Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 20

by Le Thuy August 20, 2015 at 9:43 am
Comments Off on Tay buông tay và tim thôi nhớ – Chương 20

Chương 20: Khi Yêu, Chúng Ta Cũng Trưởng Thành Hơn

Nhiều năm trước, một cô gái vừa phải chịu vết thương lòng đã viết thư tâm sự với tôi rằng, người con trai cô yêu giờ đã không còn yêu cô nữa. Vì hai người là bạn học, nên dù đã chia tay, nhưng mỗi ngày lên lớp vẫn nhìn thấy nhau. Cô không có cách nào để lẩn tránh, mỗi lần nhìn thấy cậu ấy, trong lòng đều cảm thấy rất khó chịu, còn cậu ấy hình như đã lãng quên cô, chẳng bao lâu sau đã yêu một cô bạn học khác.

Cô ấy hỏi tôi, giờ nên làm thế nào? Cậu ấy lại là mối tình đầu, khiến cô mãi chẳng thể nguôi ngoai. Tôi khuyên cô ấy: “Cậu ấy đã không còn yêu em nữa, em hãy cố gắng tiếp tục học hành, hãy chứng tỏ rằng mình có thể vượt qua mọi chuyện.”

Bảy năm sau trong một ngày đẹp trời, tôi nhận được một bức thư từ một nơi xa xôi, là cô gái năm nào đã gửi cho tôi. Cô nói rằng, khi đó đang là học sinh cấp ba, trong những ngày tháng thất tình, tôi đã khuyên cô ấy cố gắng học hành, cố gắng phấn đấu. Cô ấy thực sự đã rất nỗ lực học tập, rồi sau đó đứng đầu toàn trường, thầy giáo và các bạn đều rất khâm phục. Thế nhưng, cậu bạn trai kia vẫn không vì thế mà trở về bên cô. Cậu ấy thực sự đã không còn yêu cô nữa, đến giờ phút này, cô mới ngộ ra điều đó.

Sau này, cô sang Mỹ du học và tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc. Và giờ, cô cũng đã có được một công việc mà bản thân yêu thích, lương bổng cao ngất, và cũng có cho mình người bạn trai rất tốt. Cô ấy nói, đây là điều mà cô chưa từng nghĩ đến trong bảy năm trước, khi bản thân đang chìm dưới đáy vực khủng hoảng, và cảm ơn tôi vì đã khích lệ cô ấy trong những giây phút chới với nhất. Cô ấy tò mò hỏi, tại sao khi đó tôi có thể hiểu cô ấy như vậy.

Chẳng phải chúng ta ai rồi cũng sẽ bước trên một con đường như vậy? Đó không phải vì tôi thấu hiểu nhiều hơn, chỉ là tôi đã đi trước vài bước mà thôi.

Trong cuộc đời này, một số người đàn ông chỉ đóng vai trò làm phong phú thêm trải nghiệm về tình yêu của bạn, và chỉ một người duy nhất đứng phía chặng đích cuối. Một số người đàn ông sẽ khiến bạn trưởng thành, nhưng cũng chỉ có một người duy nhất sẽ cùng bạn bạc đầu răng long. Một số người đàn ông từng khiến bạn đau lòng, nhưng sẽ không khiến bạn tổn thương vĩnh viễn, họ sẽ lưu lại trong trái tim bạn, và đến cuối cùng chỉ còn lại những câu chuyện cũ và từng mảnh ký ức mơ hồ. Nhiều năm trôi qua, điều duy nhất mà bạn còn nhớ tới, chỉ là hình ảnh của chính mình khi đó, chứ không phải là người đàn ông bạn trao gửi yêu thương năm xưa.

