Bà xã đừng chạy – Chương 28 – 29- 30

by Le Thuy August 6, 2016 at 10:30 am
Comments Off on Bà xã đừng chạy – Chương 28 – 29- 30

Chương 28:

ba-xa-dung-chay-chuong-30

Sau khi tạm biệt Trâu Thần, Tân Đồng sung sướng giống như chú chim nhỏ được thả tự do sau bao ngày nhốt trong lồng sắt, cô kéo hành lý của mình đi vào khuôn viên trường đại học T, khuôn mặt nở nụ cười sáng lạn, đôi mắt to sáng nhéo lại thành hình lưỡi liềm, thẳng đến khi bóng dáng cô trở thành một điểm đen trong mắt Trâu Thần, nụ cười trên miệng cô vẫn như cũ không thu lại được.

“Có cần vui sướng như vậy không? Nếu mình là cậu, thế nào cũng phải khóc một chút! Bày đặt làm bộ dáng không cần, rốt cuộc trong đầu cậu đang nghĩ gì vậy?” Trì Phỉ bất công thay cho Trâu Thần “Anh Trâu đẹp trai rất chính trực? Bộ dáng kia, ngay cả một hàng nam minh tinh đều nhất định không thể vượt qua, đừng nói tới khí thế, quan trọng hơn là cậu có thể buông người dưỡng cậu béo lên! Cậu nói xem, người đàn ông tốt như vậy có thắp đèn lồng cũng khó tìm, sao lại đụng phải cái đồ vô tâm như cậu chứ, đụng phải còn không biết quý trọng! Thật sự là khiến cho người ta giận dữ!” Nói xong đi tới muốn nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tân Đồng.

“Cậu không hiểu!” Tân Đồng cười ha hả liên tục lùi về phía sau mấy bước “Nhân sinh rất đáng quý, cảnh giới của tình yêu rất cao, nếu vì nguyên nhân tự do, hai người đều có thể vứt đi! Ha ha…….” Cô khoa trương giang hai tay, giống như đang nghênh đón sự tự do thuộc về mình.

“Cẩn thận!”

Tục ngữ nói đúng, vui quá hóa buồn……

Phịch!

Hai cơ thể chạm vào nhau……

Bước chân cuối cùng Tân Đồng bước ra ngoài theo dự kiến của mọi người, hậu quả của việc không đi theo một đường thẳng là vội vàng ngã vào trong lòng ngườiđi đường bên cạnh, bởi vì tốc độ của hai người đều nhanh, lực va chạm vào nhau cũng lớn hơn, hai người lại đi hai hướng trái ngược nhau, mà trong tay Tân Đồng còn kéo hành lý, lực phản tác dụng trực tiếp dẫn đến kết quả chính là lại lần nữa bị người kia ôm trong lòng……

Mà dự kiến đúng lúc này phát sinh.

Người đó căn bản không có ý thức không nói, ngược lại là phía sau lưng có một lực mạnh mẽ đẩy về phía Tân Đồng, một màn này làm cho sợ kinh người nhìn Trì Phỉ ở phía đối diện, anh ta luống cuống tay chân đỡ lấy hành lý của Tân Đồng, lại vội vàng ôm Tân Đồng đang nhào tới.

“A!” Tân Đồng không hề chuẩn bị bổ nhào tới trước vẻ mặt hoảng sợ của Trì Phỉ.

Thật vất vả mới ổn định được cơn giận Tân Đồng quay đầu lại, lại phát hiện ra người kia căn bản không giải thích, bóng dáng cao lớn của người đó cùng với một bên mặt buộc chặt với hàm dưới vội vàng thoảng qua trước mặt cô.

“A!” Trì Phỉ hoàn hồn, đưa tay muốn kéo người kia để nói chuyện.

“Quên đi.” Tân Đồng vội vàng ngăn lại “Cánh rừng lớn loại chim nào cũng có, cậu hà tất phải tranh chấp với người kém hiểu biết làm gì?”

Cơ thể vội vàng đi xa rõ ràng dừng lại, lông mày lưỡi mác hơi nhếch.

“Cậu không sao chứ?” Trì Phỉ cũng biết bọn họ là người mới, hơn nữa còn không phải là người của trường này, vạn nhất nếu như làm lớn chuyện người bị thiệt vẫn là bọn cô, hít sâu một hơi, kiểm tra từ trên xuống dưới xem Tân Đồng có bị thương hay không “Làm hại vừa rồi mình còn muốn liều mạng vì anh Trâu đẹp trai, tính tình như vậy, căn bản không thể so sánh với anh Trâu đẹp trai!”

