Yêu người không yêu mình…

by Le Thuy November 12, 2014 at 3:17 am

Tình yêu phải đến từ hai phía. Bất kể giới tính gì, lứa tuổi nào, một khi nhận ra mình yêu người kia trước, là ván cờ này, mình đã là người thua cuộc. Thua cuộc, vì mình yêu họ nhiều. Thua cuộc, vì họ không yêu mình.

Tình cảm ban đầu dù đậm sâu đến đâu, về sau, cũng chỉ có người con gái là tổn thương.

Con trai bọn anh có thể yêu nhiều người cùng một lúc, dành tình cảm cho nhiều người, và chà đạp lên tình yêu của người con gái yêu anh thật lòng. Anh ban đầu có thể yêu em nhiều hơn em yêu anh, xem em quan trọng hơn cả thói quen bình thường, nhưng rồi về sau, chỉ còn mình em cô đơn mệt nhoài, cố chống chọi lại với sự nhạt nhẽo mà anh để lại.

Anh bước đi một cách dõng dạc. Ra khỏi chuyện tình mà chính hai đứa mình là người viết nên. Trong mọi cuộc tình, người con gái luôn nhận phần thiệt thòi nhất. Điều làm cho người ở lại cảm thấy đau khổ hơn hết, chính là khi người ra đi từng hứa hẹn rất nhiều điều. Và cho đến khi mọi thứ đảo lộn, họ dứt áo ra đi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra trong cuộc sống.

Tình yêu phải đến từ hai phía. Bất kể giới tính gì, lứa tuổi nào, một khi nhận ra mình yêu người kia trước, là ván cờ này, mình đã là người thua cuộc. Thua cuộc, vì mình yêu họ nhiều. Thua cuộc, vì họ không yêu mình.

Đến lúc này, em đành phải chọn cho mình một con đường, đó là ở lại đau khổ hay mỉm cười bước đi.

Yêu người không yêu mình...

Em từng cho anh rất nhiều cơ hội. Em đã từng xin anh, bi lụy anh, hãy ở lại với em, hãy vì em mà quay đầu, vì em vẫn chờ, và em sẽ chờ. Và anh đã quay lại. Nhưng ngựa quen đường cũ, anh lại bỏ em ở đây, cùng với mớ cảm xúc hỗn độn không tên. Và anh lại đi, đi tìm những cảm giác mới, tìm thứ tình cảm mới mẻ hơn em.

Còn em, đứa con gái mỏng manh yếu lòng, vì vấn vương một người không yêu mình, mà cứ cố chấp cứng đầu gồng gánh nỗi đau. Hằng ngày nhìn vào gương, tự nhủ hôm nay anh sẽ lại quay về, tự nhủ hôm nay anh sẽ lại vui vẻ ôm em trong vòng tay.

Còn anh, anh ngông cuồng vứt bỏ tình yêu em dành cho như thứ đồ chơi cũ mèm đáng ghét.

Em từng trách bản thân rất nhiều, tại sao lại yêu anh, tại sao để cho anh biết em yêu anh, để anh phũ phàng phủi tay. Nhưng bây giờ em đã hiểu, từ lúc anh thừa nhận tình cảm cho em đã hết, anh đã không còn là chính anh, và em chỉ đang yêu một con người đã thay đổi.

Yêu người không yêu mình...

Em yêu con người cũ của anh: ấm áp, hơi cọc cằn nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Em yêu kỉ niệm cũ của mình: nhẹ nhàng, trong suốt.

Và em sẽ cất người con trai ấy, cùng những kỉ niệm xưa cũ vào tận đáy lòng. Chôn chặt và bước tiếp những bước đi cô đơn trên đường đời đầy thô bạo.

Và em nghĩ, không có anh, cuộc đời rồi sẽ lại mỉm cười với em thôi.

Theo ngoi sao

more news from the blog

Add Comment