũng chưa ăn sáng nên còn nóng giận, tí nữa có khi no nê rồi em nó sẽ trải lòng ra, tha thứ cho tôi thì sao ? Biết đâu được !
Cả buổi sáng, tôi gọi thêm 2 lần nữa mà Vy vẫn ko chịu nghe máy, đến lần thứ 3 thì mẹ Vy bảo em nó đã ngủ rồi, thì tôi mới nhận ra đã quá giờ trưa. Ăn cơm xong, tôi quyết định gọi cho K mập :
– A nô…ai ế..oáp .! – Nó ngáp, chắc là đang ngủ.
– Tao N nè, giờ rảnh ko ?
– Ko..oáp…tao đang ngủ…!
– Đi với tao chút, có chuyện cần nhờ mày đây !
– Chuyện giề…hơ..nói luôn đê – Nó vẫn chưa tỉnh.
– Em Vy giận tao rồi, giận thật ! – Tôi vào vấn đề luôn.
– Hả ? Đêm qua thấy còn tình cảm lắm mà ? – K mập ngạc nhiên
– Rửa mặt đi, giờ tao qua rồi nói sau !
– Ờm…đợi bố chút !
Tôi mặc kệ giữa trưa nắng gắt, ba chân bốn cẳng đạp sang nhà thằng K, hi vọng nó tư vấn cho vụ này, dù tôi biết nó chẳng hơn gì tôi ở cái khoản yêu đương. Tôi vào nhà nó, đợi chút thì nó ra salon ngồi, trên tay là 2 chai pepsi ướp lạnh :
– Đây, gặp chuyện buồn thì có huynh đệ chia sẻ, uống đê, không…no không dzề ! – Nó chìa chai pepsi cho tôi rồi ngửa cổ tu ừng ực.
– Ặc, tao đâu có nhờ mày chén tạc chén thù ! – Cũng mắc cười, ngày xưa tôi với nó mà uống bia trùm như bây giờ thì chắc 2 thằng đã kéo nhau ra quán nhậu rồi, đâu phải lấy pepsi mà thay bia chứ.
– Chứ nhờ gì ? À mà kể đầu đuôi anh nghe coi !
– Ừm…là vầy..- Tôi kể hết cho nó nghe chuyện tối qua tôi tặng hoa giống nhau cho Tiểu Mai và Vy, rồi sáng nay em Vy phũ tôi ko thương tiếc.
– Giờ sao mày ? Tao rối quá – Tôi đưa mắt cầu cứu nó.
– Đi theo tao ! – Nó hất hàm
– Đi đâu ? – Tôi lo nó dắt tôi qua nhà em Vy, túm đầu xin lỗi thì khổ.
– Thì cứ đi, ở nhà ko tiện. – Nói rồi nó dắt xe đạp ra ngoài.
Tưởng nó đi đâu, hoá ra chạy qua nhà nhỏ H bạn thân em Vy. Nhà nhỏ H ở phía bên phải của biển Đồi Dương, khu đó là xóm Đạo, đi loanh quoanh các con hẻm nhỏ 1 lúc đã thấy nhà nó, cũng ko cách biển bao xa. Dừng lại trước 1 căn nhà khá rộng, có cả vườn cây trước nhà, thằng K mập gọi :
– H ơi, có nhà hem ? – Giữa trưa mà nó rống lên to tổ bổ, tôi cứ tưởng như hàng xóm đang chực chờ xua chó ra rượt.
– Ai đó ? – Tiếng nhỏ H phía sau vườn vọng lên
– Tui, K nè ! – K mập xác nhận danh tính.
Nhỏ H bước ra, tay đang cầm cuốn sách Vật lí.
– Ác chiến, hôm nay với mai nghỉ mà giờ ôn bài, tại hạ bái phục ! – K mập chắp tay
– Hì, hai người đi đâu đây ? – Nhỏ H hỏi.
