Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 6

by Le Thuy August 14, 2015 at 9:48 am
Comments Off on Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 6

Chương 6:

“Tử Hâm. Có người tìm cô kìa.”

Lê Tử Hâm vừa mới lấy dọn dẹp đóng hàng quá thời hạn sử dụng ở trên kệ, thì nghe thấy ông chủ gọi cô.

Bởi vì việc học của cô vẫn còn chưa xong, mà ông nội thì đã qua đời. Cũng không biết có phải là do ông nội Lê đã quên hay cũng không đoán trước được mình sẽ rời đi khi Lê Tử Hâm còn chưa hoàn thành việc học.

Tóm lại, ở trong di chúc của ông không có nhắc tới việc người nhà họ Lê sẽ tiếp tục giúp đỡ về vấn đề học tập cho Lê Tử Hâm. Huống chi Lê Tử Hâm cũng đã khéo léo từ chối con đường ‘con dâu nhà họ Lê’ mà ông nội đã trải tốt cho cô. Cho nên bây giờ cô không có bất kỳ lý do gì để sử dụng tiền bạc của nhà họ Lê.

Lê Tử Hâm suy nghĩ, dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi. Tuy bây giờ một ngày phải làm tới ba phần công việc, mới có thể duy trì cơ bản được vấn đề học phí và tiền sinh hoạt, mặc dù rất cực khổ, nhưng mà có thể tiếp tục kiên trì là tốt rồi.

Lê Tử Hâm chuẩn bị tốt thứ đang cầm trên tay, sau đó mới đi ra ngoài, xem coi rốt cục là ai tới tìm cô.

Một người đàn ông mặc âu phục thẳng thớm đang đứng trước của một siêu thị nhỏ, nhìn thì có chút không hợp nhau. Lê Tử Hâm ngẩng người, sau đó vẫn tươi cười nói với ông: “Chú Lê, chú tới tìm con có chuyện gì không?”

Lê Diệu Hoa gật đầu, dáng vẻ hình như hơi khó xử.

Lê Tử Hâm biết nguyên nhân Lê Diệu Hoa tìm mình, cô cho rằng ngoại trừ cô còn có thể tiếp tục sử dụng họ ‘Lê’ này, thì mọi chuyện còn lại giữa cô và họ đều không dính dán tới nhau.

“Tử Hâm, chú hi vọng con có thể nói chuyện với chú một lát.” Biểu tình của Lê Diệu Hoa rất nghiêm túc, cho nên Lê Tử Hâm không thể nào cự tuyệt yêu cầu của ông.

“Vâng.” Nghĩ đi nghĩ lại, Lê Tử Hâm vẫn gật đầu. Xoay người nói chuyện với ong chủ, sau đó chào chủ cửa hàng rồi mới đi.

“Chú Lê, bây giờ con vẫn còn trong thời gian làm việc. Ông chủ nói cho con nữa tiếng để nói chuyện, chú có gì thì cứ nói đi ạ!” Lê Tử Hâm nhìn thời gian, nói đơn giản lại mọi chuyện với Lê Diệu Hoa.

“Tử Hâm, chúng ta qua đó nói chuyện đi.” Lê Diệu Hoa chỉ vào chiếc xe có rèm che, đậu cách đó không xa, ý bảo cô đi qua với ông. Lê Tử Hâm đuổi theo, ngồi vào xe với Lê Diệu Hoa.

Không khí bên trong xe dường như có chút cứng ngắt, Lê Diệu Hoa và Lê Tử Hâm ngồi đối mặt với nhau. Lê Diệu Hoa ngồi một lúc lâu cũng không lên tiếng, Lê Tử Hâm kiềm chế không được mà hỏi: “Rốt cục lần này chú Lê tới tìm con là có chuyện gì?”

Lê Diệu Hoa hít sâu vào một hơi, bắt đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng vẫn mở miệng: “Tử Hâm, nhà họ Lê…. đối đãi với con như thế nào?”

Lê Tử Hâm im lặng, đối với câu hỏi này của Lê Diệu Hoa nếu như suy nghĩ một chút, thì Lê Diệu Hoa hỏi cô ‘nhà họ Lê’ cho cô sống như thế nào. Lê Tử Hâm có chút không biết nên trả lời thế nào, bởi vì cho tới bây giờ, Lê Tử Hâm cảm thấy người đối xử tốt với cô chỉ có một mình ông nội mà thôi.

Ở nhà họ Lê, từ Lê Diệu Hoa cho tới Lê Hiên, không ai coi cô là người nhà họ Lê mà đối xử. Về điều này, làm sao Lê Tử Hâm lại không nhìn ra, đương nhiên cô cũng không có tranh giành gì, bởi vì cô có lập trường riêng của chính mình.

“Rất tốt ạ. ‘Ông nội’ vẫn luôn đối xử tốt với con.” Lệ Tử Hâm gật gật đầu, vẫn không quên nói thêm hai từ ‘ông nội’.

Lê Diệu Hoa nghe xong thì gật đầu, rõ ràng cô đã đặt ‘ông nội Lê’ và ‘nhà họ Lê’ ngang bằng nhau. “Tử Hâm à, con rất tôn trọng ông nội đúng không?”

Lê Tử Hâm đáp lại một tiếng, coi như là đồng ý rồi.

“Cho nên, nếu như ông nội có tâm nguyện gì con cũng nhất định sẽ nghe theo có đúng không?” Lê Diệu Hoa có chút vội vàng, tiếp tục nói: “Trong di chúc của ông nội con có viết về chuyện của con và tiểu Hiên. Đây rõ ràng là hi vọng của ông, cho nên… con có cần không nên phụ lòng hi vọng của ông nội không? …”

Lê Tử Hâm yên lặng nghe Lê Diệu Hoa nói, cuối cùng thì cô đã hiểu rõ. Rốt cục là ông có ý gì.

“Chú Lê không cần nói như vậy. Con hiểu rõ ý của chú, đúng là con rất tôn trọng ông nội, cũng hi vọng hoàn thành tâm nguyện của ông. Nhưng mà chú nên hiểu rõ, cho dù là tâm nguyện của ông nội đi nữa thì con cũng hiểu rõ một điều, đó là ông nội sẽ không ép con làm những chuyện mà con không thích.” Lê Tử Hâm tương đối có tự tin mà nói.

Lê Diệu Hoa hơi cau mày, dĩ nhiên là có chút không hài lòng với câu trả lời của cô: “Tử Hâm à, chú không tin con thực sự không có tình cảm với Lê Hiên?”

more news from the blog