Bà xã đừng chạy – Chương 34 – 35- 36

by Le Thuy August 26, 2016 at 8:58 am
Comments Off on Bà xã đừng chạy – Chương 34 – 35- 36

Chương 34:

“Lúc lúc lúc nãy là huấn luyện viên Trâu?”

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên trong giảng đường, giống như cờ Domino, âm thanh liên tục từ trong góc vang lên, giảng đường có thể chứa hai trăm người nhất thời nổ tung thành một mớ hỗn loạn.

Mạnh Phỉ cực kỳ không hài lòng khi thấy Trâu Thần lộ diện vì Tân Đồng, nhất là khi nghe thấy các nữ sinh trong phòng học chỉ vào Trâu Thần nói huấn luyện viên Trâu, cô ta nghe thấy Ngô Nhạc nói Trâu Thần tới trường học, chưa bao giờ nghĩ tới anh lại dùng phương thức này xuất hiện, cực kỳ tự ái, tuyệt đối không cho phép người đàn ông mà mình thích trong một thời gian dài không để ý tới mình, lập tức hành động, cô ta nhanh chân đuổi theo.

Tân Đồng mím môi kì kèo mè nheo đi về phía cửa phòng học, lại bị Mạnh Phỉ từ phía sau đuổi theo Trâu Thần hung hăng đụng phải, trọng tâm không ổn định ngã về trước.

Vừa đúng lúc Trâu Thần quay người nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lạnh lùng liếc Mạnh Phỉ với khuôn mặt vênh váo tự đắc đang đi tới, khuôn mặt càng lạnh hơn, lại không mở miệng răn dạy mà đi nhanh tới chỗ Tân Đồng, giang hai tay, chỉ chờ người đẹp nhào vào lòng.

Nhưng mà năm nay Tân Đồng nên đi chùa thắp hương cầu nguyện, ánh mắt hoảng sợ khi thấy Trâu Thần tới đã từ từ dịu đi, nhưng một ngoại lực cứng rắn đột nhiên đụng vào cô, khiến cô mất thăng bằng ngã về phía bức tường trắng.

Phịch một tiếng, cơ thể Tân Đồng đập vào bức tường trắng, lực đập lớn khiến cơ thể cô bắn ngược trở về, ai cũng không nghĩ tới sự việc phát triển tới mức này, mấy người muốn tới đỡ lại không kịp, cũng may thời điểm quan trọng tự cứu bản thân, thân thể nghiêng về phía trước, cuối cùng cơ thể quỳ trên nền đá cẩm thạch, đôi mắt ngấn nước, đau đến nhe răng nhếch miệng.

Nhìn thấy cô còn có thể nhe răng nhếch miệng, Trâu Thần rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm, khuôn mặt lạnh lẽo đã có một lớp mồ hôi mỏng, chậm rãi đi tới lại phát hiện ra chân mình lại có chút mềm, tình huống giống y như lần anh thấy cô suýt bị xe tông ở cổng trường cấp ba, cô nhóc này……Anh cảm thấy vẫn là nên mang theo trên người thì yên tâm hơn, cúi người nâng cô từ trên mặt đất đứng dậy, sau khi cảm giác cô tồn tại bên cạnh, anh không nhịn được nhắm mắt lại hít sâu một hơi.

Mạnh Phỉ hoàn toàn sững sờ tại chỗ, chứng kiến đôi mắt lạnh lẽo của Trâu Thần trừng tới thì đã khiếp sợ lui về phía sau một bước, giờ phút này cô ta dựa vào cửa cũng có cảm giác mềm nhũn, lại nhìn về phía người khiến cho Tân Đồng bị nagx, người kia có ngoại hình giống Trâu Thần, nhưng khí chất lại không bằng, nếu nói Trâu Thần là người đàn ông lạnh lùng lại kiên quyết, thì người đàn ông này lại lạnh lùng mà đẹp đẽ, đôi mắt âm trầm bắn thẳng lại đây, làm cho người ta cảm giác khó hít thở, Mạnh Phỉ theo bản năng cúi đầu tránh ánh mắt đáng sợ kia.

“Đau chỗ nào?” Trâu Thần đau lòng nhìn người trong lòng, nhìn thấy đôi mắt cô ngấn nước, trong lòng thật khẩn trương, ngay cả bàn tay vén quần để kiểm tra đầu gối của anh cũng có chút run rẩy.

“Chỗ nào cũng đau!” Tân Đồng uất ức nói, nếu không phải do người đàn ông này, cô có thể bị kiếp nạn này sao? Người này căn bản là sao chổi phiền toái chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi! “Đừng lắc lư trước mặt em, lắc lư nữa, em còn không biết khi nào thì bị giết chết!” Nói xong muốn đẩy anh ra.

Trâu Thần mím môi không nói lời nào, ôm tay cô không chịu buông, ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Phỉ, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào, ngay cả hai mắt vừa rồi còn tràn ngập đau lòng cũng biến thành không có bất kỳ tình cảm nào “Mạnh Phỉ, có phải cô nên nói xin lỗi Tân Đồng hay không?”

