Cô dâu đi học – Chương 16

by Le Thuy August 29, 2015 at 11:05 am
Comments Off on Cô dâu đi học – Chương 16

Chương 16

Tịnh và Quân cả 2 suốt một đêm ko ngủ, cùng nằm trên một giường, nhưng ko ai nói vớI ai lờI nào, cũng ko có hành động nào, một không khí yên tỉnh trong phòng ngủ suốt đêm. Cả 2 cùng nhắm mắt giả vờ ngủ, tuy nhiên do ngày hôm nay có quá nhìu truyện xảy ra, muốn ko suy nghỉ cũng rất khó, có lúc 2 ngườI họ nghỉ về nụ hôn của cả 2 vào buổI tốI này, có lúc cả 2 lạI nghỉ đến ngày mai ko biết sẽ ra sao khi mọI chuyện về mốI quan hệ của họ bạI lộ, phảI nói khó có ngôi trường bình thường nào chấp nhận một học sinh cấp 3 đã có gia đình, chắc là từ nay Tịnh ko thể đi học bình thường như những ngườI cùng đứa rồI, và những suy nghỉ đó cứ liên tục liên tục làm cho 2 ngườI ko đi sâu vào giấc ngủ được.

– Hôm nay em vẫn muốn đi học bình thường chứ?

Nhìn gương mắt uể oảI của Tịnh đang chuẩn bị đi học, Quân liền hỏI:

– Dạ, em sẽ đi học, em muốn biết Hoàng sẽ làm gì khi biết mốI quan hệ của chúng ta, tuy nhiên em cũng hi vọng Hoàng ko làm cái việc tuyệt tình là nói cho mọI ngườI biết mốI quan hệ của em và anh.

– Nếu như Hoàng ko hành động như vậy, em sẽ có thái độ nào vớI cậu ấy? em muốn xin lỗI cậu ấy àh.

– Em ko biết, anh để em giảI quyết mọI chuyện nha, nếu có bị thôi học em cũng sẽ ko nói lờI nào đâu.

Nhìn vẻ mặt cương quyết của Tịnh, Quân thở dài gật nhẹ đồng hàm ý đồng ý cùng cô:

– Được rồI, em chuẩn bị nhanh anh đợI em ở dướI nhà nhé.

– Vâng, anh đợI em chút.

Hôm nay Tịnh đi học khá sớm, đêm qua ngủ ko được nên Tịnh trở thành ngườI tớI sớm nhất của lớp hôm nay.

Ngôi vào chổ ngồI của mình trong lớp, Tịnh dõi mắt ra cửa lớp, các cử chỉ chứng tỏ cô đang đợI ngườI, thờI gian chậm chậm trôi qua, số ngườI trong lớp cũng tăng dần thế nhưng ngườI mà cô đang đợI ko nhìn thấy đâu. Đến khi Luân vào lớp, bước qua chổ Tịnh trò chuyện cùng cô, thế nhưng Luân nói gì hay hỏI gì, thái độ của Tịnh giống như là mĩn cưỡng trả lờI, ánh mắt cứ thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa.

Luân cũng bắt đầu đặt câu hỏI trong đầu về hành động hơi lạ của Tịnh hôm nay, nhớ lạI vị trí mình đang ngồI của Hoàng, và để ý thấy Hoàng ko có mặt trong lớp, rất khác vớI thường ngày, Luân liên lên tiếng đưa ra thắc mắt của mình:

– Ủa, sao giờ này vẫn ko thấy Hoàng đâu vậy? Sắp vào lớp rồi.

Luân thắc mắc và quay qua nhìn Tịnh, Tịnh nghe câu nói của Luân cũng bất ngờ ko biết trả lờI sao, cuốI mắt xuống Tịnh đáp khẻ:

– Mình cũng ko biết đâu, chắc cậu ấy bận.

Nhìn thấy thái độ của Tịnh, công vớI sự biến mất của Hoàng trong lớp ngày hôm nay, Luân tự suy đoán “ chắc 2 ngườI này gây cãi vớI nhau rồI” rồI Luân cũng tự rút luôi về chổ mình, trả lạI cho Tịnh ngồI một mình vớI nhìu suy nghỉ trong lòng.

