Gửi tình yêu của tôi

by Lương Anh Đồng April 7, 2015 at 3:50 pm

Dear My Love !

Cuộc sống luôn là một dòng chảy, hối hả, ngược xuôi, chỉ có lòng người là cần có một chút ngưng đọng, một khoảng lặng để bình yên. Chỉ nhận ra một điều gì đó đã là quá muộn khi nó đã mất đi, và những thứ đã vô tình đánh mất thì cũng chẳng dễ gì có thể lấy lại được.

gui-tinh-yeu-cua-toi
Gửi tình yêu của tôi

Tôi ngồi nghe blog tam su trên radio khi mà trời đổ mưa bắt đầu bằng những giọt mưa nhỏ lất phất sau đó nặng dần khiến tôi lạnh buốt, hơi lạnh lan tỏa dần khắp da thịt rồi đột nhiên khựng lại ở trái tim. Tôi cứ đứng nhìn như thế bất định chợt một cảm giác đến ghê người, đôi mắt mờ dần bờ môi mấp máy cảm nhận cái vị mặn chát của những giọt nước mắt. Tôi khóc không phải là vì cái lạnh cũng không khóc vì nỗi buồn của những giọt mưa. Mà hình như tôi khóc về sự xuất hiện của em trong kí ức.

Những kỉ niệm ngày nào lại ùa về theo tiếng mưa, khiến tôi bật khóc. Người ta không thể sống chỉ để hoài niệm mãi quá khứ phải không em? Lần lượt mọi thứ lại hiện ra trong anh như một thước phim quay chậm nó bắt đầu từ cái ngày có những cuộc điện thoại những tin nhắn tưởng như không bao giờ biết chán. Rồi những cái cảm giác nhớ nhung bắt đầu xuất hiện khi anh có những chuyến công tác xa.Chẳng còn có những cuộc điện thoại kéo dài 1,2 tiếng đồng hồ, cũng không thấy những tin nhắn thường xuyên nữa. Những tưởng mọi thứ dần trở lại bình thường và kết thúc. Nhưng không phải, mọi thứ cứ lặng đi như thế để nuôi nấng cái thứ tình cảm mà người ta vẫn gọi là boi tinh yeu. Điều phải đến và cũng là cái điều anh luôn mong đợi cũng đã đến. Em đã đồng ý trở thành người yêu anh, em biết không mọi thứ trong anh như vỡ òa, niềm vui không thể tả. Em cứ hình dung cái cảm giác của một đứa trẻ được mua quần áo mới ấy.

Thời gian cứ lặng lẽ qua đi trong cái mộng mơ, những điều ngọt ngào đến chết người của tình yêu. Cái ngày sắp được gặp em, anh đã háo hức mong ngóng đến nỗi chẳng thể làm gì ra hồn. Buổi tối hôm đó em nhớ không khi lần đầu tiên anh được thấy em. Xuất hiện trước mặt anh là một cô gái có dáng người nhỏ bé đáng yêu đến lạ thường, khác hoàn toàn so với những tấm hình và suy nghĩ của anh (Trong ảnh nhìn em mũm mĩm cơ). Tiếp sau đó là một nụ cười của anh và được đáp lại bằng cái gật đầu thẹn thùng của một cô gái mới yêu. Thực ra lúc này anh cũng bối rồi lắm chẳng biết làm gì cả, dòng suy nghĩ như bị ngưng lại như có 1 luồng sức mạnh nào đó khống chế.

Nguồn LICHVANSU.WAP.VN

more news from the blog

Add Comment