Mạnh Phỉ tiếp tục cúi đầu không nói lời nào.

“Mạnh Phỉ!” Trâu Thần mất kiên nhẫn.

Bỗng nhiên ngẩng đầu với đôi mắt hàm chứa hận thù, Mạnh Phỉ hung hăng trừng mắt nhìn Tân Đồng trong lòng Trâu Thần “Cô ta cố ý!”

Tân Đồng ấm ức, cô căn bản là người bị hại, thế nào qua miệng Mạnh Phỉ lại thành âm mưu cướp bóc? Làm cho cô trở thành người thứ ba chuyên giở mọi thủ đoạn như trong tiểu thuyết?

“Nếu như tôi cố ý, chỉ sợ người ngã sẽ là cô, hơn nữa sẽ không phải chỉ ngã bị thương! Mà là tàn phế! Cô tưởng tôi là cô sao, thiếu thốn tình yêu đến nỗi hếch mũi lên mặt!” Tức giận đẩy cánh tay Trâu Thần đang ôm mình ra.

Trâu Thần không muốn chọc giận cô, thuận theo buông tay ra, cô lại chỉ vào anh, hướng về phía Mạnh Phỉ nổi đóa “Người đàn ông này dường như đối với cô là của hiếm, chị đây lại nhìn không thuận mắt! Có bản lĩnh cô tự mình xông tới anh ấy, liên quan gì đến tôi! Bệnh thần kinh!” Xoay người đi ra bên ngoài, để lại một mình Trâu Thần ở phía sau lưng dở khóc dở cười.

“Bạn học!” Lý Trung Khải vẫn đứng một bên ngăn cản Tân Đồng lại “Giáo viên sắp tới rồi, mời em quay lại giảng đường.”

“Tránh ra!” Tân Đồng liên tục nổi đóa, một tay đẩy cánh tay anh ta đang ngăn cản cô “Đừng giả bộ vô tội với chị đây! Người khác không biết, tôi còn không rõ ràng sao? Ngày ngày giả bộ áo mũ chỉnh tề, bộ dáng đạo mạo, trong lòng tối đen như mực, bay giờ giả bộ làm người tốt? Nếu như thật sự có trách nhiệm, vậy anh đã làm gì? Để cho chó điên đi vào cắn loạn khắp nơi!”

Mạnh Phỉ cùng Trâu Thần lần đầu tiên ăn ý cùng ngẩng đầu nhìn về phía Tân Đồng, một đôi mắt là tức giận, một đôi mắt tràn đầy bất đắc dĩ.

“Nhìn cái gì!” Tân Đồng quay đầu trừng mắt nhìn Trâu Thần “Không nói anh, sao lại để bản thân mình ngang bằng với chó điên? Nên làm gì thì làm đi!”

Khuôn mặt không tỏ vẻ tức giận, ngược lại còn vui vẻ, anh biết Đồng Đồng nhà anh không đến mức không phân biệt được tốt xấu, đi tới bên cạnh cô, bàn tay ấm áo của anh nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cô “Đi thôi.” Nhẹ nhàng nói bên tai cô.

“Trâu Thần!” Mạnh Phỉ liên tục đuổi theo ra ngoài “Nếu hôm nay anh đi cùng cô ta, anh không còn là anh Trâu của em nữa! Hôn ước của chúng ta em sẽ không để yên!” Lần đầu tiên cô ta khóc cố chấp đứng tại chỗ nói.

Trâu Thần dừng lại, thản nhiên nở nụ cười “Nếu tôi không đi với cô ấy, cô cũng không vứt bỏ cái họi là hôn ước kia” Ngay cả đầu anh cũng lười quay lại.

“Mạnh Phỉ, nếu hỏi tình cảm của tôi đối với cô, nhiều nhất cũng chỉ là tình anh em, tôi vẫn luôn chịu đựng không nổi giận với cô, không phải vì tôi thích cô, mà bởi vì chúng ta quen nhau đã nhiều năm, ngộ nhỡ vạch mặt ai cũng sẽ khó coi, chuyện hôn ước lúc đầu cũng chỉ là người lớn nhất thời nói đến, có cũng được mà không có cũng không sao, không ảnh hưởng, còn đối với nhà họ Tân, chúng tôi thiếu nợ một món ân tình! Nếu như cô buông tay thì chúng ta vẫn sẽ là anh em, nếu như cô tiếp tục miễn cưỡng, hôm nay tôi cũng sẽ nói rõ cho cô biết” Anh trịnh trọng xoay người, nắm tay Tân Đồng không buông “Trâu Thần tôi cả đời này chỉ chấp nhận cô ấy!” Anh đem mười ngón tay của hai người đan xen vào nhau giơ lên không trung.

Ánh trăng màu bạc chiếu xuống sân thể dục yên tĩnh, bóng dáng hai người phản chiếu xuống một góc sân, sân thể dục ban ngày náo nhiệt bây giờ đã được bao phủ bởi một mảnh yên tĩnh cùng ấm áp.

