Giao dịch đêm đầu tiền – chương 19

by Le Thuy August 24, 2015 at 10:36 am
Comments Off on Giao dịch đêm đầu tiền – chương 19

Chương 19: 

“A. . . . . .” Lê Tử Hâm sợ hãi kêu lên, trong nháy mắt, khổ sở và sảng khoái không ngừng lần lượt thay đổi, kích thích cô, làm cho cô càng run rẩy hơn, nhưng không biết là bởi vì sợ hay là vì quá hưng phấn.
“Thế nào? Thoải mái sao vật nhỏ, đúng là lần đầu tiên nha?” Gương mặt của Lê Hiên tràn đầy mồ hôi, không biết vì sao khi anh biết được mình là người đàn ông đầu tiên của cô, thì trong lòng lại có loại cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.
Anh cảm giác dục vọng của mình bị cái miệng nhỏ mềm mại kia cắn chặt, Lê Hiên thoải mái thở dốc một tiếng. Vừa rồi anh đã dùng thời gian khá dài để trêu trọc cô, bây giờ Lê Hiên đã không nhịn được nữa, cũng không có chờ Lê Tử Hâm hoàn toàn thích ứng thì anh chợt xông vào, d∞đ∞l∞q∞đ Lê Hiên vội vàng ra vào, co rút hai lần, trước tiên thỏa mãn dục vọng của chính mình, rồi sau đó còn cúi người ngậm nụ hoa của Lê Tử Hâm: “Cô thật chặt, quá tuyệt vời, thế nào? Cảm giác có thoải mái không!”
Lê Tử Hâm ngậm miệng, nhưng vẫn không nhịn được mà không ngừng phát ra tiếng rên rỉ.
Nửa người dưới của Lê Hiên bắt đầu kịch liệt va chạm vào thân thể của cô, thịt và thịt va chạm vào nhau phát ra tiếng “bành bạch”. Cô chỉ cảm giác mình trong đầu mình hoàn toàn trở nên choáng váng, có cái gì vừa thô vừa nóng không ngừng ra vào trong thân thể cô. Cô giống như là bị ném lên trời, rồi lại nhanh chóng rơi xuống đất.
Trái tim thình thịch nhảy rất kịch liệt, khoái cảm cơ hồ muốn bao phủ lấy cô, cả người Lê Tử Hâm đều đã ướt đẫm mồ hôi, Lê Hiên cúi đầu xuông, hôn từ ngực của cô xuống phía dưới, hôn đến chỗ màu hồng hồng ở bụng dưới thì anh lè lưỡi ra nhẹ nhàng liếm láp .
Lê Tử Hâm bị động để mặc cho anh tùy ý khống chế, bên hông cảm thấy ngứa ngứa, hô hấp càng ngày càng dồ dập, nụ hoa truyền đến đau đớn nho nhỏ. Hạ thân Lê Hiên vẫn ra vào như cũ, khi anh ngẩng đầu lên, thì đã sớm không còn thấy sự lãnh lẽo hoặc là trầm ổn như ngày thường, bây giờ trong mắt anh đều tràn đầy dục vọng giống như dã thú.
“Lê Tử Hâm, thế nào? Bị tôi cưỡi trên người như vậy, có thoải mái không? Đúng là một người phụ nữ hạ tiện, thân thể dâm đãng, cứ như vậy còn chưa đủ mà còn muốn dùng tới xuân dược để quyến rũ tôi sao?” Anh lạnh lùng bật cười, trong miệng toàn là lời giễu cợt, từng chữ từng chữ đều hung hăng nện vào tim của cô.
“Tôi không phải, tôi. . . . . . không có. . . . . . A. . . . . .” Lê Tử Hâm không mở miệng được, không có cách nào phản bác.
Rất nhanh nụ cười của Lê Hiên liền thu lại, cắn chặt hàm răng hình như là đang cố chịu đựng cái gì đó, hạ thân không ngừng dùng sức đụng chạm, tốc độ cũng càng ngày càng mau.
Lê Tử Hâm không có cách nào chịu được mà kinh ngạc kêu lên, rồi từng đợt từng đợt khoái cảm không ngừng ập tới, làm cho nước mắt của cô không ngừng rơi xuống: “Chậm một chút, a. . . . . . Không cần, quá nhanh. . . . . .”
