Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 25

by Lương Anh Đồng September 3, 2015 at 9:30 am
Comments Off on Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 25

Chương 25: Người Mà Em Đã Từng Yêu Sâu Dậm

Thường có độc giả hỏi rằng, liệu tôi có nhớ tất cả những câu chuyện mà tôi đã viết ra hay không. Biết nói thế nào nhỉ? Điều đó giống như những câu chuyện dĩ vãng, và cũng giống như những cố nhân, có những chuyện vẫn còn in dấu sâu đậm trong ký ức tôi, nhưng cũng có những chuyện đã chẳng còn tươi mới.

Con người khi dần về già, trí nhớ cũng theo đà sút giảm. Bỗng chốc nhìn lại, có thể bạn sẽ tự hỏi bản thân một cách buồn rầu và hồ đồ rằng: “Mình đã từng yêu một người như vậy hay sao?” Sau đó bạn hiểu, một tình yêu si dại như thuở nào sẽ chẳng bao giờ còn tái hiện.

Cảm tình, đôi lúc cần phải dựa vào sự nuôi dưỡng của hồi ức. Còn nhớ khi ấy ngọt ngào hạnh phúc biết bao, yêu thương đến sống đi chết lại, vì vậy mới có thể kéo dài một mối quan hệ đã không còn hạnh phúc, vẫn cố lừa gạt chính mình rằng: “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Chỉ tiếc, hồi ức rồi cũng có ngày cạn kiệt. Cũng giống như nhân vật Khâu Hoan Nhi trong tiểu thuyết Tạm biệt chú chồn hoang của tôi, bởi nặng lòng yêu thương Khu Hiểu Giác, người tình thanh mai trúc mã, nên vẫn cố chấp không chịu thừa nhận rằng anh ấy đã thay đổi, đã không còn yêu cô nữa.

Yêu một người không yêu mình, thực sự là một điều rất mong manh, cực kỳ mong manh. Miệng ngậm cười để môi uống rượu độc, cũng cần phải vì một người xứng đáng. Nếu như anh ấy xứng đáng, thì dù bình rượu ấy có cay đắng xé lòng, khi nuốt vào cũng vẫn thấy vị ngọt. Nếu người ấy không xứng đáng, bình rượu đó bèn trở thành rượu dởm, chỉ có kẻ ngốc mới nguyện mỉm cười nuốt trôi.

Thế nhưng, một người rốt cuộc phải mong manh tới mức nào mới nhận ra sự mong manh của mình? Và cần phải hao tận bao nhiêu ký ức, để sau cuối chợt nhận ra ký ức trong tay chẳng còn bao nhiêu? Rốt cuộc phải khờ dại tới giới hạn nào mới chịu thức tỉnh? Và phải tiêu tán bao nhiêu ký ức mới chịu buông tay?

Người mà ta đã từng yêu thương sâu đậm, vẻ như một miền đất quen thuộc, như một dải sông núi nơi cố hương, trần gian rộng lớn, gầm trời bao la, bạn vẫn chỉ biết về vùng đất này, hoàn toàn không thấy rằng nó đã hoang vu tàn lụi. Cuối cùng mãi đến một ngày, lửa hy vọng trong lòng rồi cũng dập tắt, bạn âm thầm quay lưng mà đi, mới phát hiện sau lưng là một vùng đất mới. Thế là mọi sự mong manh đều đã tựu kết, dù cho bình rượu kia có ươm đầy vị ngọt, nhưng ngày sau chưa chắc bạn sẽ vì ai mà miệng ngậm cười, môi nuốt rượu độc. Từ đó, chúng ta sẽ chẳng còn nồng nàn sâu đậm như bản thân hằng tưởng.

Xin đừng vứt bỏ em quá nhanh

“Xin anh hãy cho em thêm vài tháng, xin đừng vứt bỏ em quá nhanh như vậy.”

Khi nghe thấy câu nói này, bạn tưởng rằng mình đang nghe lời khẩn cầu của một nhân viên xin cấp trên đừng vội đuổi anh ta đi, hoặc là một vận động viên cầu xin huấn luyện viên của mình. Cả hai trường hợp đều sai cả, đây là lời van nài của một cô gái đối với người yêu của mình.

Anh ta buông lời chia tay, nói rằng cả hai không thể hòa hợp, cô gái đau khổ cầu xin anh ta tạm thời đừng bỏ rơi cô, nhưng cuối cùng anh ta vẫn làm vậy.