“Sao vậy?” Trâu Thần nắm tay Tân Đồng đứng tại chỗ, dựa vào ánh trăng cúi đầu nhìn biểu tình trên mặt cô “Tính cách hung hãn vừa rồi biến đi đâu mất rồi? Đột nhiên lại biến thành con mèo nhỏ ngoan hiền, anh vẫn chưa thích ứng được.” Nhẹ nhàng nắm mũi cô lắc lắc, trong mắt tràn đầy tình yêu đến nỗi ngay cả bản thân anh cũng không phát hiện ra.

Chu môi “Trâu Thần!” Trong nháy mắt hai mắt mở to, dưới ánh trăng, đôi mắt càng trong suốt hơn.

“Hả?” Giọng nói ôn nhu, giống như vợ chồng già nhiều năm trở nên tự nhiên mà thân thiết.

“Em rất cảm động với những lời anh vừa nói.” Xấu hổ quay đầu nhìn về phía xa.

“Ừ!” Không cần cô nói, anh cũng biết cô nói câu nào “Em chính là người mà cả đời anh nhận định……” Anh cố ý kéo dài, lui ra sau mấy bước “Con heo nhỏ!”

Sung sướng đứng ở ngoài nhìn vẻ mặt thay đổi không ngừng của cô, khuôn mặt buồn bã ỉu xìu trong nháy mắt liền biến mất, lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“Trâu Thần!” Nụ cười càng ngày càng nở rộ “Anh đó, không có chuyện gì liền tìm chuyện! Không thể đối tốt với anh được!” Nói xong liền đuổi theo, giơ nắm đấm nhỏ về phía anh.

“Đều như nhau! Không có tim có phổi! Cho nên trời sinh một đôi!” Anh cũng cười lui về phía sau mấy bước, duy trì khoảng cách với cô, không cho cô đuổi theo, cũng không để cô rời khỏi tầm mắt mình.

Sân thể dục vang lên tiếng cười đùa sung sướng, đây có lẽ là cảnh đẹp nhất trong màn đêm…….

Chương 35:

“Cậu đang rướn cổ lên tìm ai vậy?” Trần Duệ theo ánh măt của Tân Đồng nhìn về phía sân thể dục, chỉ liếc mắt một cái, cô liền tặc lưỡi cười “Tìm huấn luyện viên Trâu sao?”

Tân Đồng liếc xéo cô, thu hồi tầm mắt từ bộ quân phục trong thao trường lại, bắt đầu nghiêm túc bước đều, từ sau tối hôm đó, bóng dáng Trâu Thần không còn xuất hiện trong thao trường nữa, cô cũng biết, chuyện đã vỡ lỡ, anh không thể nào làm huấn luyện viên của bọn họ nữa, sau đó Thiệu Lâm cũng tới tìm cô, nói đêm đó cấp trên kịch kiệt hạ lệnh, sợ rằng lúc này Trâu Thần đang ở trong giảng đường hoặc là ở trong phòng bệnh?

“Đừng giả bộ như không có việc gì, nên nói rõ cái gì thì nói rõ, bọn Lệ Na giao cho mình nhiệm vụ chính là hỏi gian tình giữa cậu cùng huấn luyện viên Trâu, người đưa cậu tới trường ngày khai giảng có phải là huấn luyện viên Trâu không?” Nhìn Tân Đồng không để ý tới cô, Trần Duệ sốt ruột, cũng không để ý bản thân đang đi về phía trước đội ngũ, dồn toàn bộ sự chú ý lên người Tân Đồng.

“Đứng nghiêm! Nữ sinh thứ tư hàng thứ ba bước ra khỏi hàng!” Huấn luyện viên vừa mới khỏi ốm quay lại huấn luyện tối sầm mặt quát.

Trần Duệ nhìn một vòng xác định là mình, tức giận mà đáng yêu lè lưỡi, lúc đi ra khỏi hàng, khẽ nói bên tai Tân Đồng một câu “Một câu nói giống nhau, từ trong miệng người khác phát ra sao lại khác biệt lớn như vậy chứ?”

Tân Đồng vẫn duy trì vẻ mặt phớt lờ, chỉ có môi dưới mím chặt lại, khống chế khuynh hướng muốn nhếch lên.

Ban đêm là thời gian đẹp nhất mà mọi sinh viên đều mong chờ sau một ngày tập huấn, cả ngày tinh thần bất ổn, bây giờ vui sướng đi tới căn tin.

Tân Đồng đang vui vẻ cùng Trần Duệ đi xuống căn tin đột nhiên lại bị người khác lôi ra ngoài, cô kinh ngạc quay đầu lại, đột nhiên đối diện với khuôn mặt tuấn tú cười như không cười của Trâu Thần, nhất thời không kịp phản ứng, há to miệng sững sờ tại chỗ.

