Bà xã đừng chạy – Chương 37 – 38- 39

by Le Thuy September 13, 2016 at 9:08 am
Comments Off on Bà xã đừng chạy – Chương 37 – 38- 39

Chương 37:

Há miệng, Tân Đồng kéo kéo áo Trâu Thần, cô biết lúc này mình rời khỏi đây tuyệt đối sẽ không có lễ phép, hơn nữa ở trước mặt trưởng bối sẽ giống như không hiểu chuyện, nhưng mà, xem như cô giả bộ, tuyệt đối cũng sẽ không giả bộ không quen với Mạnh Phỉ, không thích chính là không thích! “Anh giúp em nói với ba mẹ một tiếng, em về trường học trước.”

Trâu Thần xoay người ngăn cô “Đồng Đồng.” Chứng kiến Trâu Tường đưa Mạnh Phỉ về nhà anh cũng nói không ra được phiền não trong lòng, mặc kệ thế nào, Tân Đồng thật vất vả mới mở miệng, bắt buộc phải rèn sắt khi còn nóng, vì Mạnh Phỉ mà đập tan kế hoạch của anh, ra vẻ như cô ta vẫn chưa quan trọng tới mức độ đó “Không cho đi! Em là chủ, cô ta là khách, đừng như chuột thấy mèo.” Anh cố ý kích cô.

Ngẩng đầu trừng anh, người này thật đáng ghét “Anh mới là chuột đó!”

“Ừ, em là con mèo hoa.” Anh nói nghiêm trang, cuối cùng còn sờ đầu cô tán thưởng.

Mẹ Trâu là người thông minh, vừa nhìn thấy Tân Đồng thay đổi nét mặt, cũng biết do hai người mà Trâu Tường đưa về, nhất định là phạm vào điều mà cô kiêng kỵ, Ngô Nhạc, cả ngày không có tim không có phổi, nếu có gì với Tân Đồng, đã sớm bị con trai mình ném ra xa rồi? Vậy chỉ có thể là Mạnh Phỉ, cô bé này bình thường tính tình ngang ngược, nhưng đối với hai vợ chồng bọn họ rất hiếu thuận, hơn nữa đối với Trâu Tường, Trâu Thần cũng rất được, chính là rất sợ ông nội, tổng thể mà nói vẫn là một đứa bé ngoan. Mẹ Trâu có chút do dự, bà thích cả hai cô bé, thật ra thì tốt nhất là hai cô bé xứng với hai đứa con trai, nhưng mà làm người không thể quá tham lam, vì vậy…….

“Tiểu Đồng, Mạnh Phỉ cùng Ngô Nhạc tới, con xuống bếp nói với mẹ Loan, làm thêm hai món mà Mạnh Phỉ cùng Ngô Nhạc thích, tiểu Thần, con cũng đi cùng đi.” Một câu nói, thân sơ xa gần rõ ràng, nhưng mẹ Trâu khuôn mặt vẫn nở nụ cười thân thiết lôi kéo tay Mạnh Phỉ.

Thấy mẹ mình xác minh rõ lập trường của mình, Trâu Thần thầm vui trong lòng, trước kia mọi ý kiến của bản thân cũng chỉ có thể để trong lòng, lúc này mẹ Trâu vừa nói, lâp trường của anh lập tức trong sáng hóa, rốt cuộc không cần sợ Mạnh Phỉ dùng trưởng bối gây áp lực với anh, cười ha hả kéo Tân Đồng vẫn chưa hiểu gì đi xuống phòng bếp.

Mạnh Phỉ nhìn Trâu Thần kéo Tân Đồng rời đi, trong lòng cực kỳ tức giận, nhưng lại bị mẹ Trâu ở bên cạnh thân hiết hỏi lung tung này kia, cơn tức trong lòng muốn bộc phát cũng không thể bộc phát, liếc nhìn mẹ Trâu một cách xa lạ, rồi lại không thể không thay bộ dáng ngây thơ, được rồi, cách lấy trưởng bối để gây áp lực tạm thời thất bại, cô ta vẫn có thể khiến người nào đó rời đi, đến lúc đó cô ta nhân cơ hội mà vào,a, không đúng, là lúc Trâu Thần bị ném bỏ cô ta dịu dàng chờ đợi, cô ta không tin mình không thành công?

Bĩu môi làm nũng ôm cánh tay mẹ Trâu “Mẹ Trâu, mẹ không nhớ con sao, hôm nay anh Tường về nhà cũng không gọi con đến ăn cơm.” Cô ta đổ thừa!

“Sao có thể chứ? Lần này anh Tường chỉ về một thời gian ngắn, dì nghe nói con đang phải tập huấn không phải sao? Dì sợ con phạm kỷ luật, đến lúc đó ông con lại đến tìm dì.” Mẹ Trâu cười đi vòng qua.

“Mẹ Trâu, mẹ có nhớ con không? Lâu rồi con chưa gặp mẹ, ở trường con đều rất nhớ món ăn mà mẹ làm.” Cô ta cố ý nói lớn tiếng, chỉ sợ người nào đó ở phòng bếp không nghe thấy, hừ, mẹ Trâu đều tự mình xuống bếp nấu cơm cho tôi, đồ cô ăn đều do người giúp việc nấu! Trong lòng cô ta lúc này rất hả hê.

“Mẹ, mẹ định không cho bọn con vào sao?” Trâu Tường cũng phát hiện ra bầu không khí trong nhà hơi kỳ lạ, hơn nữa cô bé vừa mới đứng cùng Trâu Thần kia rất lạ, anh chưa bao giờ thấy, nhưng nhìn vẻ mặt của ba mẹ lại giống như rất thân quen, lúc anh đi vào thì nghe thấy ba mình đang xin lỗi? Xin lỗi cô gái kia sao?

