Chỉ vì em quá yêu anh…

by Le Thuy September 17, 2015 at 3:56 pm
Comments Off on Chỉ vì em quá yêu anh…

Bữa cơm tối của vợ chồng anh chị hôm nay chỉ lèo tèo vài cọng rau và đôi miếng thịt rán đi rán lại đến khô cong. Chẳng ai buồn động đũa, tiền nhà tháng này đang treo lơ lửng trên đầu. Bên công ty anh đang thông báo nợ lương, chỗ chị làm cũng không khá hơn mấy. Bà chủ nhà dù thương hoàn cảnh hai vợ chồng lắm vẫn không thể không lên tiếng hỏi dò, tháng này trong khu lại có người quịt tiền nhà.
Rửa bát xong chị ra ban công ngồi hóng gió. Vợ chồng chị lấy nhau đến nay đã 4 năm, hầu như tháng nào cũng chạy ăn từng bữa, đầu chị lúc nào cũng ong lên với bài toán kinh tế, làm thế nào ra được tiền, tiền ăn còn thiếu đừng nói đến tiết kiệm để sau này còn nuôi con. Chị cũng thấy may là mình thuyết phục được chồng không sinh đẻ gì vội dù ông bà hai bên giục như hò đò. Nghĩ sao giờ 2 anh chị có thể nuôi được đứa con nữa? Chị liếc nhìn chồng, người gầy gò và da ngày càng sạm đi. Chị thở dài, mấy ai biết thời sinh viên anh thư sinh lắm, con trai mà da trắng, mặt lại búng ra sữa, đi bên cạnh người ta luôn tưởng chị phải hơn anh 4-5 tuổi dù hai đứa bằng tuổi nhau. Giờ thì ngược lại hoàn toàn, anh già đi trông thấy, tóc sợi bạc sợi không vì lo nghĩ.

Ngày cầu hôn chị, anh từng nói: “Lương anh đi làm chưa được 3 triệu một tháng, em có đồng ý lấy anh không?”. Chị thì nào có nghĩ xa xôi đến thế, yêu anh là chị nhận lời. Về với nhau rồi, chị mới thấy đồng tiền nó lớn quá, đến mức hai vợ chồng còn chẳng có thời gian mà thương yêu nhau, chỉ biết lao theo miếng cơm manh áo. Giờ ngồi ngắm anh thật kĩ, chị thấy xót xa, thương anh đến rơi nước mắt mà chẳng biết làm thế nào.

truyện tình lãng mạng

  Sáng nay chị đi làm, đang đứng chờ xe bus bỗng có ai đó đập vào vai. Chị giật mình quay lại, mừng rỡ, là Tâm, con bạn cũ học chung lớp đại học. Chị lóa mắt trước diện mạo rực rỡ của nó, nghe nói Tâm lấy được một anh Việt kiều nhà giàu lại hết mực chiều chuộng, bảo sao nó hoàn toàn lột xác, chẳng giống với Tâm của ngày xưa chút nào. Không còn thời gian trò chuyện nên chị hẹn Tâm tối ra quán cà phê để ôn lại chuyện cũ.
Tối rủ anh đi, chị thấy lạ sao anh cứ ngần ngừ lưỡng lự. Nói mãi anh mới miễn cưỡng đi cùng chị. Cả buổi chỉ có chị và Tâm nói không nghỉ còn anh trầm mặc, lâu lâu lại thở dài một tiếng. Tâm khác nhiều, chẳng còn dáng vẻ nhút nhát, bẽn lẽn trước kia nữa mà đầy phong thái người phụ nữ quyến rũ, thành công. Càng nói chuyện chị càng thấy ngưỡng mộ Tâm, nhiều hơn là ghen tị. Phải bản lĩnh lắm, nó mới dám lấy người đàn ông Việt kiều đó.

