Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 4

by Le Thuy August 14, 2015 at 10:58 am
Comments Off on Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 4

Chương 4: Có Tình, Nhưng Phụ Bạc

Một số người có thế giới tình cảm rất phong phú, nhưng một số khác lại không như vậy. Một số người thực sự khô khan, khi xem phim bi kịch không bao giờ họ khóc, thấy sự khổ sở của kẻ khác cũng dửng dưng. Họ vẫn có thể yêu đương và kết hôn như thường, chỉ là, mối quan hệ giữa họ và bạn đời sẽ nghiêng về hai chữ “đối tác” một chút.

Hôm đó khi ngồi trò chuyện cùng người bạn, chúng tôi nói đến chuyện ai tình cảm, ai vô tâm. Cậu ấy nhắc tới Y, và nói rằng:

“Dù thế nào đi nữa, cậu ấy cũng là người tình cảm.”

“Tất nhiên cậu ấy là người có tình cảm rồi.” Tôi nói: “Nếu không, thì sao có thể phụ bạc được?”

Y là một kẻ vô tâm phụ bạc, với cặp môi mỏng dẹt, đôi mắt nhỏ luôn cố tỏ vẻ thân tình ẩn sau cặp kính tri thức, nhìn ở góc nào cũng có tướng bạc hạnh. Mà quả thực, cậu ta chính là một người như vậy.

Đừng cho rằng những người phụ bạc thường vô tình, chỉ là họ luôn thu lại tình cảm của mình một cách rất nhanh mà thôi.

Khi anh ấy yêu bạn, ánh mắt bờ môi luôn say đắm nồng nàn, thậm chí phát điên vì bạn. Khi không còn yêu nữa, anh ấy dường như ngay lập tức biến thành một con người khác, lạnh lùng đến nhức nhối đáng sợ.

Sự chân thành lúc tình cảm đong đầy và sự quyết tuyệt khi vô tình, thì ra lại chân thực đến vậy.

Một kẻ phụ bạc có thể yêu đến khô cạn con tim, bởi người anh ta yêu là chính mình. Thời khắc ấy, điều mà anh ta theo đuổi là cảm giác yêu đương cùng ai đó. Chỉ có điều, niềm đam mê của anh ta sẽ vụt qua rất nhanh, sau đó cảm giác chán ngán phũ phàng sẽ nhanh chóng lấp đầy khoảng trống. Vì ích lợi và lạc thú tối đa của bản thân, anh ta thay đổi không chút do dự, rồi lại đem trái tim si đắm của mình tưới lên một người con gái khác. Anh ta biết làm thế nào để quyến rũ, nhưng lại không biết làm thế nào để hiến dâng.

Vô tình, thì không thể phụ bạc. Cũng như để hận một người, thì cũng cần có một trái tim để hận.

Mặt trái của yêu không phải là hận, mà là lãng quên. Đối đẳng với phụ bạc, không phải vô tình, mà là vô nghĩa.

Có người coi đó là cả một vấn đề

Bạn còn nhớ lần đầu tiên nổi cáu với người yêu, là chàng trai nào đã phải chịu trận không? Và bạn có nhớ chàng trai nào vẫn dửng dưng thờ ơ khi bạn bực dọc?

Ai chẳng có chút nóng nảy trong tính cách? Và sự nóng nảy đó thường xuyên bị chúng ta xả lên người gần gũi nhất.

Có những lúc tâm trạng không vui, chịu uất ức ở bên ngoài, bị áp lực công việc đè nặng tới mức chẳng thể thở nổi, bạn không thể chịu được và trút hết lên anh ấy, hy vọng anh ấy sẽ thấu hiểu và thông cảm, thậm chí sẽ vỗ về chiều chuộng bạn. Vậy thì, dù cho thế giới này khiến bạn thất vọng đến thế nào đi nữa, bạn cũng vẫn sẽ cảm thấy vui vẻ.

Có những khi, sự bực tức của bạn là dành riêng cho anh ấy. Anh ấy nói hoặc làm một điều gì đó khiến bạn cáu giận, bạn liền xị mặt ra. Khi anh ấy cố gắng bắt chuyện, nhưng bạn vẫn coi như vô hình, chẳng thèm phản ứng. Giả như anh ấy càng mặt dày gợi chuyện, bạn liền nổi điên mắng nhiếc không tiếc lời, rồi đuổi anh ấy đi.

Đến hôm sau, khi anh ấy gọi điện cho bạn, nếu bạn không nói: “Anh vẫn còn gọi đến nữa hả?” thì sẽ là hậm hực quẳng ngay chiếc điện thoại đi, rồi lại đợi anh ấy gọi lại. Dù biết rõ mình có phần quá đáng, nhưng bạn vẫn cảm thấy rằng nếu yêu mình, anh ấy chắc chắn vẫn sẽ vỗ về bạn, vẫn sẽ cười khổ mà nói:

“Haiz, đúng là cô nàng ngổ ngáo của anh.”