“Lúc huấn luyện ở thao trường, em tìm anh sao?” Trâu Thần hả hê nhíu mày, lúc này anh mặc một bộ thể thao màu xám tro, đeo một đôi kính không gọng màu bạc, che đi khí thế của anh, không có gì nổi bật xen lẫn trong đám sinh viên đại học năm nhất.

“Anh từ đâu xông tới vậy?” Sửng sốt một hồi lâu rốt cuộc cô bừng tỉnh, hai mắt nhìn chằm chằm anh, giống như đang phân biệt thật giả.

“Vẻ mặt em như vậy là sao? Không thể đáng yêu một lần, chạy tới ôm anh gọi, tiểu Thâu Thần em nhớ anh muốn chết sao?” Bất mãn mở to mắt nhìn ra chỗ khác, khẽ mân mê đôi môi mỏng đầy khêu gợi.

“Tiểu Thần Thần? Trâu Thần, anh càng ngày càng ngây thơ!” Nhìn thấy xung quanh có ánh mắt dò xét, cô theo bản năng kéo anh đến chỗ ít người.

“Chê anh ngây thơ? Chẳng lẽ em yêu mến đàn anh kia sao?” Anh không nóng không lạnh nói một câu, đôi mắt nóng bỏng chuyển thành lạnh nhạt.

“Nói lung tung gì vậy?”

Mắt nhìn ra chỗ khác, từ chối thảo luận về vấn đề này “Lát nữa có thể đi được chưa? Sáng sớm mẹ anh đã bắt đầu chuẩn bị rồi, muốn anh thuận lợi đón em về.”

“Hả?” Cô sửng sốt một chút.

“Hôm nay thứ sáu, anh đã hỏi Thiệu Lâm, cậu ấy nói chủ nhật bọn em nghỉ!” Giọng nói hơi mất tự nhiên.

“Không phải anh buộc người ta cho em nghỉ ngơi đó chứ?” Ánh trốn tránh ánh mắt cô, khiến cho cô có cảm giác không đáng tin.

“Vậy để mẹ anh chờ đi, dù sao anh cũng không có vấn đề gì!” Ngước đầu nhìn về phía bầu trời.

Không chấp nhặt với anh! Cô kéo bộ đồ rằn ri trên người mình nói “Chờ em một chút, em đi thay quần áo, bẩn chết đi được.” Dẫn anh tới ký túc xá.

“Cho em!” Anh đưa túi xách vẫn cầm trong tay cho cô “Mặc cái này, mấy cái váy kia của em xấu hổ chết đi được!” Trong mắt mang theo nụ cười trêu chọc cô.

Hoài nghi nhìn về phía anh “Anh thấy lúc nào? Nhiều nhất cũng chỉ thấy cái váy trắng kia!” Cô hết sức không phục.

“Nhanh lên thay đi! Mẹ anh nôn nóng lắm rồi!” Đẩy cô đi lên lầu, cuối cùng vẫn không quên nhỏ giọng lẩm bẩm một câu “Chỉ với trình độ thưởng thức của em hay là thôi đi……”

Mái tóc đen được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa, chiếc váy tơ tằm màu hồng, bên hông được trang trí một chiếc dây màu bạc khảm kim cương, khẽ buộc lỏng trên người, che giấu vóc dáng Tân Đồng, làn váy che tới trên đầu gối, làm lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn của cô, đôi giày xăng-đan cao gót mày bạc làm lộ ra bàn chân xinh xắn đáng yêu và bướng bỉnh.

Lúc Trâu Thần nhìn thấy, yết hầu khẽ động, trong nháy mắt hai mắt sáng rực, nhưng khuôn mặt vẫn thờ ơ như cũ “Cái này nhìn còn giống sinh viên.” Rất khẳng định “Có thời gian thì mặc cái này đi một vòng quanh trường anh, đảm bảo Trương Lôi Lôi đối với anh tâm phục khẩu phục.”

“Lôi Lôi ở trường anh?” Tân Đồng lựa chọn mất thính giác, chỉ nghe câu cuối cùng, nhảy nhót chạy tới.

“Em ổn định một chút, cẩn thận kẻo đứt!” Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt sẽ không rời khỏi người cô.

“Anh đang chê em mập sao?” Nhíu mày, những lời này chính là những lời cô không muốn nghe nhất cuối cùng cũng nghe thấy “Vốn dĩ còn nghĩ, dù sao đêm đó làm náo loạn lớn như vậy, em liền phá lệ đến ở nhà anh vài ngày, nhưng bây giờ xem ra, em nên ở lại trường tiến hành kế hoạch giảm cân đi!”

Xem như vừa rồi anh chưa nói gì được không? “Biết sao em không liên lạc được với Trương Lôi Lôi không?” Nói sang chuyện khác là sở trường của anh.

Quả nhiên, cá mắc câu “Làm sao vậy? Ngay cả Lý Thần cùng Trương Đào em đều không thể liên lạc được? Chẳng lẽ bị giam sao?” Ban đầu cô còn tưởng rằng bọn họ đều vì kỳ thi tốt nghiệp, kết quả sau khi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc vẫn không thể liên lạc được.