Trên đường về, chị cứ ngồi sau nói hoài nói mãi về Tâm, anh chỉ ậm ừ, chị có hỏi anh lại gắt lên rằng không sao. Về nhà, anh thay quần áo rồi lên giường nằm ngủ, quay mặt vào tường. Chị không hiểu, lay lay, bắt anh dậy bằng được, anh cáu, chị cũng cáu, một lúc thành cãi nhau. Anh vùng vằng gạt tay chị ra:

truyện tình yêu

– Đã bảo không có gì rồi cứ dai như đỉa!

– Mặt xị một đống thế kia còn chối! Tôi lạ gì cái mặt thối này của anh! Làm sao? Thấy Tâm xinh quá anh tiếc hay như nào?
– Cô lại nói linh tinh cái gì đấy?
– Chả linh tinh đâu, cứ theo cái thái độ của anh là biết. Đi uống nước gặp bạn gặp bè mà mặt như đòi nợ thuê
– Ờ tôi thế thôi, nên lần sau đừng có rủ tôi đi đâu nữa
– Đây là Tâm nó nhắc đi nhắc lại là phải kéo anh đi bằng được chứ tôi thèm đi cùng anh lắm đấy
Hai người lườm nhau hồi lâu rồi chợt anh dè dặt lên tiếng:
– Tâm… khác nhỉ?
– Tiền vào lại chả khác!
– Ừ…tiền cũng quan trọng nhỉ!
– Gì? Thế anh nghĩ không quan trọng à?
– Không, ý anh là… – Anh thở dài: Này, em có bao giờ hối hận khi lấy anh không? Cuộc sống như này… ngày nào cũng như ngày nào chắc em cũng chán lắm rồi nhỉ!
Chị im lặng nhìn anh. Anh lại thở dài thêm cái nữa:
– Cùng học một lớp, cùng chơi với nhau, hoàn cảnh xuất thân chẳng khác gì vậy mà giờ Tâm như thế, em như này, tất cả là tại em lấy phải người không tốt đúng không? Nếu anh tài giỏi hơn, thành đạt hơn… mà không, nếu anh đừng bắt em lấy anh, đừng hứa hẹn gì với em thì chắc em có cuộc sống khác rồi.

– Chả hiểu hứa hẹn gì luôn – Chị tròn mắt: Anh không nhớ câu anh cầu hôn em chỉ là “Lương anh đi làm chưa được 3 triệu một tháng, em có đồng ý lấy anh không?” à? Là em cứ sống chết đâm đầu vào anh đấy chứ! Giờ anh lại nói liên thiên cái gì đấy? Anh lén em đọc ngôn tình ba xu đúng không? Hay lén em xem phim Hàn Quốc đúng không?
– Anh đang nghiêm túc mà! – Anh giận lẫy, nhăn nhó
– Thì em có đùa đâu. Em nhìn Tâm, em ngưỡng mộ bản lĩnh của nó chứ em chả ghen tị với so sánh gì với em hết. Nó có chồng nó, em có chồng em. Ừ cứ cho là chồng nó kiếm được nhiều tiền, chồng em cũng đâu tồi. Với cả sống trong chăn mới biết chăn có rận, nhìn nó thế biết được vợ chồng nó ở bên nhau có hạnh phúc như vợ chồng mình không. Em chả dại gì đi so sánh rồi tự làm khó mình thế cả. Em chọn anh rồi, đời này anh cũng chỉ được ở bên em thôi.
Vẫn giữ nụ cười, chị choàng tay ôm lấy anh thủ thỉ:
– Giờ khó khăn thật đấy, em cũng lo nghĩ nhiều lắm nhưng mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi. Em luôn nghĩ có khi chúng ta lấy nhau sai thời điểm thật, cái lúc cả hai cùng tay trắng vào đời chẳng biết phải xoay sở thế nào đã tròng vào cổ nhau tờ giấy kết hôn. Cơ mà thôi, giờ sai rồi sẽ đến lúc nó đúng, em cứ biết em lấy đúng người là được rồi.
– Đúng thật không?
– Thật! Lấy cả đời này đảm bảo!

    Xem thêm :

– Hãy về và nắm lấy tay em đi anh…

more news from the blog