Vậy nhưng có những lúc, bạn phát điên vì biết rằng anh ấy không còn yêu bạn nữa. Bởi vì sợ anh ấy sẽ rời xa mình, bạn đành nhún nhường quay lại vỗ về, đợi anh ấy hồi tâm chuyển ý, nhưng điều đó vẫn không xảy ra. Mãi đến một ngày, bạn không chịu nổi nữa, giống như một con thú bị thương lê lết khủng hoảng, lùi bước đến góc tường, dồn hết chút dũng khí cuối cùng để hét lên với anh ấy. Đó là tiếng khóc, và cũng là nỗi tuyệt vọng.

Nhưng, anh ấy vẫn bỏ lại bạn, từng câu từng chữ như từng nhát dao lạnh lẽo cắt thấu qua tim:

“Em nổi điên cũng vô ích, anh không quan tâm.”

Cuối cùng bạn cũng đã hiểu rằng, khi bạn phát điên không vì chuyện gì quá to tát, nhưng lại có một người coi đó là cả một vấn đề, những ngày tháng đó mới ngọt ngào làm sao.

Treo mình lên một người

Tôi mới mua một chiếc móc đeo túi rất đẹp, khi ra ngoài đi ăn, tôi có thể treo túi bên cạnh bàn, vậy là chẳng sợ bị trộm mất.

Ngắm nhìn chiếc móc đeo túi kia, bỗng nghĩ về những dư vị khi ta nhung nhớ một người.

Vì sao con người lại nhớ về một người khác? Đó là thói quen hay tình yêu?

Nếu là thói quen, vậy phải chăng ngày sau chúng ta không thể dùng nỗi nhớ để đong đếm xem liệu mình đã yêu một ai đó đến nhường nào?

Còn nếu là tình yêu, thì rõ ràng khi không còn yêu người đó nữa, chúng ta vẫn có thể nhớ về người ấy.

Tại sao lại phải nhớ về một người? Có những khi, hương vị đó chẳng hề dễ chịu, nó luôn kèm theo vị mặn của nước mắt và những cay đắng của ký ức.

Lưu luyến một người đến vậy, phải chăng là vì những ngày tháng cũ khi còn có nhau, ta đã từng thích thú khi được treo đung đưa trên người anh ấy?

Khi đó, ta chỉ thích treo mình lên dáng người cao khỏe, ôm thật chặt bờ vai rộng lớn. Đôi tay đó, lúc nào cũng chực chờ ôm lấy khi ta đu trên người của anh, khuôn ngực ấy, luôn sưởi ấm trái tim ta mỗi lần kề sát. Cảm giác mình có thể chạy bay lại, hai chân nhảy khỏi mặt đất, quàng treo chính mình lên một người, sẽ hạnh phúc và tuyệt diệu đến vậy? Vào thời khắc đó, ai cũng chẳng ngờ rồi sẽ có một ngày, người kia sẽ buông lơi tay nắm. Và cho tới lúc buông tay, chúng ta mới thấm thía hương vị của nhung nhớ.

Sự phục vụ của một người đàn ông tốt

Phóng viên của một tờ tạp chí đang phỏng vấn mấy cô gái trên đường với câu hỏi:

“Một người đàn ông đồng ý làm việc gì cho bạn, bạn mới cho rằng anh ấy là một người đàn ông tốt?”

Câu trả lời thực sự bất ngờ, thì ra yêu cầu của phụ nữ với cánh đàn ông không phải là lên núi đao, xuống biển lửa, không phải là mãi mãi sắt son, cũng chẳng phải thề non hẹn biển, mà chỉ là những chuyện nhỏ nhặt mà bạn có nghĩ cũng không ra.

Một cô gái nói: “Có một lần giày cao gót của tôi chẳng may bị gãy khi đi làm, tôi không biết phải làm thế nào, liền móc điện thoại gọi cho bạn trai cầu cứu, sau đó anh ấy đã mang giày đi sửa rồi cầm về văn phòng của tôi.”

Một cô gái khác nói: “Tư thế khi ngủ của tôi rất đáng sợ, lăn lộn quăng quật khắp nơi, vậy nên chỉ cần anh ấy có thể nhường cho tôi hai phần ba chiếc giường là được rồi.”

Phụ nữ rốt cuộc cũng hiểu được rằng, những lời thề non hẹn biển khó có thể thành sự thật, nó vốn chỉ là hư cấu, còn cuộc sống lại thuộc về thực tại. Nếu người đàn ông chịu làm một việc nhỏ cho người phụ nữ bằng tất cả sự ân cần của mình, điều đó còn giá trị hơn cả lời hứa năm mươi năm không thay đổi.

Cũng giống như vậy, hành vi của một người đàn ông tốt còn bao gồm:

“Tôi thích ăn bánh trung thu thập cẩm, nhưng chỉ thích ăn mỗi lòng đỏ bên trong thôi, người yêu tôi sẽ chịu ăn những phần còn lại.”

“Có một lần, chẳng may bất cẩn tôi bị ‘đèn đỏ’ ra váy, bối rối quá đành gọi cho bạn trai cầu cứu, anh ấy phóng xe về nhà lấy một chiếc váy mới rồi mang đến công ty cho tôi, rồi lại tất tả mang chiếc váy bẩn về nhà giặt.”

“Dây giày của tôi bị tuột, giữa dòng người qua lại tấp nập, anh ấy từ từ quỳ xuống, tỉ mỉ thắt lại dây giày cho tôi.”

more news from the blog