“Em nên hỏi xem bạn học cấp ba của em thế nào?”

“Lý Lâm?” Lúc nói ra cái tên này, cô vẫn trầm mặc.

“Ừ, bị thương phải nằm viện, thiếu chút nữa phải bỏ kỳ thi tốt nghiệp, cũng may là người nhà bọn họ ra mặt, mới không xảy ra chuyện lớn.”

“Oh.”Cô không nói gì thêm, những người đó những chuyện đó giống như đã là chuyện lúc trước “Bây giờ Lôi Lôi thế nào?”

“Rất vui vẻ, chỉ là ra khỏi trường học có hơi khó khăn, uh…. ….” Anh tạm ngừng “Phải nói là trước mắt căn bản không thể.”

Dọc đường đi, anh một câu cô một câu, sớm đem chuyện mập hay không mập, chuyện giảm cân bỏ ra đằng sau, người nào đó không chú ý bàn tay to của con sói sớm đã trượt từ vai xuống dừng lại bên eo cô…….

“Cháu chào dì!” Tân Đồng chào mẹ Trâu, vẫn không quên đưa lên món đồ mà mẹ giao cho cô“Đây là đồ mẹ cháu nói đưa cho dì, dì thật trẻ, nếu như không biết, cháu còn tưởng dì với Trâu Thần là hai chị em.” Cuối cùng vẫn không quên khen một câu ngọt ngào.

“Đứa bé này thật biết nói chuyện, nếu năm đó ba con không phạm sai lầm, sợ rằng bây giờ cháu cùng Trâu Thần đã……” Mẹ Trâu nhìn Tân Đồng, cảm khái.

“Mẹ!” Trâu Thần kịp thời cắt ngang “Đồng Đồng còn chưa trưởng thành!” Lúc nhỏ anh cảm thấy mẹ tuyệt đối không giống người ta, có lẽ căn bản không phải là mẹ ruột của anh…….

“Vậy thì sao? Có mẹ thay bọn con nuôi! Ngày nào mẹ cũng không thể thấy ba con, một mình mẹ rất đáng thương, mẹ mặc kệ, con nhanh làm cho cháu trai của mẹ ra ngoài!” Mẹ Trâu quật cường, cầm đồ xoay người đưa cho người giúp việc bên cạnh liền đi về phía nhà bếp “Tiểu Đồng, cháu ngồi đi, lát nữa là có cơm ăn rồi, hôm nay ba Trâu cùng anh trai tiểu Thần cùng từ Bắc Kinh về!”

Tân Đồng đỏ bừng mặt, lúng túng đứng tại chỗ không biết làm gì, đây là thế nào, ngày đầu tiên tới làm khách đã bị yêu cầu……

“Sao vậy? Muốn em sinh con trai cho anh mà kích động vậy sao?” Trâu Thần cảm thấy dáng vẻ ngu si đần độn của cô rất đáng yêu, tiếp tục trêu chọc “Đi, anh đưa em đi tham quan một chút.”

“… …” Cô không biết mình nên làm cái gì, sao lại cảm thấy cô bước vào cánh cửa này có điều gì đó nói không rõ? Để cho anh cầm tay mình dắt lên cầu thang.

Đưa cô đi tham quan chính là tham quan phòng ngủ của anh! Sau khi nhìn phòng ngủ với màu trắng đan xen với màu đen xen kẽ xung quanh tôn lên nét nam tính, cô dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía anh.

Hai tay anh mở ra, đã lấy mắt kính xuống, trong mắt tràn đầy ý cười “Đột nhiên cảm thấy hơi mệt, muốn về phòng nghỉ, em sẽ không để ý chứ?” Rất thẳng thắn.

Hít sâu, cô tuyệt đối không chấp nhặt với anh! Nhất là trên địa bàn nhà anh!

“Vậy anh nghỉ ngơi đi, em đi xuống phụ giúp dì.” Địch không động, ta không động, địch vừa động, ta liền rít lui! Xoay người muốn mở cửa.

“Đừng!” Anh nhanh chóng từ phía sau cô nhào tới, một tay ghì chặt trước ngực cô, một tay hung hăng đặt ở dưới bụng cô “Đã mấy ngày không gặp, em không nhớ anh chút nào sao? Không gọi tiểu Thần Thần được thì gọi anh Thần?” Hơi thở khẽ phà lên cổ cô, trong mắt đều là ý cười trêu chọc.

Cô cảm thấy cơ thể như bị buộc chặt “Trâu, Trâu Thần, anh tỉnh táo một chút!” Khẩn trương đến cà lăm.

“Vậy em để anh ôm!” Anh quay người cô đè lên cửa, một tay cố định cái gáy cô, một tay ép xuống eo cô, thoải mái tựa vào cổ cô, liên tiếp hít thở mùi thơm chỉ thuộc về cô.