“Đừng nói với mình về chuyện xui xẻo vừa rồi! Còn có Trâu lang băm!” Tuy Tân Đồng nói đừng so đo với người kia nhưng trong lòng không khỏi có chút tức giận, mà vừa rồi va chạm bởi vì cô vẫn đang đắc ý rời xa khỏi sự trói buộc của Trâu Thần, lúc này có phần càng không dám đổ lỗi cho người vô tội, đỡ Trì Phỉ đang kiểm tra người mình dậy “Đi thôi, đỡ phải gặp mặt quái vật!” Giọng nói không lớn không nhỏ nhưng vừa đủ cho người ở phía xa kia nghe thấy, không biết có phải do cô cố ý hay không.

Cơ thể đi xa cuối cùng vẫn là dừng lại, trên mặt có chút không kiên nhẫn hơi quay đầu lại, đôi mắt lạnh như băng có ẩn chứa điều gì đó, không hiểu sao bị người ta đụng phải không nói, còn bị người ta trào phúng nhiều lần, ngay cả thánh nhân cũng phải có cảm xúc, huống chi là một người trần như anh?

“Mọi người có nghe thấy bảng xếp hạng mười anh chàng đẹp trai của trường chúng ta hay không?”

“Không biết mười người đẹp trai, nhưng mình biết người đứng đầu bảng là phó chủ tịch hội sinh viên Lý Trung Khải.”

“Chính là anh Lý người được xưng là lạnh lùng nhất trường đại học T sao?”

Lúc Tân Đồng đưa Trì Phỉ tới phòng trong ký túc xá, lại gặp phải cảnh một đám nữ sinh tụ lại ríu rít thảo luận vấn đề này, cô thản nhiên nở nụ cười “Chào mọi người, mình là Tân Đồng, sau này chúng ta là bạn cùng phòng, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn!” Nói xong lại dâng lên một nụ cười ngọt ngào, không nghĩ tới cô là người cuối cùng tới nơi.

“A, cậu chính là cô gái lúc nãy khiến người mặc quân phục do dự ở cổng trường phải không?” Cô gái ngồi cạnh cửa kinh ngạc chỉ vào Tân Đồng, tay còn lại thì không thể tin che miệng.

“Không phải đâu? Cô gái kia cao gầy, hơn nữa còn là học sinh mới, cô nhóc này có chút mập.” Các nữ sinh nhanh chóng mở miệng “Xin chào, mình là Trương Lệ Na, ở giường số một.” Nói xong giơ tay ra trước mặt Tân Đồng, tay kia thì chỉ về giường ở đối diện.

“Xin chào!” Tân Đồng chột dạ cười, tích cực nắm tay.

“Không phải sao? Sao mình cảm thấy là cô ấy, dù hơi mập một chút.” Nữ sinh lúc đầu nói chuyện nhỏ giọng thì thầm. Ngay sau đó một người nở nụ cười “Mình là Trần Duệ, ở giường này!” Nói xong chỉ lên đỉnh đầu mình.

Nữ sinh ngồi bên cửa sổ vẫn không nói gì, sau khi Trần Duệ giới thiệu cũng hướng về phía Tân Đồng gật đầu.

“Chàng trai lạnh lùng mà mọi người nói không phải là chàng trai mà lúc nãy chúng ta gặp chứ?” Trì Phỉ nhất thời không nhịn được.

“Vị này là?” Trần Duệ nghi ngờ nhìn bốn giường ngủ trong phòng.

“Đây là bạn mình, cũng thi đậu trường đại học ở đây, đến thăm trường chúng ta.” Tân Đồng cười ôm cánh tay Trì Phỉ “Mọi người không phải không hoan nghênh đấy chứ?” Đôi mắt đáng yêu.

“Gặp thế nào!” Trương Lệ Na nói “Vừa rồi cô ấy nói hai người gặp phải anh chàng cực phẩm? Có đẹp trai không? Mình phát hiện ra trường mình có rất nhiều anh chàng đẹp trai!”

“Nhìn qua rất lạnh lùng, vóc dáng cũng cao, hình như là một mét tám mươi lăm? Dù sao chính là cho người ta cảm giác cự nhân ngàn dặm khó gần.” Trì Phỉ hăng hái tập trung tinh thần bát quái của mình.

Tân Đồng không để ý đến cô, tự mình đi sắp xếp giường của mình.

“Không thể nào? Hai người không phải ngày đầu tiên đã được gặp anh Lý đẹp trai đấy chứ?” Trần Duệ kinh ngạc cảm thán.

“Không có khả năng, Lý Trung Khải bình thường sẽ không tùy tiện xuất hiện ở trường học.” Nữ sinh im lặng từ lúc Tân Đồng đi vào đột nhiên chen ngang, nghe thấy cảm giác dường như người kia rất quen thuộc, trong giọng nói còn mang theo ẩn ý.

“Cô ấy nói lung tung đấy.” Tân Đồng cười quay đầu lại hòa giải, trực giác cho cô biết nói chuyện với nữ sinh kia tốt nhất kính trọng mà không gần gũi.

“Mình là Tống Viện Viện, ở đối diện giường cậu.” Bị Tân Đồng nói như vậy, Tống Viện Viện cảm thấy ngượng ngùng.