Khi buổI học sắp bắt đầu, cô giáo đứng trên bục giảng điểm danh thì cũng là lúc Hoàng từ cửa bước vào, nhưng ko có vẻ vộI vàng:

– Thưa cô, nhà em có việc nên vào trể ạh.

Nhìn ngườI học trò ngoan, ít vi phạm kỷ Luật của lớp, cô giáo cườI hiền nói cùng Hoàng:

– Em vào chổ đi, mai mốt ko được đi trể nữa.

– Dạ, em cám ơn cô.

Hoàng chào cô giáo rồI bước đi vào chổ, khi bước vào chổ ngồI cùa mình, thấy Tịnh đang ngồI kế bên nhưng Hoàng ko hề lên tiếng chào, lẳng lặng ngồI xuống, mở tập ra và làm như rất chăm chú vào bài giảng.

Một lúc sao, trên tay Hoàng nhận được một tờ giấy gấp nhỏ từ bên Tịnh đưa qua, Hoàng chỉ mở ra, liếc nhìn rồI gấp lạI ko hề có ý trả lờI lại.

Tịnh thở nhẹ rồI ko biết phảI làm sao: “ chắc phảI đợI giờ ra chơi”

Thế nhưng tiết học thứ 1 vừa xong, đang chủân bị vào tiết 2, từ ngoài cửa phòng của lớp học, 2 ngườI đi tớI và có thể nhìn thấy một trong 2 ngườI họ là cô giáo hiệu trưởng, cô hiệu trưởng gật đầu chào thầy giáo đang giảng bài trên bục, ra hiệu xin phép thông báo chút chuyện rồI quay qua nhìn xuống bọn học trò của lớp:

– Xin mờI em học sinh Tô Tịnh mang cặp sách ra đây.

Tiếng cô hiệu trưởng vừa dứt, Tịnh đang suy nghỉ ko chú tâm vào việc học nảy giờ, bị giật mình nhưng rồI cũng đứng dậy, cô thu dọn tập vỡ một cách chậm rãi, trong bụng đang lo lắng ko biết có chuyện gì? Ko biết có liên quan đến cái việc mà từ đêm qua đến giờ cô đang lo ko, có khi nào cô hiệu trưởng thông báo quyết định cho cô nghỉ ko ko nữa, nghĩ đến đây cô liền liếc mắt qua nhìn Hoàng, ánh mắt như muốn hỏI: “ phảI bạn đã nói vớI cô hiệu trưởng việc của mình ko vậy?’ nhưng đó chỉ là những suy nghỉ, cô ko thể lên tiếng lúc này, đành phảI mang cắp sách ra ngoài, thôi thì chuyện gì tớI nó sẽ tớI thôi.

Thế nhưng Tịnh cũng nào biết được, Hoàng cũng đang ko biết chuyện gì xãy ra vớI cô, tạI sao cô hiệu trưởng trong giờ học lạI gọI cô ra và còn phảI mang cả cặp sách, chẳng lẻ việc của cô đã bị nhà trường biết. PhảI, hôm qua rất giận cô, anh đã muốn trả thù cô, thế nhưng anh cuốI cùng anh biết anh ko thể làm tổn thương cô, hiên nay anh chưa biết mình phảI dùng thái độ nào để đốI xử vớI cô nên anh quyết định ko thèm để ý đến cô, cuốI cùng anh cũng ko làm một kẻ tiểu nhân để mang chuyện của cô ra nói vớI nhà trường buộc cô thôi học, vậy thì làm sao lạI có việc cô hiệu trưởng tìm gặp cô, thật là khó hiểu.

Tịnh bước ra cửa, cô đang đứng cùng cô hiệu trưởng và một ngườI nữa. chổ đứng của họ khuất đằng sau một bức tường nên trong lớp nhìn ra ko thể thấy gì cả. Khi Tịnh nhìn thấy ngườI đó, cô có một chút khó hiểu thế nhưng cô ko thắc mắt quá lâu, ngườI đó đã nhanh chóng trả lờI cô muốn hỏI:

– Em hãy bình tỉnh nghe anh nói, ngoạI ở dướI quê đang nhập viện, anh đến đây rướt em về, mình phảI về quê gấp.

– Ngoại…ngoạI em sao?