“Nhìn xem, mẹ vui đến nỗi quên mất, ông Trâu, ông đi thay quần áo đi, về nhà mà còn mặc như vậy, ai mượn ông chứ? Mạnh Phỉ, Ngô Nhạc vào nhà ăn trái cây đi, tiểu Tường con cũng đi thay đồ đi, gần đây công ty vẫn tốt chứ?”

“Tạm được, Ngô Nhạc, tiểu Phỉ hai đứa ngồi đi, anh lên trước.”

Nhìn thấy mẹ Trâu bê nước trái cây rồi lại hoa quả tới, Ngô Nhạc đĩnh đạc ngồi trên ghế sa lon “Dì, đừng vội, chúng cháu cũng không phải là lần đầu tiên tới đây, dì khách khí như vậy khiến cháu rất ngại.” Anh trầm bổng từng chữ từng chữ bắn ra ngoài, chọc cho mẹ Trâu nhất thời lúng túng.

“Thằng bé này, không có chuyện gì liền trêu đùa dì! Vậy mấy đứa ngồi đi, dì xuống phòng bếp xem một chút, để tiểu Thần cùng tiểu Đồng ra ngoài ngồi cùng mấy đứa.” Mẹ Trâu cũng hiểu, có một số việc phải để bọn trẻ tự giải quyết, xem như bà cho bọn chúng cơ hội đi.

“Đối với Trâu Thần vẫn chưa hết hy vọng sao?” Nhìn xung quanh không thấy ai, Ngô Nhạc cầm quả táo lên cắn một miếng.

“Không liên quan đến anh.” Mạnh Phỉ tức giận ném lại một câu, chuyển sang bên kia ngồi, giống như Ngô Nhạc là một loại vi khuẩn cực lớn.

“Nếu như anh có thể giúp em thì sao?” Anh ta lại cắn một miếng, khuôn mặt nở nụ cười hả hê “Còn không liên quan đến anh sao?”

“Anh?” Cô ta hoài nghi quay đầu nhìn anh ta “Đó đương nhiên lại là chuyện khác, chỉ là, em không tin anh lại tốt bụng như vậy.” Giọng nói hơi chậm lại.

“Vậy em mỏi mắt chờ xem!” Anh ta nói đầy tự tin.

Cô ta không nói tiếp, chỉ là không ngồi xa như lúc nãy nữa, ngược lại mất tự nhiên ngồi lại gần một chút.

“Em nhớ phải lấy nhu thắng cương, trước tiên nhận sai với Trâu Thần, em cũng biết tính Trâu Thần cố chấp, em ngàn vạn lần đừng cùng cậu ta cứng đối cứng, chuyện còn lại anh giúp em đối phó, nhưng mà phần sau còn phải xem bản thân em, sư phụ chỉ dẫn vào cửa, việc tu hành là do bản thân em!” Bộ dáng bí ẩn, hai chân vểnh lên thoải mái dựa vào ghế sa lon nhà họ Trâu.

“Nếu anh không giải quyết được, Mạnh Phỉ em sẽ không tha cho anh!” Cô ta đứng lên, từ trên cao nhìn xuống.

Anh ta không lên tiếng, chỉ hơi hất cằm về phía nhà bếp, sau đó nở nụ cười thâm cao khó lường.

Trâu Thần nắm tay Tân Đồng từ nhà bếp đi ra, Tân Đồng như cũ không ưỡn ẹo giùng giằng, cô nhìn thế nào cũng thấy Mạnh Phỉ không thuận mắt, cũng không như Trâu Thần nói bên ngoài một kiểu, trong lòng một kiểu, ở nhà có thể ngoan ngoãn, láu lỉnh tranh thủ sự đồng tình, nhưng vừa ra khỏi cửa đã cảm thấy mình không ăn của bọn họ, không uống của bọn họ, càng không thiếu nợ bọn họ, tại sao còn phải nhìn ánh mắt của bọn họ mà làm việc, nhất là Mạnh Phỉ này, mỗi lẫn đều chủ động gây chuyện, cô không ra tay đáp trả là không tệ rồi, sao còn phải nhân nhượng cô ta chứ? Nếu có bọn Lôi Lôi ở đây, nhất định sẽ giúp cô hả giận. Trâu Thần thối tha!

“Ngây ngốc cái gì! Em nói xem bộ dáng em thế nào sau này ra ngoài xã hội thì phải làm sao? Hay là em tốt nghiệp rồi chúng ta liền kết hôn?” Trâu Thần nhìn bộ dáng cô cũng biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

“Nghĩ hay lắm!” Lười phản ứng lại với anh! Còn kết hôn nữa chứ? Nghĩ thật xa xôi.

“Cũng không phải là để em nhân nhượng với cô ta, xem như cô ta không tồn tại là được rồi, trong lòng em cũng dễ chịu hơn, mặt cũng dễ xem hơn.” Xoa xoa cái đầu nhỏ của cô.

Mếu máo “Em không phải là thú cưng của anh! Sờ đầu em nữa, em liền……”

“Liền thế nào?” Anh kéo cô ôm vào lòng, cười đùa với cô, mỗi lần nói với cô, anh đều cảm thấy tâm tình rất tốt, giống như xung quanh có hoa thơm chim hót, ấm áp hòa thuận vui vẻ, vô cùng thoải mái.

“Bọn họ đang nhìn đấy.” Cô rúc đầu nhỏ giọng nói.

“Không phải nói với em, xem như bọn họ không tồn tại sao?” Anh cười, cũng biết cô nhóc nhà anh không phải là người cẩn thận.

Tức giận đập anh, chỉ biết bắt nạt cô!

“Khụ!” Ngô Nhạc ngậm quả táo vội ho một tiếng “Có cần bọn tôi che mắt lại không?”

Mạnh Phỉ đứng bên cạnh nghiêm mặt không nói gì, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đĩa đựng trái cây.

