Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 12

by Le Thuy August 17, 2015 at 2:13 pm
Comments Off on Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 12

Chương 12: 

“Lê Hiên!” Lê Tử Hâm tìm được Lê Hiên, nhanh chóng đi tới bên cạnh anh.

“Cô thật là ngu ngốc, ở chỗ này làm cho tôi mất mặt sao!” Lê Hiên đưa tay ra kéo Lê Tử Hâm đến bên cạnh.

Lê Tử Hâm trong lúc nhất thời có chút đần ra, nhìn đi nhìn lại một Lê Hiên đang đứng vững vàng, một lúc sau cô bực bội mà hất tay Lê Hiên ra: “Không phải là anh đã say rồi sao?”

“Đùa cô thôi, vậy mà cô cũng tin? Nếu không thì sao tôi lại nói cô ngốc!” Lê Hiên thờ ơ nói.

“Anh thật là nhàm chán, vậy mà cũng có thể nghĩ ra cách này để đùa giỡn người khác. Chú Lê và mọi người đang rất lo lắng cho anh kìa!” Lê Tử Hâm tức giận đối với hành vi ngây thơ của Lê Hiên.

Lê Hiên cười rên rỉ một tiếng, không thèm để ý tới vẻ mặt không vui của Lê Tử Hâm.

“Nếu như anh đã không có gì thì tôi về trước đây!” Lê Tử Hâm xoay người muốn bỏ đi, thì bị Lê Hiên nắm lấy cánh tay kéo trở lại. dღđ☆L☆qღđ Do sử dụng quá nhiều lực, nên Lê Tử Hâm đụng vào người của Lê Hiên, rồi bị văng ra nhưng lại bị Lê Hiên kéo cổ tay lại.

“Không phải là cô muốn gả cho tôi sao?” Lê Hiên kéo cô lại gần mình, cúi đầu nói nhỏ bên tai của cô. Âm thanh đó lại ngoài ý muốn mà để lộ ra một tia dịu dàng, làm cho Lê Tử Hâm cảm thấy mơ màng. Hơi thở ấm áp bên tai cô làm cho cô có chút ngứa.

Tại một nơi mờ ảo mà lại có những hành động ám muội thế này, làm cho mặt của cô trở nên đỏ ửng, nhịp tim cũng đập nhanh hơn bình thường. Cô nhìn Lê Hiên với ánh mắt khó hiểu.

“Cô nghĩ là sẽ đi cùng với tôi phải không?” Âm thanh của Lê Hiên trầm thấp, rất êm tai. Giờ phút này lại nói ra những lời như vậy làm cho ý nghĩa của nó trở nên xâu xa vô cùng.

Nhất thời thần trí của Lê Tử Hâm đều trở nên mơ hồ, đang lúc không biết phải trả lời như thế nào, thì nghe thấy Lê Hiên cười một cách buồn bực với người đàn ông bên cạnh.

“Muốn làm vợ của tôi thì phải có khả năng chơi đùa ở những chỗ như thế này. Tường Vĩ, mình nói có đúng không?” Lê Hiên nghiêng đầu hỏi Lý Tường Vĩ ở bên cạnh.

“Tôi. . . . . .” Lê Tử Hâm không biết nên trả lời thế nào.

Lý Tường Vĩ ở một bên quạt gió đốt lửa, “Lê Hiên, hôm nay vợ cậu vội vàng tới đây để tìm cậu, ha ha, muốn chơi thế nào thì tùy cậu. Mình sẽ giúp cậu tính tiền.”

Lê Hiên nghe xong lời nói của Lý Tường Vĩ thì lập tức nổi lên lòng muốn chơi đùa, trong lòng liền nảy sinh ra ý tưởng ác ý hơn nữa để trêu đùa Lê Tử Hâm.

“Được, vậy thì mình không khách sáo đâu.” Lê Hiên vòng tay qua ôm lấy eo của Lê Tử Hâm đang luống cuống không biết làm gì, rồi đi sâu vào trong quán rượu. “Cho tôi một phòng.”

“Hả?” Lê Tử Hâm nghe được câu nói sau cùng của Lê Hiên, thì lúc này mới cảm thấy khó hiểu. Còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị anh kéo vào một căn phòng.

“Anh!” Lê Tử Hâm dùng lực đánh vào tay của Lê Hiên, đồng thời cũng lui về phía sau, “Buông tôi ra!”

Lê Hiên cười vô cùng lưu manh, đi lại gần cô, “Cô đang sợ cái gì?”