– Qua rủ H đi ăn chứ chi, hề hề – K mập oánh ngay yếu huyệt
– Ơ…ừ, đợi tui chút, hihi ! – Rồi nó quay vô nhà.
Thằng K quay sang tôi nháy mắt, bảo :
– Mấy vụ này tao với mày có ngồi tới tết cũng chưa ra cách giải quyết, nhờ nhỏ H tư vấn cho, con gái dễ hiểu nhau hơn, với lại nó cũng thân với em Vy của mày !
– Ừ ha – Tôi phục thằng mập sát đất, có vậy mà tôi nghĩ ko ra, đúng là người ngoài cuộc thì lúc nào cũng sáng suốt hơn.

 

Chương 13: 

– Ăn gì thế ? – Nhỏ H đề cập ngay vấn đề
– Ăn ốc giác mắm gừng, rồi uống nước mía, rồi bánh tráng nướng, sau đó tính tiếp – K mập hùng hổ.
– Được á, đi nhanh ! – Nhỏ H mắt sáng rỡ, phốc lên sau xe thằng K.
Bỏ mịa, sao chẳng nghe chúng nó đả động gì đến chuyện của mình thế nhỉ, toàn thấy K mập với nhỏ H thi nhau găm ốc bỏ vô miệng, tôi ngồi nhai vài miếng cho có lệ, chẳng lòng dạ nào nuốt nổi.
– Cho 2 dĩa ốc với 3 ly mía bác ơi – Nhỏ H gọi thêm.
– Ngon, hề hề – K mập mút mút cây tăm, ra chiều thèm thuồng.
– ……. !! – Tôi cười khổ, 2 chuyên gia ẩm thực này gặp nhau thì có mà ăn đến sập nhà người, ko đợi được nên tôi khèo chân thằng K ra hiệu.
– E hèm, H nè, bạn N đây có chuyện cần tâm sự – K mập hiểu ý.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Gì thế ? Ăn nhanh đi N, ko tui ăn hết à nha ! – Nhỏ H vẫn gắp đũa, ko buồn nhìn tôi.
– Hì hì, nghỉ tay đi H ơi, nó cần nhờ giúp thiệt đấy, chuyện nhỏ Vy – K mập can thiệp.
– Sao N ? Kể đi – Nghe liên quan đến em Vy, nên H ngừng ăn.
– Ừm…đầu đuôi là vầy… ! – Tôi ngập ngừng kể lại y chang những gì đã kể với thằng K, cùng một buổi chiều mà phải nhắc lại nỗi đau đến 2 lần, hic .
Nhỏ H nghe tôi kể đến đâu thì gật gù đến đấy, lâu lâu lại chép miệng ra chiều tiếc nuối cho cái sự ngu của tôi, thỉnh thoảng lại lắc đầu ra ý chán chê cho cái sự nông cạn của thằng K khi nó hiến kế chạy qua nhà Vy xin lỗi thẳng thừng. Nó lắc đầu khoảng thêm 3 lần nữa thì mới nói :
– Tui nghĩ Vy nó ko giận chuyện ông tặng Trúc Mai với nó 2 bó hoa giống nhau đâu, ai lại chẳng biết ngoài hàng hoa lâu lâu sẽ có ngẫu nhiên vài bó gói giấy y chang chứ. Tui nghĩ là Vy giận ông chuyện khác !
– Là chuyện gì ? N tưởng Vy giận vì vậy thôi chứ – Tôi vẫn chưa hiểu.
– Thế ông biết ý nghĩa hoa hồng phớt là gì ko ? – Nhỏ H nhìn tôi
– Ơ…hoa thì là hoa, ý nghĩa gì là sao ? – Tôi đần ra
– Thế xong, xem như ông tự chuốc vạ vào thân rồi – Nhỏ H thở dài, lắc đầu.
– Là sao ? H nói rõ ra đi – K mập sốt ruột.