Nhớ thuở nào, bạn đứt từng khúc ruột vì một người, rồi lại cắn răng gượng dậy, vẫy vùng bỏ chạy với nước mắt tuôn rơi, nhưng vừa chạy bạn lại vừa quay đầu lại, xem xem anh ta có đang dõi theo bạn. Bạn hy vọng biết bao ánh mắt của anh ấy sẽ đuổi theo mình, tất cả sự trốn chạy của bạn, đều chỉ vì anh ta. Nhưng rồi chạy mãi chạy mãi, chặng đường giờ đã xa nghìn trùng, lệ nóng cũng không còn tuôn rơi, bỗng nhiên bạn phát hiện ra rằng, anh ta có nhìn theo hay không giờ đã chẳng còn quan trọng, trái tim bạn đã không còn vương vấn nữa, bạn chỉ đang chạy vì chính bản thân mình. Sau đó có một ngày, khi nhìn lại chặng đường đã qua, có thể bạn sẽ phát hiện, người đàn ông mà bạn trao gửi đến cùng tận yêu thương năm xưa đã không còn đuổi theo kịp bạn, anh ta giờ chỉ là một chấm đen nhỏ bé, nhỏ tới mức chẳng thể nhìn thấy.

Khi mới bắt đầu, có lẽ ta sẽ vùng chạy vì một ai đó, là bị ép buộc, là bất đắc dĩ, là không chạy không được. Thế nhưng, mỗi một lần trái tim tan vỡ, mỗi một lần gạt lệ chạy trốn, đều sẽ khiến chúng ta thoát xác trưởng thành. Khi bạn trở nên mạnh mẽ, bạn mới gặp được những điều mạnh mẽ hơn; khi bạn trở nên tốt đẹp hơn, bạn mới xứng đáng với những gì tốt đẹp hơn.

Chẳng phải chúng ta đều là những vận động viên chạy đường dài như vậy sao? Chỉ khi chấp nhận xuất phát, bạn mới biết được rằng những điều phù hợp với mình thì ra không phải là những điều mà bạn đã từng si đắm yêu thương thuở trước, cũng không phải là tất thảy những điều mà bạn từng ôm chặt trong lòng không chịu lơi tay ngày xưa.

Khi bạn miệt mài chạy, phong cảnh hai bên đều nhòa mờ biến đổi, những thứ bạn theo đuổi cũng dần dần biến đổi. Mỗi một ngã rẽ, mỗi một dốc núi đèo cao, mỗi cơn phong ba bão táp đột nhiên ập tới đều là một lần tôi luyện, dù cho mồ hôi tuôn rơi hay khóe mắt ngấn lệ, mỗi một lần yêu thương, chúng ta đều sẽ trưởng thành hơn.

Học cách trở thành một người cao quý

Bạn yêu một người, nhưng anh ấy không yêu bạn. Bạn gom hết can đảm bày tỏ tình cảm, nhưng anh ấy lại mỉm cười nói lời xin thứ lỗi. Vậy bạn vẫn nên tiếp tục bám lấy? Vẫn nên cứng đầu cố chấp không chịu buông xuôi? Đây có gọi là tình yêu? Hay đây là khiến cho người khác khó xử?

Bạn có thể yêu một người, bạn thực lòng yêu anh ấy, đó là chuyện cá nhân của bạn, vậy xin bạn hãy giữ trong im lặng, đừng nên tung lời khoa trương, đừng nói cho đối phương biết tình cảm đơn phương, nỗi đau hay sự vĩ đại của bạn. Ngày tháng dần qua, bạn vẫn âm thầm lặng lẽ cất giấu mảnh tình đó sâu trong đáy tim, đó mới là một tình yêu cao quý.

Bày tỏ tình yêu một cách ồn ào, dù đối phương đã nói lời khước từ, nhưng bạn vẫn không chịu buông tha, liều mình gắng sức nghĩ đủ phương kế nhằm thuyết phục anh ấy chấp nhận bạn, cho bạn thêm một cơ hội, muốn cho anh ấy biết được tình yêu của bạn nồng nàn đến vậy, cảm động đến vậy, không yêu bạn sẽ là sự thiệt thòi của anh ấy. Như vậy có khác gì đối phương đã nói không cần món quà của bạn, nhưng bạn vẫn cố chấp nhét bằng được vào trong tay họ?

