Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 27

by Lương Anh Đồng September 3, 2015 at 9:44 am
Comments Off on Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 27

Chương 27: Người Tình Cũ Và Người Già

Trưởng thành và già đi hàm chứa ý nghĩa gì? Phải chăng con người ta sau khi mất đi từng chút tuổi xuân, cuối cùng mới nghiệm ra rằng tính cách chẳng thể nào thay đổi hoàn toàn được, chỉ có thời gian và những những sự giao ngộ mới có thể thay đổi cách thức mà chúng ta sống trên thế gian, và cách nhìn nhận của chúng ta với vô vàn sự việc?

Ví dụ, trước kia tôi luôn cảm thấy mình chẳng thể nào làm bạn với tình cũ. Tại sao vẫn phải trở thành bạn bè nhỉ? Đặc biệt là những người không chịu chấp nhận sự thật, luôn đeo đuổi bạn như những oan hồn vất vưởng chẳng thể siêu thoát.

Những người mà khi yêu đương chưa bao giờ đối xử tốt với bạn, bạn cũng chẳng nhất thiết phải làm bạn cùng họ, bạn chỉ muốn cuộc sống của họ mãi mãi không bao giờ tốt đẹp hơn bạn.

Vậy nhưng sau bao nhiêu năm, tôi dần hiểu ra rằng, một số người tình cũ chẳng thể làm bạn, nhưng một số khác vẫn có thể. Một số người tình cũ có thể làm người tình, nhưng không thích hợp để làm bạn; một số khác không thích hợp để làm người tình, nhưng lại thích hợp để làm bạn.

Đại đa số mọi người đều không thể trở lại làm bạn với người tình cũ, bởi những người có thể làm được bạn thực sự quá hiếm hoi, chứ đừng nói là bạn bè thân thiết.

Từ giây phút hai người chia tay, họ sẽ chẳng bao giờ trở thành bạn thân một lần nào nữa. Những câu nói sáo rỗng đại loại như: “Từ nay về sau, chúng mình vẫn là bạn bè” mục đích chỉ để bản thân và người kia cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, nếu quả thực có thể làm vậy, chúng ta chỉ có thể chuốc lại sự thất vọng. Vậy nhưng, khi nỗi đau qua đi, có duyên tái ngộ, những nỗi niềm còn lại vẫn chưa hề dứt, bạn sẽ phát hiện ra rằng, mình và người kia chưa biết chừng có thể trở thành một đôi bạn thân suốt đời.

Có lẽ, thời gian được làm một đôi tình nhân hạnh phúc trong kiếp trước của hai người đã đủ, vượt quá hạn mức duyên phận mặn nồng của kiếp này, khiến cho mối duyên kiếp này chỉ vỏn vẹn như thế, chỉ đủ biến hai người trở thành một đôi bạn thân tri kỷ đã từng yêu thương mà thôi.

Tình yêu luôn biến người lớn trở thành trẻ nhỏ. Mỗi một lần chia tay, chúng ta lại bị thúc ép học cách để trở thành một người lớn. Rồi đến một ngày, khi chúng ta có thể trở thành một người bạn thân có thể chia ngọt sẻ bùi cùng với người mà bản thân đã từng yêu sâu sắc, thì khi đó, có lẽ chúng ta đã trở thành một người già.

Tôi từng yêu, vì vậy tôi từng sống

Ai đó từng nói, không tình yêu con người ta vẫn có thể sống.

Tất nhiên rồi.

Không tình yêu, không hoa, không sách vở, không tranh ảnh, không âm nhạc, không phim ảnh, không thị hiếu, không thú nuôi, không nước hoa, không bia rượu, không cà phê, không mơ ước, không nguyện vọng, không có một hai thứ bản thân mong muốn, không có thói quen xấu, không có người để nhớ nhung và yêu quý, không nối tiếc, thậm chí không có hy vọng, con người ta vẫn có thể tồn tại.

Vậy nhưng, những điều nhỏ nhặt ấy đã tạo nên niềm hạnh phúc và nỗi cảm thương khi chúng ta sống trên thế giới này. Có một số điều, còn lớn hơn cả sinh mệnh.

Để sống, ta chỉ cần no ấm.

Nhưng, sống khi trái tim đong đầy yêu thương, xét cho cùng vẫn sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

Những thứ chúng ta muốn đạt được, muốn theo đuổi, thích thú và dành trọn tình yêu thương, không phải thứ gì cũng tốt.

Những giọt nước mắt của chúng ta, chưa chắc đều là xứng đáng.

Chúng ta đều chẳng thông minh như những gì bản thân hằng tưởng.

Người tôi yêu và yêu tôi, và ngay cả bản thân tôi, cũng đều không tốt đẹp đến vậy.

Vậy nhưng, có những thứ có thể vứt bỏ không thương tiếc, và cũng có những thứ ta rất muốn trân trọng.

Có tìm kiếm, và cũng có sụp đổ.

Sau một cơn say, ta cũng tỉnh lại để ngắm nhìn nhân gian thế thái, cuộc đời thì ra không phải là cánh chim giữa trời mây, bay qua không một gợn vết.

Để đến một ngày khi phải chia ly, ta có thể mỉm cười nói rằng: “Tôi từng yêu, vì vậy tôi từng sống”, chứ không phải “tôi đã từng tồn tại”.

more news from the blog