– Mỗi loại hoa đều có ý nghĩa riêng của nó, như hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt đậm đà, hoa hồng bạch biểu thị vẻ đẹp duyên dáng ngây thơ, nên tuỳ người tuỳ lúc mà tặng mỗi loại hoa khác nhau.- Nhỏ H giải thích
– Thế…hoa hồng phớt là gì ? – Tôi và K mập cùng hỏi
– Lời ngỏ ý bắt đầu một tình yêu mơ mộng của người tặng dành cho người nhận – Nhỏ H nói nhẹ nhàng mà tôi nghe như sét đánh bên tai.
– Thế…Vy có biết mấy điều này ko ?
– Biết sao ko, nó với tui hồi cấp 2 học cắm hoa mà – Nhỏ H tiếp tục thở dài
– Thôi tiêu mày rồi N ơi – K mập bưng mặt.
– Bậy….mày…- Tôi phản đối yếu ớt như đèn dầu trước bão
– Mà cũng tại ông không dứt khoát, thích thì thích 1 người thôi – Nhỏ H trách cứ
– Thì N thích mỗi mình Vy thôi mà, N với Mai chỉ là bạn thôi !
– Nhưng mà ông không nói rõ ràng với Trúc Mai, có mù cũng biết nhỏ ấy có ý với ông !
– Ơ….gì nữa ? Làm gì có – Tôi ngạc nhiên khiếp.
– Ừ tao thấy cũng đúng, mày nhớ hôm mày chở thằng T về trước vì nó rách quần ko ? – K mập đồng tình.
– Nhớ, sao ?
– Tao thấy ra về rồi mà mày chưa quay lại nên định đem cặp mày về dùm, dè đâu đang lui cui dọn dẹp thì Mai đến, nói tao để xếp sách vở của mày với giữ cặp giùm cho, là tao đã ngờ ngợ rồi, nhưng mấy hôm nay thấy mày với Vy như thế thì tao nghĩ cũng ko cần nói.
– Còn nữa, chiều đó N chở Mai về thì tui với nhỏ Vy đang ngồi trước nhà thấy 2 người chạy ngang qua, cười nói vui vẻ lắm – Nhỏ H nheo mắt tiếp lời – Lúc đó tui thấy Vy có vẻ ko vui, nên tối hôm sau mới rủ nó đi chơi cho đỡ buồn, rồi qua nhà N đó.
– Ừ…. – Tôi ngồi nghe mà cái mặt đần thối ra.
– Chưa hết, cái hôm mà mày đọc đối thoại English với Mai đó, lúc đó mày có chú ý gì đâu, ngồi lơ ngơ, may nhờ người ta nhắc vai nên mày mới ko vào sổ đầu bài – K mập phán tiếp.
– Ơ…là Mai nhầm vai nên tao mới biết mà – Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác .
– Ông ơi, người ta ngồi chú ý nghe giảng chứ đâu như ông mà nhầm sao được mà nhầm, tui ngồi trước Trúc Mai nè, tui thấy rõ lúc ông lớ ngớ, nhỏ mỉm cười rồi giả như đọc nhầm vai, ý là nhắc bài cho đó cha nội, Vy nó cũng biết mà, mỗi ông chúi mũi vô sách nên đâu có biết gì. – Nhỏ H nói đến đây thì tôi chả nhận ra ly nước mía trước mặt là cái gì trên đời nữa.
– Ủa mà tối hôm chủ nhật, hai người đi đâu làm gì mà sáng thứ hai, tui thấy nhỏ Vy vui thế, khác hẳn hôm thứ 7 – Nhỏ H hỏi tiếp.
– Thì lúc H về, tui với Vy đi dạo, rồi qua nhà Mai để Vy đưa cuốn sổ gì đó, rồi về thôi – Tôi rầu rĩ đáp.
– Ừ…ơ, cái gì ? Ông chở Vy qua nhà Mai á ? – Nhỏ H trố mắt
– Ừm, sao… ?