“Có công phu che mắt, cậu dứt khoát rời khỏi đây đi? Giả bộ hỏi làm gì?” Trâu Thần thân thiết ôm Tân Đồng đang đỏ mặt không khách khí mắng trả.

“Anh Thần.” Mạnh Phỉ từ nãy giờ im lặng cắn môi cẩn thận mở miệng nói “Lần trước là em không đúng.”

Trâu Thần sững sờ, Ngô Nhạc quay đầu liếc mắt nhìn, bộ dáng hài lòng, Tân Đồng giật mình……

 

Chương 38:

“Em không nên đi tìm Tân Đồng gây phiền phức, càng không nên cố ý đụng vào cô ấy,, em muốn xin lỗi cô ấy” Mạnh Phỉ cúi đầu, uất ức nắm chặt tay “Nhưng mà, anh Thần, anh cũng không để ý đến cảm nhận của em, em thích anh…….anh vẫn luôn biết, em vẫn luôn cẩn thận đi theo phía sau anh, vì anh mà học nấu cơm học làm việc nhà, vì anh mà thay đổi tính cách, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa bao giờ quay đầu liếc em dù chỉ một lần, chưa từng có……”

Giọng nói của cô ta run run, có lẽ những uất ức dồn nén từ trước đến nay, vào giờ khắc này đều nói ra hết “Trước kia trong lòng anh không có bất kỳ một cô gái nào, em cảm thấy mình còn có cơ hội, nhưng kể từ sau khi Tân Đồng xuất hiện, trong mắt anh trong lòng anh chỉ có cô ấy……Tất cả hy vọng đều tan nát, nhiều năm như vậy, tình yêu thương và nỗi nhớ anh đã trở thành một phần cơ thể em, bất chợt muốn em buông tay, giống như muốn em tự mình xẻo thịt của mình, rất đau, đau đến nỗi không cách nào tiếp nhận, đau đến nỗi không thể thở được.” Hai tay cô ta nắm chặt, nhanh chóng đứng dậy đi về phía Tân Đồng khom lưng xuống “Xin lỗi Tân Đồng!” Sau đó nhanh chóng đứng dậy “Anh Thần, anh giúp em nói với ba Trâu mẹ Trâu một tiếng, em đi trước!” Nói xong xoay người chạy ra ngoài.

Ba người trong phòng khách nhất thời không phản ứng kịp.

Ngô Nhạc lại nháy mắt, anh ta còn cho rằng mạnh Phỉ rất có tiềm chất vào giới văn nghệ, nhưng lúc này xem ra, căn bản không như vậy, cô gái kia sợ là thật sự có cảm giác……

Lúc này Trâu Thần đang tự trách mình, Mạnh Phỉ đối với anh quả thật rất tốt, lúc trước bản thân tỏ rõ thái độ sẽ không tiếp nhận cô, ngoại trừ đối với cô làm mặt lạnh nói chuyện lạnh lùng, những thứ khác đều thuận theo tự nhiên, trong lòng mình tiếp nhận ý tốt của cô là bởi vì xem cô như em gái, bởi vì giao tình của hai nhà, nhưng lại hại cô càng ngày càng lún sâu, bản thân mình thật ích kỷ, cho đến khi ông nội đưa mình đi gặp Tân Đồng……Có lẽ, sau này phải đối xử với cô tốt một chút, dù là anh trai với em gái, mình cũng phải có dáng vẻ của một người anh trai, dù sao cô cũng đã biết tới sự tồn tại của Đồng Đồng.

Trong ba người, khó xử nhất chính là Tân Đồng, hôm nay cô mới chính thức tiếp nhận Trâu Thần, chưa tới một tiếng đã phải đối mặt với một màn lúng túng như vậy, một cô gái mọi mặt đều tốt đứng trước mặt tỏ tình với bạn trai mình? Hơn nữa thời gian bọn họ quen nhau so với mình còn dài hơn, vậy cô là gì? Vung dao đoạt tình? Người thứ ba? Rũ mắt, cảm thấy có chút dao động đối với Mạnh Phỉ, có một bộ phim truyền hình tên là “Phụ nữ cần gì làm khó lẫn nhau”. Cô cảm thấy xem như hai người đánh nhau long trời lở đất, sống chết tranh giành, đến cuối cùng khoogn phải vì một câu nói của Trâu Thần sao? Xem như bây giờ anh chọn cô, vậy sau này thì sao?

Cô lại bắt đầu không xác định được tình yêu của mình đối với Trâu Thần, có lẽ lúc mới bắt đầu cũng chưa có xác định, bọn họ xa cách nhau không chỉ là mười mấy năm, mà là một phần hiểu, một phần tin tưởng, còn có một Mạnh Phỉ yêu Trâu Thần sâu sắc……

“Mạnh Phỉ đâu rồi?” Mẹ Trâu đi ra ngoài liền thấy ba người đang sững sờ “Mấy đứa làm gì vậy? Nhanh dọn dẹp một chút, ăn cơm! Tiểu Đồng, hôm nay con phải nếm thử một chút tay nghề của dì! Tiểu Thần, con đi gọi ba với anh xuống ăn cơm! Ngô Nhạc, đi tìm Mạnh Phỉ về, đứa bé này, sắp ăn cơm rồi còn đi đâu?” Kéo tay Tân Đồng thân thiết cùng cô đi vào phòng bếp, chỉ nói đủ để hai người nghe “Tiểu Đồng, mặc kệ ai nói gì, làm gì, con phải thử tin tưởng tiểu Thần, đây là bước đầu tiên để hai đứa bắt đầu, Dì rất thích con, cũng rất muốn con trở thành con dâu của dì, nhưng cũng biết mấy đứa còn trẻ, bất quá bây giờ thử tiếp nhận, hiểu rõ, tin tưởng Trâu Thần, nếu chờ đến lúc con thật sự biết yêu là gì, vẫn không thể tiếp nhận Trâu Thần, dì cũng sẽ đứng về phía con, yêu là chuyện của hai người, nhớ kỹ chưa? Con bé ngốc nghếch.” Bà yêu thương sờ đầu Tân Đồng còn đang ngơ ngác.