“Tôi không có . . .” Lê Tử Hâm lui về phía sau, muốn trốn tránh gương mặt tuấn tú ngày càng gần kia. Cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, bị người khác nhìn như vậy thì cũng sẽ hoảng loạn lên.

“Còn nói không sợ.” Lê Hiên nhìn đôi mắt của cô dao động không ngừng, cuối cùng còn rũ xuống dứt khoát không thèm nhìn anh, dღđ☆L☆qღđ Lê Tử Hâm lông mi thật dài hơi rung rung. Làm cho Lê Hiên nổi lên một cảm giác kỳ lạ, chính là muốn khi dễ cô hơn nữa, để anh có thể nhìn thấy dáng vẻ khúm núm của cô lúc nhỏ.

Anh đưa tay cầm lấy cổ tay bé nhỏ của cô, một tay giữ chặt cái ót, làm cho cô nhất định phải nhìn thẳng vào anh.

Ánh mắt của Lê Tử Hâm không hề e dè mà chống lại ánh mắt của Lê Hiên. Cô càng muốn tránh xa anh thì anh lại càng nhích lại gần cô, sau đó nhân lúc cô không đề phòng mà hôn nhẹ cô một cái.

Cảm nhận được đôi môi mỏng mang theo hơi thở độc đáo đụng nhẹ vào môi của mình, đầu óc của Lê Tử Hâm ‘oanh’ một tiếng trở nên trống rỗng, như một quả bom phát nổ. Đợi sau khi cô có phản ứng lại thì muốn vội vàng tránh khỏi Lê Hiên, nhưng mà cho dù cô vùng vẫy kịch liệt đến thế nào thì anh cũng không chịu buông cô ra.

Lê Hiên vừa gặm vừa hôn cô, vừa dùng sức mà siết chặt cô ở trong lòng mình. Cho dù cô có giẫy giụa thế nào thì cũng không thể thoát khỏi anh, trái tim của cô càng đập càng nhanh, suy nghĩ ngày càng hỗ loạn, đầu óc cũng ngày càng trở nên mơ hồ.

Lê Hiên dịu dàng hôn cô, mỗi một lần nhẹ nhàng đều gián tiếp làm cho lòng cô trở nên ngập tràn sóng to gió lớn, sôi trào không ngừng, dường như cũng đang trầm luân trong nụ hôn của anh.

Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tại sao đột nhiên lại làm như vậy? Lúc đầu, Lê Tử Hâm do bị kinh sợ mà có chút mơ hồ, nhưng dần dần cô đã khôi phục được ý thức. Bị hôn đến nổi chỉ có thể phát ra tiếng ‘ưm’. Cô vội vàng vẫy tay loạn xạ, muốn đẩy anh ra.

Từ trước tới nay, Lê Tử Hâm chưa bao giờ có hành động thân mật với ai. Cho dù chỉ là hôn môi nhẹ cũng không hề có, cho nên cô làm sao mà là đối thủ của Lê Hiên được? Hai tay của Lê Hiên ôm chặt lấy cô, làm cho cô không còn cách nào để né tránh, vùng vẫy cũng vô ích.

Đến cho cùng cô cũng không hiểu là tại sao anh lại làm như vậy. Không phải là anh rất ghét cô sao? Tại sao lại không chút do dự nào mà hôn cô? Nói cho cùng thì anh cũng đang trêu đùa cô mà thôi!

Giờ phút này trong lòng của Lê Tử Hầm ngập tràn sự chua xót, có một cảm giác kỳ lạ đang dâng trào trong lòng cô. Cho dù là đau khổ, nhưng vẫn có một chút chờ mong, cô không biết là mình đang mong đợi cái gì, nhưng lại biết rõ ràng là mình đang đau khổ về đều gì.

Người đàn ông này sáng nay còn ở trước mặt người khác mà nói lời đả thương cô. Còn bây giờ thì lại làm ra những chuyện như vậy.

“Buông tôi ra! Anh. . . . . . Không được đụng vào tôi. . . . . .” Dường như là nghĩ tới điều gì đó, một phần ý thức của Lê Tử Hâm trở về. Cô dùng sức đẩy anh ra, gương mặt trở nên đỏ ửng. Thật là không thể tin được, vừa rồi khi bị anh ôm hôn vậy mà cô lại có chút ý loạn tình mê.