“Đừng, tập huấn xong vừa bẩn vừa hôi!” Ý của cô là chỉ người mình có mùi hôi.

Được rồi, anh nghĩ sai lệch, vừa rồi trêu đùa cô với ý nghĩ muốn thân thiết với cô, nhưng bây giờ, yết hầu của cô rõ ràng hơi động “Vậy em đi tắm đi, anh chờ em!” Nói thật chậm, mập mờ kèm theo ý trêu đùa, cuối cùng còn không quên cắn vành tai nhỏ của cô, buông cô ra.

Cô vội tránh sang một bên, nhìn anh chằm chằm “Nếu anh dám dính vào, em không làm anh tàn phế em không phải họ Tân!”

Anh cười đi lại gần “Thế nào gọi là dính vào?” Bức cô vào trong góc.

Khuôn mặt gần trong gang tấc, đôi mắt tràn đầy ý cười, nhìn cô vừa xấu hổ lại sợ, đôi mắt long lanh nhìn anh, mím môi, đáng thương lại quật cường, theo bản năng liền cúi đầu hôn môi cô, cô giơ tay lau miệng mình, anh nhíu mày, hôn lại, cô lại quật cường lau lần nữa, cứ lặp lại như vậy, nụ cười của anh từ từ thu lại, ý cười trong mắt dần dần bị sự nóng bỏng thay thế……

Chương 36:

Trâu Thần lại gần thêm mấy bước, hoàn toàn ép Tân Đồng sát vào tường, nâng cái cằm nhỏ của cô lên, một tay khác ngăn lại bàn tay đang phản kháng của cô, cường ngạnh cố định lại, nhẹ nhàng vuốt bờ môi cô “Chúngta chính thức qua lại có được không? Làm bạn gái của anh.”

Hơi thở nóng rực phun lên mặt cô, khuôn mặt lúc nãy còn quật cường bây giờ đã trở nên đỏ như quả hồng, im lặng một lúc lâu mới có thể nói ra một câu “Anh không thích em!” Có chút uất ức quay đầu ra, trốn tránh đôi môi của anh.

“A!” Anh khẽ cười, cũng không ép buộc cô quay đầu lại, ngược lại cạ vào bên gáy do cô quay đầu lộ ra “Sao em biết anh không thích em?” Nhẹ nhàng cắn bên cổ cô.

“Uhm!” Cô khẩn trương quay đầu lại, hoảng sợ trừng mắt nhìn đôi mắt thâm thúy mà mê ly của anh “Trâu Thần! Anh tuổi chó à?”

“Anh cũng không biết, hay là chúng ta thử một chút xem!” Anh khẽ cười, lại cúi xuống hôn đôi môi cô, cuối cùng dùng răng khẽ cắn “Thật mềm” vừa ăn đậu hũ còn không quên trêu chọc cô.

“Anh buông ra!” Cô xấu hổ trong đầu chỉ còn lại ý muốn chạy trốn, dùng hết toàn bộ sức lực muốn thoát khỏi anh, đầu nhỏ quay trái quay phải, chính là không muốn để anh được như ý, chỉ tiếc cơ thể bị anh gắt gao đè trên tường, mà tay cô đã sớm thoát khỏi tay anh, bàn tay nhỏ bé theo bản năng chống đỡ trước ngực anh, cố gắng thoát khỏi anh.

“Anh muốn xem đúng không?” Cố định cằm cô, dùng đầu lưỡi quấn lấy môi cô, một tay khác theo bản năng ôm eo cô, đem cô áp sát vào người mình.

“Uhm!” Cô vừa xấu hổ lại sợ, bàn tay để giữa hai người vô lực vỗ vỗ trước ngực anh “Trâu Thần, anh là đồ háo sắc……”

Còn chưa nói xong, anh đã chui vào cái miệng nhỏ nhắn của cô, chiếc lưỡi linh hoạt khuấy đảo trong lãnh thổ của cô, lướt qua mọi ngóc ngách trong miệng cô, dây dưa với chiếc lưỡi vẫn đang còn chống cự của cô, cho đến khi cô vô lực hoàn toàn dựa vào trong ngực anh, thậm chí cả thở dốc còn phải dựa vào anh. Anh còn cố ý làm chuyện xấu, nhìn thấy cô muốn lấy hơi liền mạnh mẽ đoạt lấy, để cho cô theo bản năng phải lệ thuộc vào anh, theo đuổi anh.

Cô bị động tiếp nhận tất cả những gì anh cho, đôi mắt to tràn ngập mê ly, dần dần nhắm lại, hoàn toàn lệ thuộc vào anh.

Nụ hôn kết thúc hai người đều thở hồng hộc, nhất là Tân Đồng, cô hoàn toàn vô lực dựa vào ngực Trâu Thần, bàn tay lúc đầu còn phản kháng bây giờ đang nắm chặt vạt áo của anh.

Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, hai mắt nhắm lại tựa vào trước ngực, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo anh, nụ cười trên miệng càng rộng hơn, ôm lấy cô, cằm tựa trên tóc cô “Em nói anh có thích em hay không?”