Lê Hiên không để ý tới sự phản kháng của cô, gầm nhẹ một tiếng, dùng tất cả sức lực còn lại của mình, đâm thật sâu vào tiểu huyệt của cô. Lặp tức Lê Tử Hâm cảm thấy rất rõ ràng dục vọng của anh đang ở trong thân thể của cô không ngừng lay động rồi co rút, ngay sau đó là một luồng nhiệt bắn sâu vào trong tiểu huyệt, đồng thời cô cũng bị kích thích mà cơ thể căng cứng lên, hoa huyệt vẫn còn chứ đựng phải nam cường tráng không ngừng co rút lại.
Cao triều qua đi, Lê Hiên ôm thật chặt Lê Tử Hâm, đè ở trên người cô, dục vọng của anh còn chưa toàn rời khỏi thân thể của cô.
“Thế nào? Có phải là tôi làm cho cô rất thoải mái hay không?” Nói xong thì Lê Hiên đưa một cánh tay đến giữa hai chân cô, nắm được tiểu hạch sưng đỏ không ngừng xoa bóp.
“A a, đừng mà. . . . . .” Mới vừa trải qua ham muốn với thân thể, dư âm còn chưa tiêu tan, bây giờ lại bị Lê Hiên đùa bỡn như vậy, làm cho cô không nhịn được mà kêu thành tiếng.
“Đừng? Thật sự là không muốn tiếp tục sao?” Tay của Lê Hiên đang đùa bỡn cô lại dùng thêm sức.
“Tôi. . . . . . A. . . . . .” Lê Tử Hâm không có cách nào khống chế được mình, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ, đôi tay nhẹ nhàng đẩy tay của Lê Hiên nhưng lại hoàn toàn không có tí sức lực nào.
Lần này, Lê Hiên cũng không có dành thời gian để đùa bỡn cô, cũng sẽ không trưng cầu bất kỳ ý kiến gì, đột nhiên anh điều chỉnh lại tư thế của mình, rồi đem dục vọng của anh chôn thật sâu vào trong cơ thể của cô.
“A. . . . . . Ừ.” Lê Tử Hâm không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ.
Lúc này cô đã bắt đầu giùng giằng, có chút muốn thoát khỏi dụng vọng đang đụng chạm của anh, nhưng Lê Hiên lại cố ý dùng lực nhanh chóng ra vào, làm cô có cảm giác thoải mái vô tận đang úp tới.
Lê Hiên nắm lấy eo của Lê Tử Hâm, chợt lật người lại, để cho cô ngồi ở trên bụng của anh. Lê Tử Hâm không kịp phản ứng, cả người và toàn bộ sức nặng đều rơi vào chỗ bọn họ kết hợp, phái nam của Lê Hiên bị cô bao vây chặt chẽ, càng làm cho anh xâm nhập vào sâu hơn.
“A, sao lại như vậy. . . . . .” Hai tay của Lê Tử Hâm chống ở trên ngực Lê Hiên, cảm thấy dục vọng của anh không có vào ngay ngắn, cô ngẩng đầu lên, gấp rút thở hổn hển.
Lê Hiên nhẹ nhàng rất eo hai cái, từ dưới mà ra vào, Lê Tử Hâm cảm thấy mật dịch của mình dọc theo lửa nóng của anh thuận thế chảy xuống, làm cho hạ thân của anh ướt đẫm.
“Động đi.” Lê Hiên không động nữa, cầm lấy cái eo mảnh khảnh bóng loáng của Lê Tử Hâm mà ra lệnh.
Đã không còn cách nào khống chế được chính mình, hai tay Lê Tử Hâm chống ở trên ngực anh, bắt đầu luật động.
Lê Hiên cảm thấy hài lòng hưởng thụ sự chủ động của Lê Tử Hâm, cô ngồi ở trên dục vọng của Lê Hiên, để cho anh tiến sâu vào, chỉ cần một điểm kích thích nhỏ nhỏ thì khoái cảm lặp tức mảnh liệt ập tới. d∞đ∞l∞q∞đ Nhưng mà hành động chậm chạp như vậy làm cho cảm giác của Lê Hiên không đủ khắc sâu, anh cũng không nhịn được nữa, đỡ hông của Lê Tử Hâm rồi dùng sức trên dưới là luật động, trợ giúp cô tiến vào sâu hơn.
“A. . . . . . Lê Hiên. . . . . . Không được.” Lê Tử Hâm đã đến bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ.
Lê Hiên ngồi dậy, cùng ngồi đối diện với cô, dùng sức ôm cô vào trong ngực của mình, nhìn đôi môi bị anh cắn đến sưng đỏ, vẫn cầm không được mà dùng sức hôn sâu hơn, đồng thời hạ thân cũng kịch liệt rung động hai cái, chôn vào thật sâu.