Mím môi, không dám nhìn mẹ Trâu, Trân Đồng không nghĩ tới mẹ Trâu lại hiểu rõ mình như vậy, có lẽ có lúc cô đối với Trâu Thần không công bằng, nể mặt mẹ Trâu, sau này cô sẽ cố gắng thử hiểu anh, tin tưởng anh, cô dùng sức gật đầu.

“Vậy là được rồi! Ngồi đây đi, chúng ta chuẩn bị ăn cơm.”

“Vâng, dì, để cháu giúp dì.” Tân Đồng đỏ mặt nói.

Mẹ Trâu cười “Nếu thật sự muốn hòa nhập vào cuộc sống của tiểu Thần, nên từ nó xuống tay, dì còn trẻ tuổi lắm, tạm thời không dùng con.”

Tân Đồng mặt càng đỏ, nghĩ muốn giương mắt lại xấu hổ, ngơ ngác như con dê nhỏ khiến cho người khác càng yêu thích hơn.

“Được rồi, lát nữa tiểu Thần tới thì nói với nó.”

“Vâng.”

Một lát sau, Tân Đồng không chờ Trâu Thần tới, ngược lại thấy Ngô Nhạc với biểu hiện khác hoàn toàn lúc nãy, anh ta đi tới lôi cái ghế bên cạnh Tân Đồng ngồi xuống, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn “Vừa rồi cô cũng nghe thấy, nhìn thấy, một cô gái thích đậm sâu một người hơn mười năm, nhưng lại không thể không trơ mắt nhìn người mình thích ôm người con gái khác vào lòng, nếu là cô…….cô sẽ làm thế nào? Rộng lượng lựa chọn thành toàn? Hay là tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục? Hay cố chấp làm miếng ngọc vỡ?” Anh ta hỏi một câu hỏi hỏi bén nhọn và nhạy cảm.

Anh ta ép sát khiến Tân Đồng phản ứng tự vệ, thu hồi sự xấu hổ vừa rồi “Đáng tiếc tôi không phải cô ấy, tôi không giúp cô ấy lựa chọn được, dĩ nhiên, tôi cũng không có quan hệ gì với anh, càng không phải trả lời những câu hỏi của anh.”

“A, là tôi xem nhẹ cô” Anh ta ghé mắt nhìn vẻ mặt không có gì của Tân Đồng “Vẫn luôn cho rằng cô như trái hồng dễ bóp nát, không ngờ miệng lưỡi cũng bén nhọn như vậy, chỉ là bây giờ cô cho rằng Trâu Thần đối xử tốt với cô? Nếu như tất cả chỉ là giả thì sao?” Anh ta không nói tỉ mỉ, chỉ quăng một câu làm cho người ta phỏng đoán lung tung.

Cô yên lặng mấy giây, trong lòng có dự cảm xấu, cô không biết Ngô Nhạc, nhưng lại cảm thấy nếu như có thể để cho anh ta nói ra câu nói sau cùng, nhất định sẽ có gì đó, cuối cùng cô vẫn là lựa chọn im lặng.

“Cũng không ngốc?” Anh ta cười khẽ “Còn biết lúc nào thì nên im lặng. Tôi thích cô gái thông mình, nhưng tôi không thích cô…..Cô căn bản không cùng một thế giới với bọn tôi. Chỉ là, vì cô thông minh, tôi hào phóng cho cô nghe một chút.” Anh ta móc điện thoại của mình ra, ấn nhẹ một cái, một cuộc đối thoại đứt quãng vang lên……

“Cô nhóc kia thì sao? Rốt cuộc cậu có ý gì? Tôi tới đây đã mấy ngày nhưng vẫn không thấy rõ! Thái độ của cậu thay đổi tôi có thể hiểu, dụ dỗ ông nội không phải là muốn để cho anh cậu làm chuyện mà anh ấy muốn sao? Vậy cậu thì sao? Vừa tới đây tôi còn tưởng cậu đổi tính, kết quả mấy ngày sau liền phát hiện tính tình cậu vẫn như vậy, lại học được cách ngụy trang, để làm gì? Có âm mưu gì sao?”

“Cha nợ con trả!”

“Đi, thiếu thì phải trả! Đừng nói những lời vô dụng với mình! Cậu làm gì phải lao lực bồi bổ cho cô nhóc kia như vậy?”

“Nuôi heo……Cô ấy không thích tôi, vậy thì tôi nuôi cho cô ấy béo, để cho không ai muốn cô ấy, cô ấy phải đi theo tôi, sau đó tôi từ chối cô ấy!”

……

Ghi âm đã kết thúc, người vẫn im lặng không có phản ứng. Lần đầu tiên Ngô Nhạc cảm thấy bản thân đã đánh giá thấp cô gái này, dùng ánh mắt cẩn thận quan sát sự thay đổi của Tân Đồng.

“Xong rồi?” Tân Đồng biết Ngô Nhạc đang nhìn mình, giữa im lặng lại có có chút cố ý, tùy ý hỏi một câu.

Anh ta bị cô hỏi đến lúng túng, nhưng mà nói thế nào cũng là người từng trải “Biết Trâu Thần sao lại quay về tìm cô, tiếp nhận cô sao?”

Cô tiếp tục im lặng, cô tin tưởng xem như mình không hỏi, người bên cạnh kia cũng sẽ nói ra.