– Lạ nhỉ ! Trước khi qua nhà N rủ đi chơi, thì tui với Vy đã qua nhà Mai rồi mà, cũng là đưa cái danh sách sinh hoạt Đoàn luôn, trong buổi tối đó chứ mấy. – Nhỏ H đăm chiêu nghĩ ngợi. – Nhỏ này nghĩ gì vậy ta ?
Vy nghĩ gì thì mỗi tui mới biết, vậy là em nó thấy tôi chở Tiểu Mai hôm trước, nên tối hôm sau cố ý để Tiểu Mai thấy tôi đi chơi khuya với em nó lại, ý chừng ra dấu báo cho Tiểu Mai biết là bọn này đang tiến triển tốt đẹp. Nghĩ đến đây, tôi vừa phục em nó suy xa tính kĩ, vừa thương em nó vì lỗi tui tặng hoa tối qua, vừa có…chút giận giận mà vì sao thì tôi cũng ko biết được.
– Thôi thì mai 20-11, cả lớp đi thăm thầy cô, N xem tranh thủ tìm cơ hội mà xin lỗi Vy đi, chứ để lâu nhỏ giận thì mệt lắm. – H bảo tôi.
– Lúc Vy giận thì sao ? – K mập hỏi.
– Hồi lớp 9 có thằng tán mãi mà Vy ko chịu, bực mình vì thằng này đến tận nhà làm phiền, nhỏ Vy hôm sau mắng nó xối xả trước lớp, từ đó về sau ko thấy tên này hó hé gì luôn, tui cũng 1 phen hết hồn – Nhỏ H tiết lộ
– Thôi chiều rồi, chầu này N trả, cảm ơn 2 người nhiều ! – Tôi đứng dậy tính tiền.
– Ơ này..sao thế, ko đi với bọn này nữa à ? – Thằng K ngơ ngác
– Tao về trước, buồn ngủ, 2 người đi vui vẻ ! – Tôi cười gượng gạo rồi về.
– Ê nhớ sáng mai đi 20-11 đấy ! – K mập gọi với theo.
Tôi về mà lòng nặng trĩu, hôm nay nhiều việc xảy ra quá, tôi đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, thì ra Tiểu Mai vẫn có ý với tôi, từ chuyện đợi về đến vụ nhắc bài, đến cả hôm qua lúc tôi tặng hoa thái độ em ấy muốn nói gì đó mà ko nói, giờ thì tôi mới hiểu nàng định nói gì. Còn Vy thì nặng lòng với tôi quá, mà tôi thì thật vô tâm, ko để ý tâm lý con gái, kết quả là giờ bị em nó giận cũng đáng đời. Về nhà tôi chả buồn ăn cơm, nằm vật vạ ra giường, nghĩ ngợi vẩn vơ rồi ngủ luôn lúc nào không hay.
Sáng chủ nhật 20-11, tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường, ghé mắt sang thì thấy ông anh đã tếch đi với lớp tự lúc nào, tôi thất thểu lê thân vào phòng tắm.
– Mày làm sao mà mặt buồn xo thế con ? – Mẹ tôi hỏi.
– Dạ đâu có ! – Tôi chối.
– Thế tí có đi với lớp ko ?
– Dạ có, ăn xong con qua nhà thằng K, chắc trưa ko về nhà !
– Ừm, tối nhớ về ăn cơm ! – Mẹ tôi dặn rồi lên trên nhà.
Tôi ngồi thẫn thờ, cầm chai nước nốc ừng ực, từ lúc về nhà tối qua đến giờ chẳng uống lấy 1 giọt, giờ khát khô cả cổ. Bật tivi lên xem, định ngồi chút rồi qua nhà K mập, chứ lớp tôi là chúa giờ dây thun, hẹn 8h thì dễ chừng phải 9h mới đông đủ, mà thật sự thì hôm nay tôi cũng chẳng buồn đi, em Vy giận rồi thì đi có gì vui nữa.
– “ Reeng…reeng… “ , điện thoại reo trên nhà, bực mình, đang ngồi cho tỉnh táo chút thì ai gọi ko biết, có khi thằng mập hối thúc tôi lên đúng giờ.