Lê Tử Hâm mở to đôi mắt ngập nước trừng anh, không ngừng thở hổn hển, mới vừa bị anh làm cho hỗn loạn, vất vả lắm mới có thể khôi phục lại. dღđ☆L☆qღđ Nhưng mà bây giờ cô không thể dùng đầy đủ từ ngữ để mô tả tâm trạng của mình.

Đúng là rất rối loạn! Bây giờ nội tâm của Lê Tử Hâm vô cùng rối loạn.

“Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?” Lê Tử Hâm xoay mặt đi, to giọng chất vấn Lê Hiên.

“Tại sao không thể?” Lê Hiên thấy cô đang né tránh, đôi mắt ửng hồng, dáng vẻ vô cùng đáng thương. Cảm giác kỳ lạ trong lòng không ngừng dâng cao, anh đưa tay nâng cằm của cô lên, để cho cô nhìn thẳng vào mình, cười nói: “Tử Hâm, cô có muốn gả cho tôi không? Chúng ta kết hôn có được hay không? Đó là tâm nguyện của ông nội.”

Cô gái nhỏ cho tới bây giờ vẫn không có tí năng lực chống đỡ nào đối với anh. Lê Hiên có chút ác ý nhớ lại, một lần nữa bất thình lình cúi đầu hôn cô, nút hết lời nói của cô đang định nói ra vào trong miệng của mình. Hai cánh tay đầy nam tính vô cùng bá đạo mà ôm lấy cô, làm cho cô không có một cơ hội phản kháng nào. Sức lực mạnh mẽ nhưng lại không kém phần dịu dàng.

Lệ Tử Hâm một lần nữa bị anh ôm hôn, cảm xúc mềm mại đàn hồi làm cho cô vừa hoảng loạn vừa khiếp sợ. Nhịn không được mà mê mẩn trong mùi hương riêng biệt của anh.

Cô nhớ là mình phải vùng vẫy, nhưng mà không biết từ lúc nào mà cô lại dần dần mất đi năng lực chống cự. Mấy quả đám rơi vào người của anh cũng trở nên buông lỏng, lúc bắt đầu là từ chối đến dần dần là năm chặt lấy vạt áo của anh.

Anh muốn làm gì cô? Lê Tử Hâm bị hôn đến không thở nổi, cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo, hơi thở càng ngày càng nhỏ bé yếu ớt, hình như là lúc nào cũng có thể ngã xuống. Cô đã sớm không còn cách nào để phân biệt dược cảm giác cuồn cuộn kia trong lòng của mình, cũng không còn phân biệt được mục đích mà Lê Hiên muốn làm với cô.

Mãi cho đến Lê Hiên chậm rãi buông cô ra, một lúc sau cô cũng chưa phản ứng lại, vẫn nắm lấy vạt áo của anh, không ngừng thở hổn hển. dღđ☆L☆qღđ Tại sao lại như vậy? Lê Tử Hâm chưa bao giờ nghĩ tới việc hôn môi giữa nam và nữ, hoặc nói là cô bị anh hôn làm cho đầu óc của cô trở nên choáng váng. Cả người cũng không thể đứng vững nổi!

Lê Tử Hâm ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lê Hiên, bóng dáng mập mờ dưới ánh đèn như có như không.

Lê Hiên cũng nhìn lông mi dài của cô có chút rung rung, hai gò má đỏ ửng. Lê Hiên cũng cảm thấy vừa rồi cô bị anh giày xéo mà đôi môi trở nên sưng đỏ, nhưng vẫn làm cho người khác thèm thuồng.

Hai người cứ như vậy mà nửa ôm nửa níu, trong không khí kỳ là mà duy trì động tác này. Một lúc sau, đôi mắt của Lê Hiên bắt đầu dời xuống quan sát cơ thể của Lê Tử Hâm. dღđ☆L☆qღđ Không biết sao mà trong đầu anh lại vang lên những câu nói của Lý Tường Vĩ, “Thật ra vóc người cũng không tệ lắm, làn da cũng trắng, dáng vẻ cũng được….”

Dáng người rất khá, da vẻ không tồi, nghĩ như vậy, Lê Hiên liền không tự chủ được mà bắt đầu cọ xát cơ thể mềm mại của cô.

“Không, đừng như vậy, Lê Hiên!” Cô cảm nhận được ánh mắt thèm thuồng của Lê Hiên đang nhìn cơ thể của mình, nhưng cô vẫn lưu luyến đôi tay đang ôm lấy mình. Lê Tử Hâm ngượng ngùng cúi đầu, dùng một tay mà che kín mặt mình lại, đồng thời cũng dùng sức từ chối Lê Hiên.

more news from the blog