Cuối cùng Lê Tử Hâm sợ hãi, nhưng miệng đã bị Lê Hiên chặn lại chỉ còn có thể phát ra tiếng ‘ô ô…’.
Cô không còn chút sức lực nào xụi lơ ở trong ngực Lê Hiên, trong đầu vẫn là một mảnh hỗn loạn, nước mắt ở trên mặt còn chưa có cạn hết, cô hoảng hốt lo sợ rốt cuộc mình đã làm chuyện gì vậy? Rốt cuộc thì Lê Hiên đã làm gì?
Dần dần Lê Tử Hâm từ trong giấc mộng tỉnh lại, khẽ nhúc nhích cơ thể của mình, da thịt trần trụi chạm vào cái chăn nhẵn nhụi, thân thể vô cùng mệt mỏi và đau đớn. Không thể nào kể rõ, những chuyện trước đó, đều là sự thật, nó thật sự xảy ra.
“Tỉnh rồi à!”
Nghe được âm thanh kia, Lê Tử Hâm không tự chủ được mà kinh ngạc, quay mặt về phía đã phát ra âm thanh. Cô nhìn thấy Lê Hiên tùy tiện ngồi ở bên cạnh gường, dáng vẻ nhữ một lão thần, cô theo bản năng ngồi dậy, lặp tức cái chăn từ trên người rơi xuống tới thắt lưng, nữa người trên của cô trần truồng trắng như tuyết toàn bộ đều rơi vào trong mắt của người đàn ông đang ngồi phía trước. Lặp tức cả gương mặt của cô trở nên đỏ bừng, hoảng hốt kéo chăn lên, che đi thân thể của chính mình.
Lê Hiên khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười đều tràn đầy sự cười nhạo: “Trên người cô còn có chỗ nào mà tôi chưa nhìn đâu? Còn che cái gì nữa.”
“Anh. . . . . .” Lê Tử Hâm nổi cáu, cắn môi dưới, đem chính mình quấn thật chặt ở trong chăn.
“Mục đích đã đạt được. Tâm trạng nên vui vẻ chứ?” Lê Hiên bĩu môi, thái độ cười như không cười, không nhìn ra vẻ mặt cụ thể.
“Mục đích? Tôi có mục đích gì?” Lê Tử Hâm ôm chăn, ngồi dậy, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Lê Hiên, hận không thể trừng mắt nhìn anh thành một cái động lớn.
“Anh vẫn luôn nói tôi có mục đích, có kế hoạch, có lầm hay không! Người chịu thiệt. . . . . . Bây giờ là tôi nha!” Nói xong câu đó, thì từ cổ cho đến gò má của Lê Tử Hâm đều trở nên đỏ ửng .
“Hả, nếu như cô không có mục đích, vậy thì cô giải thích chuyện hôm nay chúng ta đã làm đi? Chính cô đã bỏ thuốc trong canh! Cô biết tôi không hề phòng bị với người bên cạnh, cho nên lúc mẹ tôi mang canh tới thì cô đã bỏ thuốc vào trong đó, cô rất được, chẳng lẽ cô thật sự cho rằng tôi sẽ muốn cô sao?” Lê Hiên từ từ đứng lên, trong mắt hiện lên lửa giận rất rõ ràng.
Lê Tử Hâm có chút kinh ngạc đối với phản ứng của Lê Hiên, ý của anh là gì? Vậy mà còn muốn trách cô!
“Tôi. . . . . Tại sao anh lại không hề tin tưởng tôi? Không. . . . . .” Lê Tử Hâm không biết nên cười hay nên khóc, cô nói: d∞đ∞l∞q∞đ “Tôi nên hỏi là đến cuối cùng thì như thế nào anh mới có thể tin tưởng tôi? Anh có chứng cớ gì chứng minh tôi làm!” Từ đầu tới đuôi, Lê Hiên cũng một mực nghi ngờ cô, không ngừng nghi ngờ cô, không ngừng đem tội danh đổ lên trên đầu của cô.
“Lê Hiên, tôi căn bản không nợ anh cái gì, đừng tưởng rằng tôi là vì. . . . . .” Lê Tử Hâm nói được nửa câu, hoàn toàn không hề lo lắng.
“Vì cái gì?” Lê Hiên nhẹ nhàng nhíu mày, “Cô có bản lãnh thì nói ra đi, không phải là vì cô muốn gạt tôi kết hôn sao? Không phải là vì muốn phần di sản mà ông nội để lại à? Hả? Cô nói đi, nếu cố nói thì tôi sẽ tin!”