“… ….” Cô im lặng không nói, hai mắt đang nhắm chậm rãi mở ra, bên trong hiện đầy hơi nước, trong nháy mắt trở nên thật đáng thương.

“Vẫn chưa cảm thấy sao?” Anh cúi đầu, hôn lên trán cô, ánh mắt của cô…….

“Thích!” Cô nóng nảy, thốt lên lời nói khẳng định.

“Vậy em có đồng ý làm bạn gái của anh hay không?” Anh tiếp tục uy hiếp, đôi môi mỏng khêu gợi hướng về phía vành tai nhỏ của cô.

“Ô……” Cô khẽ phát ra tiếng kêu nghẹn ngào “Anh bắt nạt em!” Giọng nói mềm nhũn lên án.

“Có không?” Anh phối hợp “Anh bắt nạt em cái gì?” Anh buông tay trượt xuống mông cô “Bắt nạt chỗ này sao?” Cô ngưng tất cả mọi suy nghĩ, sững sờ ngẩng đầu nhìn anh “Hay là bắt nạt chỗ này?” Bàn tay anh từ phía sau trượt tới phía trước ngực cô “Hay là……”

“Đồng ý!” Cô vội vàng trách móc, xem như đời này cô thua trong tay người đang ông này……

“Ngoan!” Anh để hai người cách ra một chút, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hơi sưng của cô, lại không nhịn được nhéo khuôn mặt nhỏ bé của cô “Từ giờ trở đi anh là gì của em?”

Mếu máo, rất uất ức.

“Hả?” Hếch tai lên.

“Bạn trai!” Cắn chặt môi dưới, quá uất ức!

“Thật biết nghe lời! Đi, đi xuống xem mẹ anh chuẩn vị xong chưa.” Cuối cùng vẫn không nhịn được đưa tay ra, vò rồi tóc cô, kết hợp với ánh mắt chứa tơ tình cùng khuôn mặt đỏ thắm, kêu là phong tình vạn chủng, a, sai lầm rồi, bị giày vò thê thảm……

“Mẹ!” Trâu Thần ôm Tân Đồng đi xuống “Chuẩn bị xong chưa? Con đói rồi.” Giọng nói cứ như đại gia.

Mẹ Trâu vừa định quay đầu lại dạy dỗ con trai mình, lại phát hiện con dâu với khuôn mặt đỏ ửng ở trong lòng con trai, ha ha ha, con trai, xem như con có tiền đồ, khuôn mặt muốn giáo huấn trong nháy mắt biến thành khuôn mặt hiền từ “Tiểu Đồng có mệt không? Ngồi xuống ăn trái cây đi, chuẩn bị sắp xong rồi, chờ ba Trâu cùng anh Trâu quay về, chúng ta liền ăn cơm.” Nhiệt tình chào hỏi, bộ dáng giống như má mì thời xưa đang chào đón khách để kiếm tiền, được rồi, cái này có lẽ không là gì, nhưng ở trong mắt Tân Đồng lại khiến cho cô có cảm giác như vậy……Hu hu hu…….

“Tôi về rồi đây!” Khuôn mặt căng thẳng, không có một nụ cười, trên người mặc quân phục, ngay cả tóc trên đầu cũng chải thẳng, giọng nói trầm, hình tượng cường tráng của một quân nhân.

Tân Đồng từ trên ghế sa lon đứng dậy, nháy mắt nhìn người đàn ông trung niên ở ngoài cửa có sáu phần giống Trâu Thần, thế nào cũng nhìn không ra một người đàn ông quy củ như vậy sao lại có thể để ba mình chịu oan ức. Tự mình móc súng, bóp cò trên xe lửa, may mà không có án mạng xảy ra, nếu không vấn đề căn bản không thể xủ lý dễ dàng như vậy! Khuôn mặt vốn dĩ xấu hổ trong nháy mắt lộ ra ý hận, có lẽ vì bất bình thay cho ba mình!

“Cô bé này là?” Ba Trâu vừa vào cửa liền nhìn thấy một cô gái ngồi trên ghế sa lon, nhìn tướng mạo của cô cũng có thể đoán ra mấy phần, lại nhìn khuôn mặt cô lơ đãng bộc lộ ra ý hận, suy đoán của mình cũng coi như được chứng thực, tuổi trẻ điên cuồng thiếu chút nữa gây ra án mạng, lại còn làm liên lụy đến ba Tân, đây là chuyện mà đời này ông ân hận nhất, áy náy nhất, cũng kể từ đó, tính cách của ông đột nhiên thay đổi.

