Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 1

by Le Thuy August 11, 2015 at 10:12 am
Comments Off on Giao dịch đêm đầu tiên – Chương 1

Tại sân bay, một người đàn ông tuấn tú đeo kính đen kéo theo một chiếc va-li, không thèm để ý mọi chuyện cứ đi thẳng về phía trước. Anh mặc bộ bộ quần áo màu xanh dương nhạt, trong rất thoải mái. Đột nhiên anh dừng lại, đưa tay tháo chiếc kính mát xuống, lộ ra một đôi mắt màu nâu nhạt đầy sâu xa.

Những người đi ngang qua anh, người nào cũng dừng lại để ngắm nhìn anh. Anh giống như một vật thể đang tỏa sáng, mọi người đều nhìn anh với đủ loại ánh mắt, hâm mộ, ghen tị… Nhưng mà anh cũng không thèm để ý, hình như anh đã sớm quen với điều này..

Một lần nữa đặt chân trở về, Lê Hiên vẫn có cảm giác không chân thực. Rốt cuộc là đã bao lâu rồi anh chưa quay trở về, mười một năm? Không, có lẻ là mười hai năm rồi..

Bởi vì ông nội mất, cho nên anh mới vội vàng từ Mỹ trở về, nghe nói bên này làm tang lễ không dài lắm. Cho nên có thể anh sẽ sớm trở về Mỹ.

Năm Lê Hiên mười tuổi thì đã rời khỏi nơi này, đối với anh nơi này cũng không có nhiều kỷ niệm lắm. Hơn nữa giờ đây anh ở Mỹ có rất nhiều chuyện đã ăn sâu bám rễ ở bên đó rồi, anh cũng không có hứng thú đi gầy dựng sự nghiệp lại một lần nữa.

Bác Trương vội vàng chạy tới sân bay, liếc mắt một cái đã thấy Lê Hiên, vội vàng chạy tới chào hỏi. Lê Hiên vẫn luôn làm người khác chú ý..

“Thiếu gia Lê Hiên.” Bác Trương hơi vuốt cầm, cung kính cuối chào một tiếng.

Lê Hiên hơi mỉm cười, gật đầu nói:”Chào bác Trương, đã lâu không gặp. Bác vẫn khỏe như cũ!”

“Cám ơn thiếu gia đã quan tâm, thân thể này cũng có thể coi như là vẫn còn khỏe mạnh.” Bác Trương chỉ tay ra phía ngoài, “Thiếu gia, xe đang chờ ở bên ngoài.”.

“Được. Đi thôi.” Lê Hiên tỏa ra hiểu rõ. Tiếp tục kéo va-li của mình mà đi về phía trước.

Đi đến bên cạnh chiếc xe màu đen, anh nghiêng người mở cửa xe, sau đó chui vào, đóng cửa lại rồi nhắm mắt dưỡng thần, chờ xe chạy đến nhà họ Lê.

Vào lúc này tại nhà lớn của họ Lê.

Đôi mắt của Lê Tử Hâm ửng đỏ, đứng bên cạnh người nhà. Bên bây giờ cô cũng không dám tin, sức khỏe của ông nội tốt đến như vậy, vậy mà có thể đi nhanh đến thế. Cô cuối đầu với người đến viếng, lại một lần nữa thở dài.

Từ nhỏ Lê Tử Hâm đã sống ở cô nhi viện, chưa bao giờ hiểu được thế nào là tình thân. Trước sáu tuổi, cô vẫn luôn nghĩ không ai cần mình..

Mãi cho đến một ngày, ông nội đi đến cô nhi viện, để chọn ra một đứa bé khéo léo động lòng người. Cuối cùng ông lại cố tình chọn trúng một đứa bé hướng nội là cô.

Cho tới bây giờ, Lê Tử Hâm vẫn cảm kích ông nội. Nếu như không có ông nội đồng ý nhận nuôi cô, thì cô cũng không có ngày hôm nay.

“Tử Hâm à, mấy ngày nay con cũng vất vả rồi.” Một người đàn ông đã trung niên đi đến bên cạnh cô, vỗ vỗ vai cô. “Lê Hiên cũng sắp về đến rồi, nơi này cũng không còn có việc gì nữa. Nếu như con cảm thấy mệt, hãy về nghỉ ngơi trước đi.”

Lê Tử Hâm quay sang nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh, ảm đam cười: “Chú Lê…” Cô có thể thoải mái gọi một tiếng ông nội, nhưng vẫn không thể gọi con trai của ông nội một tiếng “ba”. Trong lòng cô, người thu nhận và dạy dỗ cô vĩnh viễn chỉ có một mình ông nội mà thôi.

Bởi vì ngoại trừ ông nội ra, ở nhà họ Lê chưa có một ai từng quan tâm tới cô. Cô cũng không oán trách gì, thân phận của mình như thế nào cô hiểu rất rõ.

Ngôi nhà này về sau sẽ có thêm một chủ nhân nữa, đó chính là Lê thiếu gia – Lê Hiên. So với Lê Hiên, thì cô cũng chỉ là một người không có quan hệ máu mủ.

Lê Tử Hâm luôn hiểu rõ điều này. Mặc dù vậy, nhưng cô vẫn cảm kích người nhà họ Lê. Bởi cô không ngờ, vào lúc ông nội mất họ vẫn đồng ý cho cô là người nhà họ Lê, để cô có thể đưa tiễn ông nội.

“Vâng, nếu không còn việc gì. Con xin về trước.” Lê Tử Hâm khôn khéo gật đầu, có lẽ quan hệ của cô và nhà họ Lê, nên kết thúc tại đây.

Lê Hiên… Không ngờ trong lòng cô lại hiện lên hai chữ này, trong đầu cô hiện lên một bóng dáng nho nhỏ, cầm trong tay một con diều hình con bướm màu tím. Ngón tay trắng nỏn chỉ vào cô, làm ra vẻ mặt đầy ghét bỏ, nhưng mà miệng vẫn nói, muốn chơi thả diều với tôi không?

Cô cuối đầu khẽ cười. Vừa đi ra đến sảnh chính, lại bị Lê Diệu Hoa gọi lại: “Tử Hâm, ngày mai con có rảnh không?”

Xem thêm:

 

Tác giả: Vu Thất Thất

more news from the blog