Ánh mắt Lê Tử Hâm dao động một chút, nhưng vẫn không thể nói ra những lời mà Lê Hiên mong đợi.
Lê Hiên gật đầu một cái: “Tốt lắm, cô đã thừa nhận rồi.” Mặc dù anh sớm đã biết rõ người phụ nữ trước mặt này có mục đích, nhưng nói tới đây, lại nhìn thấy cô mình tự mình cam chịu, thì trong lòng anh vẫn có một loại cảm giác phiền muộn rất đặc biệt.
“Lê Hiên!” Lê Tử Hâm xoay người lại gọi người muốn rời khỏi, cô dừng lại một chút rồi nói: “Lê Hiên, cầu xin anh tin tưởng tôi, có được hay không? Tin tôi một lần đi, anh phải tin tưởng tôi, chuyện tuyệt đối không phải như anh nghĩ đâu, một ngày nào đó anh sẽ hiểu tôi. . . . . .”
Không đợi cô nói hết, thì cửa phòng đã vang lên một tiếng ‘rầm’ rồi nặng nề đóng lại.
Lê Tử Hâm sững sờ nhìn bóng lưng bực tức của Lê Hiên rời đi, trong lòng tràn đầy ngũ vị, trong miệng vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Một ngày nào đó, anh sẽ rõ.” Nhưng chờ đến lúc anh hiểu rõ, thì sẽ như thế nào đây?
Cô đã sớm không ôm ấp bất kỳ kỳ vọng nào đối với anh rồi, khi anh và cô gặp lại thì anh luôn biểu hiện ra sự lạnh nhạt, anh đã quên mất những lời thề ước trước kia, anh cũng không hề nhớ sợ dây chuyền đó. Cô cũng đã hiểu, hai người bọn họ, cuối cùng chỉ có thể là khách qua đường trong cuộc sống mà thôi, còn muốn nhiều như vậy để làm gì chứ?
Ngón tay Lê Tử Hâm chạm nhẹ lên trên môi của mình, nhớ tới lúc Lê Hiên kích tình đã hôn cô, trong giây phút đó thật sự là cô đã hoàn toàn bị mê mẩn, thậm chí còn có ảo giác được yêu, bị yêu? Cô không nhịn được cười nhạo mình ngu ngốc, không, nên nói là bi ai mới đúng.
Cuối cùng Lê Tử Hâm cũng được xuất viện, người tới đón cô là Lê Hiên, đối với đều này cô cũng chả kinh ngạc tí nào. d∞đ∞l∞q∞đ Bây giờ thái độ của Lê Hiên đối với cô cũng không khác gì lúc trước, chỉ là thỉnh thoảng mới châm chọc, còn lại hầu như chỉ là im lặng với cô.
Còn đối với sự việc tối hôm đó, thì hai người đều rất ăn ý với nhau không hề không đề cập tới.
Chỉ là trong mắt nhị lão nhà họ Lê thì họ đã vô cùng gấp gáp, nhiều lần nói với Lê Hiên về hôn sự với Lê Tự Hâm. Ai cũng cho là anh rằng anh sẽ không đồng ý, nhưng không ngờ anh lại hoàn toàn đồng ý.
“Kết hôn?” Lê Tử Hâm kinh ngạc nhìn Lê Hiên, hoàn toàn không biết rõ anh đang nói cái gì.
“Đúng, công chứng kết hôn, như vậy rồi mà cô còn chưa thỏa mãn hay sao?” Lê Hiên chê cười nói: “Chẳng lẽ cô còn trông cậy tôi và cô sẽ cùng nhau đi trong nhà thờ, vào giáo đường, mặc lễ phục, bày tiệc mừng?”
Lê Tử Hâm thở dài một hơi, cực kỳ buồn bực và khó chịu, cô hít sâu hai cái, cố đè nén cảm giác nhao nhao ở trong lòng. Không khỏi cười nhạo chính mình, đến luscn ày rồi mà cô còn vì mấy câu cười nhạo của anh mà đau lòng sao.
“Tùy anh.” Lê Tử Hâm đưa tay lên rồi lại hạ xuống, ánh mắt hoàn toàn không hề nhìn về phía Lê Hiên.
Một tờ hôn thú, quả thực khi đặt lên người của bọn họ là vô cùng thích hợp, không có chút gì cả, không có hứa hẹn, không có hôn lễ, không có chiếc nhẫn, thậm chí không có yêu.

more news from the blog