– Alo ! – Tôi uể oải nhấc máy.
– N hở ? Vy nè, giờ qua chở Vy liền nha, xuống nhà K rồi còn đi với lớp – Giọng em Vy rõ là tươi tỉnh, chả có chút giận hờn gì sất.
– Ơ…ừ, giờ N qua ! – Tôi ngạc nhiên ko để đâu cho hết, sao mà mới hôm qua còn giận thì sáng nay đã bình thường lại rồi, cứ tưởng xong vụ này cạch mặt nhau luôn chứ.
Quần jean áo pull, khoác thêm cái sơ mi ngoài, dầu ăn..à nhầm dầu thơm đầy đủ, tóc tai chỉnh tề, rồi vác con xe đạp ra, tôi phóng như bay đến nhà Vy, trong bụng 3 phần lo mà 7 phần mừng, chắc em nó hiểu và tha lỗi cho mềnh rồi.
Thiên hạ bảo con gái là sinh vật khó hiểu nhất thế gian, tôi thấy chẳng sai tí ti ông cụ nào. Đến trước nhà em nó, đợi gần 30 phút rã cả chân thì em ấy mới bước ra, vẫn xinh như mọi ngày, hôm nay lại còn cả kẹp mái và son môi, xem như cũng không uổng công đợi.
Nhưng ác nỗi, khuôn mặt em Vy vẫn chằm dằm, tia nhìn đầy sát khí, vẻ như chả thèm biết tên thằng tài xế này là gì, bước tới rồi ngồi sau xe thôi.
– Hì, chào Vy…- Tôi đâm chột dạ, chẳng biết nói gì.
– Ờ, qua nhà K đi – Em nó đáp mà giọng lạnh lùng vô kể.
Suốt đoạn đường từ nhà em đến nhà K mập, 2 đứa tôi chẳng ai nói tiếng nào, không khí y như đang họp chi bộ, tôi thì ko dám nói đã đành, em nó cũng chẳng thèm mở lời bắt chuyện, tôi tự biết để xảy ra tình thế vầy là lỗi của tôi, nên cũng ko dám manh động. Thế khi nãy là ai nói trong điện thoại ? Rõ ràng là giọng em nó mà, sao giờ thành 1 con người khác mịa rồi ? Tôi hoang mang với cả đống câu hỏi trong đầu, ko hiểu em nó rốt cuộc là đang có ý gì đây.
Đến nhà K mập thì mới lèo tèo vài mống, biết mà, học sinh lúc nào cũng tác phong nông nghiệp, toàn chơi giờ dây thun, may mà K mập nó trừ hao ra 1 giờ, ko thì chắc đợi tới trưa, nản các bạn thật.
– Ô kìa, 2 bạn ấy đã đến ! – Thằng T cà khịa, Tiểu Mai…đang ngồi sau xe nó, cái thằng, thích gây sự chú ý.
– Hì, vẫn chưa đủ hở ? – Vy xuống xe, hỏi K mập.
– Ừ, dây thun quá – Nó nói mà nhìn sang tôi cười toác miệng, ý bảo tôi sao hay thế, mới đó mà đã làm lành rồi.
– Uầy….- Tôi nhăn mặt lắc đầu, ý bảo vẫn chưa ổn tẹo nào, làm nó tròn mắt chẳng hiểu.
Tiểu Mai có nhìn tôi, nàng cười thật tươi, nhưng lần này tôi chỉ dám khẽ gật đầu chào lại, chứ ko cười cầu tài như mọi lần nữa, cho vàng cũng ko dám, án tử em Vy còn treo trên đầu tôi mà, em nó đang kế bên, cười tình với Tiểu Mai thì chắc tôi cũng giống số phận của thằng nhãi hôm qua nhỏ H kể quá. Nhưng lần này thì em Vy chẳng thèm để ý tôi làm gì, em nó vẫn cười nói bình thường với mấy đứa khác, mỗi khi tôi chen vào câu gì thì em ấy làm như ko có tôi nói, chuyển chủ đề khác ngay.
