Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 2

by Le Thuy August 12, 2015 at 8:37 am
Comments Off on Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 2

Lê Hâm có chút không rõ, gật đầu biểu thị là mình có thời gian, “Chú Lê… Có chuyện gì sao?”

“Ngày mai con quay về nhà, gặp mặt Lê Hiên một lần đi.”

Trái tim của Lê Tử Hâm khẽ rung lên, cô vẫn luôn cho là mình không còn lý do gì để qua về nhà họ Lệ, không thể ngờ là bây giờ Lê Diệu lại tự động mời cô trở về gặp Lê Hiên.

“Tử Hâm?” Lê Diệu Hoa không thấy cô trả lời, gọi cô một lần nữa.

Lê Tử Hâm vội vàng gật đầu, nói: “Vâng. Con biết rồi.”

Lúc Lê Tử Hâm ra khỏi nhà lớn của họ Lê, đúng lúc đó có một chiếc xe lướt qua cô, cô theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn. Chiếc xe đó chạy rất nhanh vào nhà họ Lê, chỉ trong chốc lát liền biến mất khỏi tầm mắt của cô.

Lê Hiên vừa về tới nhà thì đã nghe một tin tức làm cho anh rất tức giận.

“Cái gì? Hôn ước?” Trên trán của Lê Hiên nổi đầy gân xanh, lửa giận không thể kiềm chế cứ trào ra.

Tạ Tú Quyên vội vàng kéo con trai ngồi xuống sô-pha, “Tiểu Hiên!”

“Mẹ, rốt cuộc mọi người muốn gì?” Lê Hiên cố gắng hít thở sâu vào, bình tĩnh ngồi xuống sô-pha

Luật sư đang đứng trước mặt anh, ông đẩy gọng kính đen lên, lặp lại lời nói một lần nữa: “Dựa theo di chúc của Lê lão gia. Cháu trai của họ Lê – Lê Hiên phải cưới cháu gái mà ông đã nhận nuôi từ nhỏ ở cô nhi viện – Lê Tử Hâm. Còn nữa, hai người phải sống chung với nhau từ nữa năm trở lên, mới có thể thừa kế toàn bộ tài sản của họ Lê, nếu không 80% tài sản của họ Lê sẽ quyên góp cho quỹ từ thiện…”

“Cho nên, chỉ vì 80% tài sản mà mọi người bắt con phải đi cưới một người phụ nữ chưa từng gặp mặt?” Thực buồn cười! Lê Hiên cười lạnh, không biết ông nội rốt cuộc muốn cái gì nữa. Người cũng đã đi rồi, vậy mà cũng không để cho người khác được yên tĩnh.

“Cái gì chưa từng gặp mặt. Tử Hâm… Lê Tử Hâm, chẳng phải con đã gặp mặt rồi sao?” Tạ Tú Quyên nhìn thấy con trai không hài lòng, mới vội vàng giải thích.

À, tên này anh đã từng nghe qua! Lê Hiên câm hận nhớ lại, mười hai năm trước đã từng gặp qua một cô bé, dáng vẻ đầy ngơ ngác, bộ dạng thì thẹn thùng nhìn rất khó coi. Cả người chỉ mặc toàn quần áo cũ, trên đầu thì thắt hai bím tóc một cao một thấp. Mới vừa nhớ lại thôi mà anh đã thấy sợ, một người như vậy mà muốn làm vợ của anh?

Thấy sắc mặt của Lê Hiên ngày càng kém, Lê Diệu Hoa vội vàng nói: “Tiểu Hiên. Con và Tử Hâm đã không gặp mười hai năm rồi, dĩ nhiên sẽ không nhớ rõ con bé, cho nên… Cha đã bảo Tử Hâm trở về cho con gặp mặt.”

“Gặp mặt?” Lông mày của Lê Hiên nhíu lại, kinh thường hừ lạnh nói: “Cha đừng có làm vậy được không?” Thật sự muốn gặp anh gặp người phụ nữ đó sao?

“Tiểu Hiên, con đừng suy đoán nữa. Tử Hâm là một cô gái tốt, bất luận như thế nào, con cũng phải gặp con bé một lần. Ông nội con đưa ra yêu cầu như vậy, chắc chắn là có nguyên nhân gì đó.”

Lê Diệu Hoa bắt đắc dĩ mà lắc đầu, trong lòng ông rất rõ, từ nhỏ Lê Hiên đã lớn lên ở Mỹ. Nhất định sẽ không chịu chấp nhận sự an bài này, nhưng mà…

“Tiểu Hiên, bất luận như thế nào đi nữa, con cũng phải gặp con bé một lần. Có thích hợp hay không, chuyện này chúng ta sẽ nói sau.” Tạ Tú Quyên khuyên bảo, bây giờ chỉ hy vọng con trai nhìn Tử Hâm thuận mắt, mới có thể thay đổi sự cố chấp của nó.

“Vâng!” Lê Hiên cao giọng đáp.

Cha mẹ của Lê Hiên kinh ngạc, không thể ngờ được là con trai của mình lại đồng ý một cách dễ dàng như vậy.

“Nhưng mà… Con xin nói trước, gặp thì gặp, còn về sau còn có chấp nhận hay không, đó là chuyện của con.” Lê Hiên nói xong thì đi thẳng ra ngoài cũng không thèm quay đầu nhìn lại.

“Tiểu Hiên, con mới vừa trở về, bây giờ con đi đâu nữa?” Tạ Tú Quyên nhìn bóng lưng của Lê Hiên, chỉ biết thở dài, trong lòng thầm nghĩ, khó trách cha càng ngày càng yêu thương con bé đó.

“Con đi gặp mấy người bạn. Mẹ không cần quản con nữa!” Lê Hiên đưa lưng về phía cha mẹ mình, giơ tay vẫy vẫy hai cái

Xem thêm:

Tác giả: Vu Thất Thất

more news from the blog