Phải mất rất lâu sau cô mới lết ra khỏi bóng đêm của cuộc tình tan vỡ, và hiện giờ đang có một cuộc sống yên ổn bên người yêu mới, vậy nhưng cô vẫn luôn nói rằng: “Mặc dù năm đó chúng tôi đã chia tay, nhưng tôi chắc rằng cả đời này anh ấy sẽ luôn nhớ tới tôi.”

Cô ấy dựa vào điều gì để chắc rằng cả đời này anh ta sẽ nhớ tới mình?

Đó là điều mà cả tôi và bạn đều sở hữu, sự tự đại ngốc nghếch và ngây thơ.

Chúng ta luôn tưởng rằng mình sẽ chiếm một vị trí trong hồi ức của người cũ, dù cho mối tình đó có đoản tạm, hay thậm chí là đớn đau biết mấy, hoặc giả người đó đối xử tệ bạc với chúng ta đến thế nào, sau bao nhiêu năm, chúng ta vẫn một mực tin rằng mình vẫn có chút gì đó đặc biệt trong cuộc đời của đối phương.

Chúng ta nghĩ rằng mình chưa chắc sẽ nhớ về người ấy, nhưng đôi lúc người ấy nhất định sẽ nhớ đến ta, và người ấy vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể lãng quên ta.

Chúng ta có thể nhẫn tâm vứt bỏ một người tình, nhưng thứ duy nhất chúng ta không thể dằn lòng vứt bỏ, đó là sự tán tụng đối với chính mình.

Thất tình sớm một chút sẽ tốt hơn

Bỗng nhiên nhận ra rằng, thất tình dường như là một chuyện thật xa vời đối với tôi.

Cũng giống như để thành danh thì phải tranh thủ lúc sớm thì, thất tình cũng nên như vậy. Một mối tình sớm mất đi, ta có thể nhân khi trên tay hẵng còn một vốc đầy thanh xuân để tiếp tục tán chuyện yêu đương, hoặc giả tiếp tục thất tình một cách không ngừng nghỉ. Cho đến một ngày, khi bạn đã có tuổi rồi, tình lúc này đã không còn để mất, chỉ có thể yêu hoặc không yêu, chứ không còn quan trọng việc thất tình như thuở nào nữa.

Thất tình, đánh mất chính mình và bất đắc chí, giả như phải bắt buộc chọn lựa một trong ba thứ, bạn sẽ chọn thứ gì? Rất khó phải không? Có lẽ, đến cuối cùng bạn vẫn sẽ chọn thất tình. Bởi lẽ thất tình vốn không phải là điều tồi tệ nhất mà!

Đương nhiên rồi, thất tình sớm một chút chưa chắc sẽ tìm được một tình yêu mới, sau khi thất tình, có thể ta mãi vẫn không gặp được người mình thích. Giả dụ đúng thật như vậy, thì thất tình sớm một chút vẫn sẽ tốt hơn, chẳng lẽ 40 tuổi bắt đầu yêu, sau đó đến 45 tuổi thì thất tình ư? Thế chẳng phải uổng tấm thân già rồi sao!

Có thể không thất tình được không? Được thì tất nhiên, chỉ cần không yêu ai là sẽ không phải thất tình.

Mỗi một lần luyến ái, ta có một nửa cơ hội để thành công, và một nửa cơ hội để thất bại. Tôi là một kẻ bi quan, luôn cảm thấy rằng một nửa để thất bại kia vẫn nhiều hơn đôi chút. Hai kẻ khác biệt bước cùng nhau trên một con đường, làm sao có thể đi tới lúc trời hoang đất cỗi? Điều đó sao thật quá khó khăn. Mãi đến một ngày, khi đã từng thất tình, đã từng gặm nhấm đủ niềm đắng cay, và gặp được một người khác, ta mới hiểu lẽ rằng duyên phận cũng cần phải trân trọng, không thể để những tháng ngày thanh xuân trôi tuột trong vô nghĩa nữa, và cuối cùng cũng biết làm thế nào để chiều chuộng và bao dung một người đã dành trọn tình yêu cho bạn. Vậy thì, cơ hội để thất tình xem ra cũng vợi đi ít nhiều.

Giả như đến cuối con đường ta vẫn cô đơn một mình, đó sẽ không tính là thất tình, đó chỉ là cuộc đời. Là chỉ vậy mà thôi.

more news from the blog