“Tân Đồng!” Mẹ Trâu cảm thấy không khí có gì đó không đúng, vội vàng từ phòng bếp đi ra “Ông Trâu, ông xem Tân Đồng đã lớn như vậy, còn nhớ năm nào chúng ta mới đi ăn đầy tháng con bé, khi đó mới chỉ là một đứa bé.” Bà cười như một đứa trẻ “Khi đó con bé không giống tiểu Thần nhà chúng ta, hôm nay hai vị trưởng bối đều có ý, cũng là duyên phận của hai đứa, ông nói đúng không?” Vội vàng đi tới bên cạnh chồng mình, vừa che người vừa cầm cặp công văn, liên tục nháy mắt, cuối cùng còn hung hăng nhéo eo chồng.

Ba Trâu nhíu mày, bà lão này……”Tiểu Đồng, lớn như vậy rồi sao? Tới đây ba Trâu xem một chút!” Ông đưa tay hướng về phía Tân Đồng, trong mắt tràn đầy chờ đợi, ông áy náy nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có cơ hội chuộc tội.

Tân Đồng vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, vốn dĩ nhìn thấy ba Trâu rất bình thường, dù sao cũng là chuyện của đời trước, hơn nữa tất cả mọi người đều đã buông ra, hơn nữa cô lại là hậu bối? Nhưng, đứng ở đây nhìn thấy người đàn ông này, cô liền thừa nhận trong lòng mình vẫn có hận, không có hận từ đâu, mà là bất bình thay ba mình…….

“Đồng Đồng?” Trâu Thần đứng bên cạnh lắc lắc cánh tay cô, có lẽ anh không hy vọng nhín thấy cô có khoảng cách với ba, giọng nói không xác định lắm, còn có một chút van xin.

“Tiểu Thần, không nên miễn cưỡng tiểu Đồng” Ba Trâu buông tay của mình xuống, có chút vô lực nói “Ngay cả ba cũng không thể tha thứ cho bản thân, huống chi là con bé? Từ từ đi, nhưng mà tiểu Đồng” ông giương mắt nhìn Tân Đồng “Ba Trâu ở đây nhận lỗi với con, dĩ nhiên cũng sẽ có một ngày nhận lỗi với ba con, đây là lỗi của ta, ta sẽ gánh chịu hết!” Ánh mắt kiên định của ông nhìn Tân Đồng, mọi người đều không ngờ tới, tự nhiên hướng về phía Tân Đồng cúi người “Thật xin lỗi!”

Tân Đồng sợ ngây người! Giơ tay che miệng mình, mắt mở thật to.

“Ba!” Trâu Thần rất không tự nhiên, anh không biết lúc này mình phải làm gì, nhưng nhìn đôi mắt của ba lúc quay về phía mình cúi người, cảm giác này……

“… …” Yên lặng rất lâu, ba Trâu vẫn giữ vững tư thế cúi người như vậy “Ba Trâu.” Cuối cùng, một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên, khiến người đàn ông trung niên lệ nóng quang tròng, ông kinh ngạc ngẩng đầu.

“Ba Trâu” Tân Đồng mấp môi dưới, giống như là đưa ra quyết định “Cháu tin tường thành ý của bác, cháu cũng không có tư cách trách bác, cháu chỉ có một hy vọng, hy vọng bác có thể thẳng thắn nói với ba cháu một lần, giải quyết mọi thắc mắc trong lòng ông ấy, cũng bỏ đi áy náy trong lòng bác…….” Lại lần nữa mới miệng “Có thể không?” Cuối cùng tăng thêm một câu hỏi, ba Trâu có phạm lỗi gì cũng là trưởng bối, một trưởng bối có thể làm việc đó thật không dễ dàng gì, có lẽ hận trong lòng cô hiểu ý từ từ tản đi?

“Cảm ơn!” Ba Trâu kích động đi tới “Cảm ơn cháu tiểu Đồng!” Ông cầm tay Tân Đồng “Nhiều năm như vậy, giờ khắc này, trong lòng bác lúc này không hề bực bội không thở nổi, cảm ơn cháu.”

“Ba Trâu……” Tân Đồng thấy ngại, muốn rút tay mình ra.

“Ba!” Trâu Thần kịp thời cứu cô ra ngoài, kéo ra phía sau “Ba làm cô ấy đau!”

Mấy giây yên tĩnh, vợ chồng già bèn nhìn nhau cười, đứa con trai này của bọn họ hoàn toàn luân hãm, chỉ là, đây là điều mà ông bà hy vọng.

“Ba mẹ, mọi người đang làm gì vậy?” Ở cửa lại có một người đàn ông trẻ tuổi đi vào, cũng giống như hai người ở trong phòng, chỉ là trên người anh ta bớt đi mấy phần khí phách của một quân nhân.

“Anh!” Trâu Thần phản ứng đầu tiên, khuôn mặt anh buông lỏng hơn những người khác, thậm chí là Tân Đồng cũng chưa có buông lỏng.

“Tiểu Tường về rồi à?” Mẹ Trâu đau lòng gọi tên con trai mình.

“Vâng, mọi người nhìn xem, con còn đưa ai về?” Nói xong Trâu Tường tránh người ra, để lộ Mạnh Phỉ cùng Ngô Nhạc ở phía sau……

more news from the blog