9h15 cả lớp mới đông đủ, lạy hồn mấy đứa này, thời đại công nghiệp mà còn tác phong nông nghiệp, đến gọi là bực . Kế hoạch là sẽ đi thăm cô Hiền chủ nhiệm trước, sau đó đến các thầy cô bộ môn, rồi đi chơi 1 bữa đông đủ cho đã.
Đời học sinh, ngoài mấy ngày Tết ra thì ngày 20-11 là được chào đón nồng nhiệt nhất, lí do chính vẫn là đi thăm thầy cô giáo, nhưng cái lí do tập trung ăn chơi thả giàn thì cũng quan trọng ko kém. Đường phố hôm nay đâu đâu cũng thấy nhiều tốp học sinh đi với nhau, hoa và quà trong giỏ xe, cười nói vui vẻ. Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay ko mà hầu như ngày 20-11 nào trời cũng đều rất đẹp và mát, ko nắng gắt cũng ko có mưa, tha hồ mà long nhong ngoài đường.
Lớp tôi đến nhà cô Hiền đã 9h45,nên đã thấy có học sinh lớp khác trong nhà cô, đẹp mặt chưa, lớp người ta đi thăm cô giáo bộ môn còn sớm hơn lớp này đi thăm cô chủ nhiệm. Cô Hiền ngồi giữa, con gái lớp tôi ngồi vây quanh, bọn tôi thì đứng, chứ chen hết vào thì chỗ đâu mà ngồi. Hỏi thăm vụ văn nghệ rồi chuyện học hành trên lớp một hồi thì cái gì đến nó cũng đến, các bạn lại bắt đầu điệp khúc muôn thuở :
– Cô ơi, mai đừng dò bài nha cô – Mấy nhỏ nữ bắt đầu mè nheo.
– Nha cô, tối về chắc ngủ luôn, học hông nổi, hic !
– Ừ, thế mai cô ko dò bài vậy ! – Cô Hiền bảo
– Ya…ăn chơi thả giàn rồi – Nhỏ Y khoái chí.
– Mà Trúc Mai sẽ kiểm tra bài, ai ko thuộc ghi vào sổ cho cô – Cô Hiền cười cười tiếp lời.
– Ứ…đừng mà cô…tiễn phật tiễn tới Tây Thiên cô ơi !
– Vậy lo năn nỉ bạn Mai đi kìa, năn nỉ cô làm gì !
– Hi, em ko có mà cô – Tiểu Mai cười ngượng nói bâng quơ.
– Mà em có học anh ngữ ở đâu à Mai ? Cô nghe em nói giọng chuẩn, ko phải như các học sinh phổ thông bình thường – Cô thắc mắc.
– Dạ, gia đình em hay đi du lịch nước ngoài nên em có tập nói lõm bõm theo – Em ấy khiêm tốn.
– Phải rồi, bạn Mai dễ thương học giỏi, lại múa đẹp ai chẳng thích ha, hì hì ! – Em Vy hấp háy mắt nhìn Tiểu Mai.
– Hì, nhưng mình còn kém khoản giao tiếp lắm, đâu được như bạn Vy, với ai cũng làm quen bắt chuyện dễ dàng ! – Nàng cũng nhìn Vy cười lạnh.
– Thôi đi 2 chị, tui nổi da gà hết rồi. – Nhỏ P vờ rùn vai cà khịa.
Cô Hiền và bọn lớp tôi cứ tưởng rằng 2 nàng đang nói chuyện giỡn chơi, xã giao kiểu ông tung bà hứng cho vui nhà vui cửa, chỉ có tôi là ko biết sao tự nhiên cảm thấy lạnh gáy, y như nước với lửa vừa gặp nhau, sắp xảy ra chiến tranh lạnh rồi tiến tới chạy đua vũ trang đến nơi luôn vậy.

more news from the blog