Mặc cho cô hiệu trưởng đang đứng đó cùng cả 2, nhưng trong mắt 2 ngườI hiện tạI ko còn quan tâm đến ngườI xung quanh, Quân thì cô gắng thông báo cho cô biết tình hình ngoạI cô mà tránh ko làm cho cô quá xúc động, bởI vì điện thoạI lúc sáng anh nhận được có vẻ tình hình đã rất nghiệm trọng. Còn Tịnh, nghe anh thông báo như vậy, dù ko biết rõ được tình hình của ngoạI lúc này, nhưng từ xưa đến nay, ngoạI cô rất ít bệnh, những lần ông bệnh cũng ko cho cô vào viện thăm vì biết cô ko thể chịu được ko khí ở bệnh viện, cô rất sợ không khí chết chóc ở viện, do đó lần này bệnh ngoạI chắc chắn rất nghiêm trong mớI gọI cô về gấp như vậy.

Nhìn vẻ mặt thất thần của cô, và cảm thấy lúc này thờI gian đang gấp rút, phảI nhanh chóng đưa cô về quê, Quân quay sang tỏ thái độ rất lịch sự vớI cô hiệu trưởng:

– Em xin phép được xin phép cho Tịnh nghỉ ngày hôm nay ạ.

– Thôi, cậu cứ đưa em mình đi, nhà trường rất hiểu tình hình hiện giờ của nhà cậu.

– Dạ, cám ơn cô đã hiểu, em xin phép.

Anh đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh lẻo của Tịnh, nhìn cô đang rất lo lắng, quên luôn cả việc chào cô hiệu trưởng, nhưng anh ko lên tiếng nào chỉ muốn ủ ấm bàn tay cô bằng bàn tay anh, và cùng cô đi ra hướng cổng trường.. Cả 2 lên xe hướng thẳng miền ngoạI ô chạy.

Kể từ ngày hôm đó Tịnh ko còn đến trường, một ngày một ngày trôi qua, Hoàng vào trường trông ngóng sẽ gặp được cô, bây giờ anh chỉ muốn gặp cô để biết được tình trạng của cô hiện giờ, ko biết có chuyện gì mà cô ko đến trường, nhưng có vẻ như cô ko phảI nghỉ học luôn, cũng ko phảI chuyện của cô bị lộ vì mấy ngày nay trường học ko hề có một thông báo nào nói về nguyên nhân vắng mặt của cô. Hoàng nhìu lần đến trước nhà cô, anh ko dám nhấn chuông vào nhà chỉ lặng lẻ đợI cô trước cổng, nhưng rất nhìu ngày trôi qua bóng cô một lần cũng ko hề xuất hiện. Lòng anh thầm trách mình đã ko nói rõ vớI cô vào sáng hôm đó, ko biết có khi nào cô tự động nghỉ học vì nghỉ anh sẽ nói chuyện của cô ra cho mọI ngườI biết, nghỉ rồI lạI nghỉ, chẳng lẻ cô lạI nghỉ anh là ngườI như vậy, cuốI cùng ko tài nào lý giảI mọI chuyện, cũng ko thể suy nghỉ thêm nữa, đầu anh đã muốn điên lên mất.

Bên cạnh Hoàng ngày ngày đến lớp trầm ngâm khó hiểu, Luân cũng vậy, cô thường xuyên đi cạnh Hoàng và quan tâm hỏI anh về chuyện Tịnh, thấy anh cũng như mình ko có tinh tức gì cô cũng chỉ lặng lẻ buồn theo anh, bởI vì từ lâu cô đã có một tình cảm bì mật vớI anh, nhưng cô cũng ko hề muốn làm khó anh, biết anh quan tâm Tịnh, cô lặng lẻ bên cạnh Tịnh, tình cảm của cô có từ rất lâu, trước khi Tịnh xuất hiện, nhưng cô ko hề ghét Tịnh, vì Luân cũng phần nào nhận ra ngườI Tịnh quan tâm ko phảI Hoàng, tình cảm của Hoàng là đơn phương, Tịnh rất trong sáng trong tình bạn của 3 ngườI, đồng thờI Luân cũng biết ơn Tịnh vì thông qua Tịnh cô có thể tiếp xúc làm bạn vớI Hoàng, trước đó cô chỉ biết đứng nhìn anh từ xa, ko thể tớI gần được.

Đọc thêm: 

» Cô dâu đi học – Chương 17

» Cô dâu đi học – Chương 15

more news from the blog