Cảm giác độc thoại, anh ta cười cười “Ông nội Trâu làm đủ cách muốn Trâu Tường có thể đi vào bộ chính trị, nhưng Trâu Tường lại có hứng thú với kinh doanh, quân sự, chính trị anh ấy vừa nhìn thấy đã đau đầu, mà Trâu Thần từ nhỏ đã thân thiết với anh trai, không muốn anh ấy chịu uất ức, ngẫu nhiên ông ngoại cô gặp ông nội Trâu ở Thạch gia trang, hai vị trưởng lão muốn mượn cháu để cởi bỏ nút thắt của con cái, cho nên Trâu Thần mới quyết định đến bên chỗ cô thực tập.” Anh ta cũng không nhiều lời, tin tưởng cô sẽ tự mình suy nghĩ.

“Vậy thì sao?” Cô giương mắt về phía anh ta, mặc dù nhìn bên ngoài có vẻ cô bình tĩnh, nhưng trong lòng cô lúc này đã loạn lên không biết nên nói gì hoặc là nên dùng nét mặt gì, loạn đến nỗi trong đầu cô chỉ còn một câu nói “Tiểu Đồng, mặc kệ ai nói gì, làm gì, cháu phải thử tin tưởng tiểu Thần, đây là bước đầu tiên để hai đứa bắt đầu……”

Vốn dĩ Ngô Nhạc còn muốn nói tiếp vài câu, nhưng lúc cô giương mắt nhìn anh ta, thế nhưng anh ta lại nhìn thấy rõ sự mê mang trong mắt cô, thì ra là nửa bình tĩnh nửa trấn định, cô cũng chỉ là con cọp giấy……Mỉm cười “Không có gì, ăn cơm.”

“Em sao vậy?” Trâu Thần xoay người đứng lại, khẽ khom lưng nhìn thẳng Tân Đồng “Từ lúc bắt đầu ăn cơm liền buồn buồn không vui, chỉ vì chủ nhật anh không để em về trường sao?” Yêu thương đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt cô.

Mếu máo, rũ hai mắt, lông mi dài che dấu cảm xúc trong mắt Tân Đồng, dưới ánh đèn đường chiếu ra hai bóng dáng mờ ảo, cô không biết vì sao lúc này lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh, càng không muốn che dấu những nghi vấn trong lòng “Tại sao anh lại đồng ý với ông nội anh dạy phụ đạo cho em?” Được rồi, cô thừa nhận, lời nói của Ngô Nhạc có ảnh hưởng rất lớn với cô, nhưng mà, cô nghĩ muốn thử tìm hiểu, tin tưởng Trâu Thần.

“Thật ra thì lúc mới bắt đầu” Anh nâng người lên, đưa tay cưng chiều sờ sờ đầu cô “Anh vì anh trai mới thỏa hiệp với ông nội” Anh chưa bao giờ muốn che dấu cô điều gì “Hôm nay em cũng biết, anh trai anh tự mình mở công ty, anh ấy một lòng một dạ muốn kinh doanh, mà nhà anh lại không phải như nhà bình thường, trừ những quy định cứng ngăt của bộ đội, ở Bắc Kinh có rất nhiều chuyện không chỉ đơn giản giống như nhìn từ bên ngoài, quan hệ rắc rối phức tạp, chỉ cần lơ đãng cũng có thể dính rắc rối, cũng bởi vì anh trai là con trưởng, nên ông nội càng hy vọng anh ấy có thể đi bộ đội, hoặc là tham mưu, nhưng trong lòng anh trai không có hứng thú với quân sự chính trị. Mà anh thi quân y, khẳng định sẽ ở trong quân đội, mặc dù tham mưu có thể hơi khó, nhưng dù sao cũng thành toàn ý muốn của ông nội. Cho nên, khi ông nội nói điều kiện trao đổi để anh trai anh tự do, mặc dù anh có chút buồn bực, nhưng càng vui hơn khi việc đã hoàn thành, dù sao chuyện tình cảm, không phải chỉ vì một người già nói là có thể, đến lúc đó nếu anh thật sự không có cảm giác với em, lại tìm một cái cớ là được rồi, dù sao đến lúc đó anh trai anh cũng đã được tự do.” Anh nói hết toàn bộ mọi chuyện, ngay cả chuyện tính đường lui cũng thẳng thắn nói ra.

Cô tức giận ngẩng đầu trừng anh “Vậy bây giờ anh định tìm cớ gì?” Giọng nói nghe sao có chút chua.

“Bởi vì chuyện này sao?” Anh vui vẻ, còn tưởng rằng cô đang bối rối vì chuyện của đời trước, kết quả lại là chuyện này, nhưng mà đây không phải nói rõ ràng cô bắt đầu để ý sao? “Còn chưa nghĩ ra, đang do dự……” Cố ý đùa cô.

Nhíu chặt chân mày, căn môi dưới xoay người rời đi, hỏi anh một chút mà thôi, lại đúng là đang suy nghĩ!

Anh cười hài lòng, hai tay vây quanh môi thành cái kèn, lớn tiếng nói phía sau lưng cô “Đang do dự phải làm sao để khiến cho cô bé Tân Đồng tình nguyện ở lại bên cạnh anh! Em có thể nói với anh sao?”

Cô bĩu môi dừng chân lại, nụ cười dần dần hiện trên khuôn mặt, thì ra hai người tin tưởng nhau cũng không phải là khó, hơn nữa đối phương lại là Trâu Thần ngốc nghếch! Mím môi thầm mừng trộm không quay đầu lại “Vậy tại sao lớp mười hai anh lại nuôi em mập như vậy?” Mới vừa thiếu chút nữa quên mất đoạn ghi âm mà Ngô Nhạc cho cô nghe, âm thanh kia tuyệt đối là của người này, nhưng mà cô không cho rằng Trâu Thần ghi âm, hơn nữa có thể lúc ấy do hoàn cảnh nên mới muốn mạnh miệng nói như vậy đễ giữ mặt mũi, mà lúc này cô hỏi cũng là cố ý đùa anh, ai bảo anh trêu chọc cô, cô không thể trêu chọc anh sao?