Dựa trên danh nghĩa của tình yêu, những hành vi trên vô tình trở thành sự phiền nhiễu. Đó chẳng phải là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu ích kỷ. Biết bao bi kịch từ đó mà ra? Gặp phải một người phụ nữ hoặc đàn ông như vậy, thật đúng là xui xẻo tám đời. Họ theo bạn như hình với bóng, chẳng khác bị ma trù quỷ ám, sự si dại này rồi sẽ dần biến thành uất hận, hận người đó không coi trọng sự tuyệt vời của mình, hận người đó đã khiến mình đau khổ chới với.

Xin lỗi, tôi đã nói rằng tôi không muốn, tôi đã không còn bất cứ trách nhiệm nào với em. Nếu là yêu, xin hãy cứ chôn giấu tình yêu đó trong tim mình, và học cách trở thành một người cao quý. Vậy tự đáy lòng tôi mới có thể tôn trọng em, cảm tạ những điều tốt đẹp và tình cảm mà em dành cho tôi. Không thể yêu được em, đó là nỗi tiếc nuối của tôi.

Một chút đó đã không còn quan trọng

Khi còn trẻ dại, đại đa số mọi người đều không phân biệt rạch ròi giữa thích và yêu. Rốt cuộc là mình thích, hay đã yêu anh ấy? Thích và yêu khác nhau như thế nào? Không thích ai đó, tất nhiên ta chẳng thể yêu họ.

Sau này, chúng ta dần dần học được cách phân biệt giữa yêu và thích. Thích, chính là thích được nhìn thấy anh, thích được ở cạnh, thích được tán chuyện trên trời dưới biển cùng anh. Thế nhưng, giữa yêu và thích, vẫn tồn tại một khoảng cách nhất định. Khi thích một người, bạn chưa chắc đã muốn ngủ cùng người ấy, cũng chưa chắc sẽ nhung nhớ người ấy, và lại càng không nghĩ tới chuyện tương lai cùng người ấy. Tình yêu nồng nhiệt hơn sự mến thích rất nhiều. Có đôi lúc chúng ta cảm thấy ai đó rất tốt, chỉ là thiếu một chút xíu gì đó, tại sao chúng ta thích người ấy, nhưng chẳng thể yêu họ? Căn nguyên chính là vì “một chút xíu” kia.

Khi thích một người, ta không phải chịu đựng những nỗi đau đớn. Còn khi yêu một người, có lẽ ta sẽ phải nếm trải đủ những sự giằng xé khắc khoải, những niềm vui mà người ấy mang lại, cũng chính là niềm vui lớn nhất trên thế gian.

Lúc này đây, chúng ta tưởng rằng mình rất hiểu thế nào là thích, thế nào là yêu. Thế nhưng khi thanh xuân đã quá độ đôi lần, chúng ta mới chợt nhận ra, bản thân lại một lần nữa chẳng thể phân biệt rạch ròi giữa yêu thương và mến thích.

Thuở trước, bạn sẽ lựa chọn người mà bạn yêu chứ không phải người mà bạn thích. Giả như tìm không ra người khiến bạn trao lòng yêu thương, bạn cũng không chịu phó mặc mà hạ thấp mình.

Khi đã trưởng thành, cách đối xử của con người cũng trở nên khoan dung hơn, khi thích một ai đó, ngoài việc muốn gần gũi bên cạnh, ta cũng sẽ quan tâm đến họ, hy sinh vì họ, thậm chí còn muốn chung chuyện chăn gối cùng họ.

Đó rốt cuộc là yêu hay là thích?

Mặc dù vẫn thiếu một chút xíu, nhưng một chút xíu đó, quả thực đã không còn quan trọng nữa rồi.

more news from the blog