“Nuôi heo! Ai bảo lúc đó ngày nào em cũng khiến anh tức điên?” Anh buông tay, nhẹ bước đến gần cô “Anh nuôi em thành heo, để cho em thấy rõ ai mới thật sự thích em, chứ không phải chỉ do vẻ bề ngoài, mặc kệ em mập hay ốm, xấu hay đẹp, khỏe mạnh hay bệnh tật, bất luận nhà em có tiền hay không có tiền, thích em không cần phải có bất kỳ lý do nào, càng không thay đổi vì bất kỳ lý do nào.” Anh ở phía sau cô, thâm tình nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều, vững vàng bao phủ quanh cô.

Lúc này cô thầm sướng trong lòng, nhưng lại e lệ không biết xấu hổ quay đầu lại nhìn anh, mạnh miệng tiếp tục trách móc “Cái gì gọi là cô ấy không thích tôi, vậy tôi nuôi cho cô ấy béo, để không ai muốn cô, cô phải đi theo tôi, sau đó tôi từ chối cô ấy! Em thấy bây giờ cũng sắp tới bước cuối cùng, chuẩn bị lúc nào thì từ chối em, vứt bỏ em?” Cô tươi cười nhìn bầy trời, tưởng tượng lúc anh nghe thấy mấy lời này sẽ có vẻ khiếp sợ hay luống cuống, thì ra trêu chọc anh lại thú vị như vậy.

Anh sợ run lên, thầm mắng Ngô Nhạc trong lòng, sao lại không nhờ tới đoạn ghi âm đó chứ? Chỉ là, cô nhóc trước mặt này hài lòng sao? Nhìn bộ dáng của cô, anh lại nhịn không được muốn đả kích cô “Không được…..bây giờ thời cơ còn chưa tới, thế nào cũng phải lừa em lên giường giày xéo một phen chứ? Hay là tập huấn xong em liền chuyển ra ở chung với anh?” Anh đoán chừng cô tuyệt đối là người dám nói không dám làm, cố ý dùng lời nói đả kích cô, dù sao cô không đồng ý anh cũng không có tổn thất gì, đồng ý thì tốt hơn “Ở chung, anh chuẩn bị làm gì em đều rõ ràng.”

Dưới tình huống anh chưa kịp chuẩn bị gì cô đột nhiên xoay người, vừa đúng lúc thấy được anh nở nụ cười mờ ám, khuôn mặt vừa tức vừa thẹn trong nháy mắt trở nên như gió nhạt mây xanh “Được, vây chúng ta xem đến lúc đó ai bỏ ai! Em nhất định cùng anh cuốn gra trải giường tìm chỗ yêu! Sau đó sung sướng xoay người nói tạm biệt!” Nói xong nhân lúc anh vẫn chưa hoàn hồn liền vượt lên trước chạy về, vừa chạy vừa không quên quay đầu nói thêm một câu “Em thấy đàn anh ở trường em cũng không tệ, học giỏi, dáng dấp đẹp trai, hơn nữa lạnh lùng không giống như ai đó! Ha ha……” Nhìn vẻ mặt của anh, cô lại càng sung sướng!

Tiếng cười thanh thúy trong đêm giống như ánh nắng chói chang chiếu sáng vùng đảo sa mạc……

“Tiểu Đồng, cuối cùng cậu cũng quay về.” Trần Duệ nằm trên giường có vẻ bệnh nói “Nếu cậu không về ba đứa bọn mình định lên trường thông báo.”

Từ nhà họ Trâu về Tân Đồng lúng túng đem đồ ăn vặt trong tay phân chia cho mỗi người trong phòng “Không phải mình đem đồ ăn ngon về cho các cậu sao?”

Cuối cùng đi tới giường Trần Duệ, nhìn bộ dáng của cô nói “Cậu sao vậy? Chị đây mới vắng mặt có hai ngày, liền trở thành như vậy? Uống thuốc chưa?”

“Chị cái đầu cậu!” Trần Duệ giùng giằng bảo vệ vị trí chị ba trong phòng.

“Đừng kích thích cô ấy, mới vừa tốt hơn một chút, cậu không nhìn thấy bộ dáng ỉu xỉu ngày hôm qua của cô ấy, thiếu chút nữa bọn mình phải đút nước vào miệng cho cô ấy.” Trương Lệ Na khom lưng đưa cho Trần Duệ một ly nước “Tới giờ uống thuốc rồi, cậu không uống cẩn thận bọn mình cũng bị lây bệnh”

Trần Duệ giả bộ đáng thương “Người ta muốn gặp ánh mặt trời kia một lần, Viện Viện lại không cho cơ hội.”

Viện Viện liếc xéo cô “Tối khuya, lại còn dám đi ra ngoài trời gió lạnh, cậu còn thiếu ánh mặt trời sao?”

“Không phải cậu nói trai đẹp đang đánh cầu lông sao?”

“Vậy cậu đứng trong gió đúng ba tiếng?” Trương Lệ Na chen vào hỏi, nét mặt kia lại tựa như nói đừng có không thừa nhận rằng cậu chính là không có mắt.

Tân Đồng cũng xem như nghe hiểu bảy tám phần “Được rồi, đừng chấp nhặt với bệnh nhân, tiểu Duệ, chúng ta đổi giường đi, vừa đúng lúc mình không thích phơi nắng, buổi trưa muốn nghỉ ngơi cũng phải kéo rèm.” Nói xong quay về thu xếp đồ đạc của mình.

“Hu hu hu, tiểu Đồng cậu thật tốt.” Bệnh nhân lập tức có tinh thần.

“Tiểu Đồng, cậu đừng nghe lời cậu ấy, vị trí gần cửa sổ khó cầu, sao lại phải nhường cho cậu ấy chứ?”

“Thừa dịp cháy nhà hôi của!”

“Đúng rồi Viện Viện, Lệ Na, lúc mới về mình thấy các cậu hết nước nên giúp các cậu lấy đầy, mở cửa lại quên lấy vào, các cậu đi xem một chút xem còn không.”

Tân Đồng ôm chăn nệm trong tay buồn bực lắc đầu trách mình lãng trí.

“Oa!” Lệ Na rống lên một tiếng “Tiểu Đồng mình yêu cậu chết mất!”

“Vậy sau này đối tốt với mình chút, không cho phép bắt nạt mình!” Tân Đồng cười hì hì nói đùa.

“Nhất định!” Viện Viện giơ hai bình nước lên đi vào, khuôn mặt nở nụ cười “Vốn tưởng rằng cậu cùng huấn luyện viên Trâu có gì đó, nhưng gần đây không thấy anh ấy, chị giới thiệu cho cậu một người đàn ông được không?”

“Ai vậy?” Trân Duệ ôm chăn đổi giường với Tân Đồng còn không quên nhiều chuyện.

“Đến lúc đó mọi người sẽ biết.”

Tân Đồng không từ chối, cũng không đồng ý, chỉ ôm thau rửa mặt của mình đứng ngây ngốc như đang suy nghĩ gì……

 

Chương 39:

“……Ngày mai là buổi biểu diễn thành quả sau một tháng tập huấn của các em, mặc kệ trong một tháng này biểu hiện của các em ra sao, ngày mai tôi hy vọng các em có thể biểu diễn mặt tốt nhất, tạo nên một dấu chấm hoàn mỹ kết thúc tập huấn của đại học, đến lúc đó không chỉ huấn luyện viên có phần thưởng, các em có lợi, giáo viên ra ngoài cũng có mặt mũi. Lại nói đã kiên trì suốt một tháng, cũng chỉ còn mấy tiếng nữa, ngày thường dùng thủ đoạn lười biếng, chỉ còn mấy giờ cuối cùng này tôi hy vọng các bạn có thể nắm chắc cơ hội biểu diễn phong tháu của chính mình……” Lý Trung Khải ở trên bục giảng nghiêm trang diễn thuyết về bài động viên cho cuộc biễu diễn quân huấn ngày mai do giảng viên Tôn đưa cho, chẳng qua người ta chỉ nhìn một lần, đã có thể gộp sáu nghìn bảy nghìn chữ thành hai ba câu nói, hơn nữa đều nói vào trọng điểm, không biết lúc này nếu giảng viên Tôn ở đây, sẽ cảm nhận thế nào?

“A, Anh Lý có bản thảo diễn thuyết sao?” Trương Lệ Na liếc nhìn Lý Trung Khải trên bục giảng “Thật là danh bất hư truyền của đại học T, vừa rồi mình còn nghĩ sao anh ấy đột nhiên lại có tính vòng vo, thao thao bất tuyệt nói gì mà nhiều thế, hóa ra là có người chuẩn bị sẵn bản thảo cho anh ấy.”

“Sao cậu biết không phải do đàn anh tự viết?” Trần Duệ chống cằm của mình nhìn lên bục giảng.

“Chẳng lẽ cậu không thấy bài viết này rất dày sao? Đàn anh chỉ nói mấy câu?”

Trương Lệ Na khinh bỉ liếc nhìn Trần Duệ.

“Cậu nói xem là ai viết?” Trần Duệ nhảy nhót đi sâu vào vấn đề.

“Liếc mắt nhìn chữ viết liền biết, mình cảm thấy là nữ viết.”

“Nhưng mà cũng đúng, một tháng trôi qua thật nhanh, mình phát hiện ra mình không bỏ được huấn luyện viên, mặc dù anh ấy không đẹp trai bằng huấn luyện viên Trâu, nhưng thật sự rất đáng yêu!” Trần Duệ nhìn Lý Trung Khải lấp lánh trên bục giảng, lại nghĩ tới huấn luyện viên.

“……” Trương Lệ Na im lặng, cô quay đầu nhìn về phía Tân Đồng vẫn luôn im lặng “Cậu làm thế nào giao tiếp với Trần Duệ vậy? Sao mình cảm thấy cô ấy không chỉ khác chúng ta một hai điều?”

“Tạm được, bình thường bọn mình thân ai nấy nói, không quấy rầy, không can thiệp chuyện của nhau.” Tân Đồng bình tĩnh nói.

Đùng! Trương Lệ Na đập đầu xuống bàn, cô thật sự thua hai người này rồi!

“Lệ Na, cậu đừng tự trừng phạt mình vì bọn họ” Tống Viện Viện đang viết bài bị một tiếng động làm kinh động, ngẩng đầu lên vội vã khuyên một câu, nhưng trọng tâm lại là câu sau “Tiểu Đồng chuyện mình nói muốn giới thiệu một người đàn ông cho cậu cậu nghĩ thế nào? Sau khi kết thúc tập huấn mình phải đi học, cậu phải nắm chắc thời gian.”

Tân Đồng mím môi cúi thấp đầu nghĩ, tối hôm qua Trâu Thần còn gọi điện thoại nói với cô chuyện dọn ra ở chung, nhưng cô cũng không muốn dễ dàng tha cho anh như vậy, ban đầu là cô tuyên bố trước khi ôm anh phải tìm được tình yêu, anh căn bản không xem trọng, nếu như lúc này theo ý của anh, sau này cô có thể bị lấn áp chết không? Trong đầu nghĩ lại hành vi tồi tệ lần trước của anh, lại cúi đầu nhìn vóc dáng của mình vẫn mập như cũ dù đã trải qua một tháng tập quân sự…….

Không được! Dù chỉ là tìm một người để diễn kịch cũng muốn cho anh biết mình không nhất định không thể không có anh! “Được, có thời gian đi gặp một chút!” Nói xong lại có chút hối hận, tại sao lại có cảm giác có lỗi với Trâu Thần? “Hay là thôi đi, cái này phải dựa vào duyên phận, tự mình gặp là được rồi.” Người mà Viện Viện giới thiệu khẳng định có quan hệ tốt với cô, vốn dĩ chỉ muốn đả kích người nào đó quá tự tin, sẽ làm người khác liên lụy, đến cuối cùng rất có thể mình sẽ không được lòng người…… “Lại nói với vóc dáng này ai thèm để ý mình chứ?

Nhiệm vụ quan trọng bây giờ của mình là phải giảm cân!” Đúng! Giảm cân! Người nào đó lúc đầu nuôi cô mập là vì muốn không có ai để ý cô sao? Nếu cô khôi phục dáng người như cũ thì sao?

Tống Viện Viện nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một phen, không chút khách khí khẳng định “Cũng đúng, chuyện này không thể gấp, trước tiên cậu nên giảm cân đi!”

“……” Tân Đồng ai oán dùng cặp mắt to tròn nhìn Tống Viện Viện “Viện Viện, mình không thích thẳng thắn như vậy!”

Cả bốn người đều rất ăn ý che miệng cười.

“Bốn bạn học ngồi phía sau cùng, các bạn có ý kiến gì với buổi biễu diễn quân huấn không? Lên đây nói một chút!” Lý Trung Khải đôi tay khẽ đặt trên bục giảng, tương đối yên tĩnh nhìn bốn nữ sinh đang cười trộm, anh ta đã dừng nói được một lúc rồi, tất cả mọi người trong phòng đều im lặng nhìn anh, chỉ có bốn người kia vô tri vô giác ngồi trò chuyện rất hưng phấn.

Kéo theo đồng loạt ánh mắt tò mò nhìn về phía này, bọn Tân Đồng rốt cuộc phản ứng được sự bất thường trong phòng học, bốn người đều giật giật ngồi ngay ngắn lại, nhưng không ai dám nhận lời Lý Trung Khải nói.

“Tống Viện Viện! Trương Lệ Na! Trần Duệ! Tân Đồng! Ở lại!” Đợi một lúc lâu không thấy trả lời, Lý Trung Khải rút danh sách gọi tên bốn người “Những người khác giải tán đi, quay về chuẩn bị, ngày mai dùng trạng thái tinh thần tốt nhất tham gia hội diễn.” Anh ta đóng danh sách lại, im lặng ở trên bục giảng nhìn đám người tản đi.

Ba người Tống Viện Viện đều đi lên phía bục giảng, chỉ có Tân Đồng kì kèo mè nheo không chịu đi tới, nếu như cô nhớ không nhầm, lần trước là lần đầu tiên cô nổi cáu với Lý Trung Khải, lần trước cô mượn cơn tức trong lòng không quan tâm gì, nhưng bây giờ cô cúi đầu móc cặp sách, không biết nên dùng nét mặt thế nào để đối diện với Lý Trung Khải.

“Bạn của em đều đi cả rồi? Chẳng lẽ em muốn một mình ở lại đây?” Giọng nói ở gần bên tai.

Tân Đồng bị dọa sợ phản ứng có điều kiện, từ chỗ ngồi đứng dậy “Đàn anh!”

“Trễ rồi, tôi đưa em về.” Giọng nói cứng ngắc, may là không lạnh lùng như ngày thường.

“A?” Lúc này chỉ có thể dùng một chữ “ngây ngô” để hình dung về Tân Đồng.

“Bây giờ em dám một mình đi về ký túc xá sao?” Anh ta quay đầu liếc nhìn bóng đêm bên ngoài.

Rất thành thật trả lời “Không dám……”

Môi mỏng khẽ cong lên thành một đường cong cực nhỏ “Vậy còn không nhanh đi theo tôi?”

“Oh” Thì ra anh ta cũng không đáng ghét như vậy……

Khuôn viên trường đại học vào ban đêm rất yên tĩnh, vầng trăng sáng ở phía xa, ánh trăng nhu hòa tạo nên một vầng sáng nhạt dán lên từng cọng cây ngọn cỏ, ve sầu không biết mệt mỏi không ngừng kêu to, thỉnh thoảng có mùi hoa thoang thoảng bay qua chóp mũi, khiến cho tâm tình một ngày từ từ bình tĩnh lại.

Hai bóng dáng cao thấp vai kề vai đi trong sân trường, xa xa nhìn lại cảm giác rất hài hòa.

“Lần trước là tôi xử lý không đúng.” Lý Trung Khải chủ động đánh vỡ không kh yên tĩnh lúng túng giữa hai người “Nhưng cảm xúc cùng lời nói lúc đó của em có chút quá khích.” Vẫn nói đơn giản như cũ.

“Không phải vậy, đàn anh.” Anh ta nói những lời đó ngược lại khiến Tân Đồng càng cảm thấy có lỗi “Là em không khống chế được cảm xúc của bản thân.”

“Phải sửa.”

“Vâng.”

“Phải học cách thích ứng với cuộc sống đại học.”

“Hả? Vâng!” Cô đột nhiên cảm thấy kỳ quái, lúc này người đàn ông bên cạnh đã đi chậm lại phối hợp với tốc độ của cô, đây là người lạnh lùng nhất đại học T sao?

“Đến rồi.” Hai tay anh đút vào túi quần, cúi đầu nhìn cô gái đặc biệt trước mặt.

“Cảm ơn đàn anh.”

“Ừ.” Nói xong anh cũng không khiêm nhường nữa trực tiếp xoay người quay về.

“Cô bình tĩnh đứng dưới ký túc xá, sao lại cảm giác vừa rồi giống như một giấc mộng vậy?

 

more news from the blog