Tân Đồng cười ảm đạm xoay người lại.

“Trường học của các cậu lớn hơn trường học của mình nhiều, ngay cả con người cũng đẹp hơn, phải không tiểu Đồng?” Ánh mắt thèm thuồng của Trì Phỉ nhìn khung cảnh trường đại học T như bức tranh phong cảnh, hận bản thân không thể biến mình thành ốc sên vĩnh viễn không cần đi ra ngoài.

“Cho dù thế nào cũng không bằng có cậu ở bên cạnh mình!” Tân Đồng ôm tay Trì Phỉ làm nũng.

“Cái miệng nhỏ này thật ngọt……” Trì Phỉ nói một nửa liền ngây người, bởi vì có một người đứng đối diện bọn họ, một khuôn mặt không dễ nhìn.

Cùng lúc đó, giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên bên trái tai cô “Em còn biết đi ra sao?” Trâu Thần mang theo một cái túi xách phẫn nộ trừng mắt nhìn Tân Đồng “Nếu em còn dám chạy nữa, anh đảm bảo sẽ trói em lại!” Nhìn thấy Tân Đồng có ý định chạy trốn, một câu nói của anh liền đập tan ý định của cô.

Trì Phỉ nhìn thấy sắc mặt của Tân Đồng cùng Trâu Thần không tốt, lạo quay đầu lại trộm nhìn anh chàng đẹp trai lạnh lùng lúc nãy, cân nhắc một chút cô liền thoát khỏi cánh tay của Tân Đồng “Thời gian không còn sớm nữa, mình đi trước đây! Tiểu Đồng có thời gian rảnh nhớ đi thăm mình nhé!” Nói xong cũng không chờ cô phản ứng lại đã biến mất khỏi tầm mắt.

Tân Đồng đứng tại chỗ nghiến răng nghiến lợi, rồi lại không dám lui, chớp chớp đôi mắt đáng thương từng bước tới gần Trâu Thần.

“Vì trốn anh, ngay cả túi xách của mình không muốn cầm? Anh xem lúc khai giảng em lấy gì đi học!” Có chút khí thế lại có chút bất đắc dĩ, vốn dĩ anh chuẩn bị lái xe quay về trường học, ai biết ở phía sau lại phát hiện ra túi xách của cô, Ngô Nhạc chê cười anh, anh lại không biết vị trí của Tân Đồng, gọi điện thoại liền có thể đoán ra cô sẽ không nghe điện thoại, đứng ngây ngốc tại chỗ như vậy một thời gian dài……

“Cảm ơn.” Cô cười ngẩng đầu làm mặt quỷ.

“Trừng phạt em bắt anh đứng đợi lâu như vậy.” Đi tới ôm cô đi về phía xa.

Cơ thể lạnh như băng vẫn không nhúc nhích, hai tay đút túi nhìn hai người đi xa dần, mặt không thay đổi lúc này chỉ có cặp mắt lộ ra sự bất mãn trong lòng anh ta.

Chương 29:

“Được rồi! Em phải quay về, anh tự mình về đi!” Tân Đồng cười hì hì tránh đôi tay của Trâu Thần.

Đáng tiếc, người ta không buông tay thì làm sao mà rời đi “Để anh ôm một lát!” Cô giãy giụa anh liền gắt gao ôm cô vào lòng, hàm dưới tựa lên đầu cô, bất đắc dĩ than thở“Cô nhóc không có lương tâm này, anh chờ em lâu như vậy, em chỉ đi theo anh rồi muốn đuổi anh đi như vậy sao?” Hít thở thật sâu hương vị của cô, trong lòng anh chưa bao giờ có cảm giác không muốn buông như vậy.

Mếu máo “Không phải em muốn để anh về trường sớm một chút sao? Hôm nay lại nóng. Sao anh lại không biết tới lòng tốt của người ta chứ?” Cơ thể lọt thỏm trong lồng ngực rắn chắc của anh “Anh vẫn còn mặc quân phục, đứng bên đường ôm ôm ấp ấp không dọa người sao?”

“Anh chỉ sợ anh vừa rời đi người nào đó liền vi vu mất tích, đến lúc đó anh phải đi đâu tìm? Không thừa dịp bây giờ thân thiết thì sau này sẽ hối hận!” Nói xong anh càng ôm chặt hơn, đem cô chặt chẽ giam cầm trong lòng mình.

Vừa nghe thấy hai từ “Thân thiết”, khuôn mặt trắng xanh của cô liền trở nên hồng, theo bản năng cúi đầu trốn vào lòng anh “Nói cái gì vậy! Ai thân thiết với anh chứ? Muốn thân thiết thì tìm Mạnh Phỉ đi!” Cơ thể thúc vào người anh.

“Nhà anh chỉ có mình em.” Anh không muốn nghe thấy cô nói về người phụ nữ khác, lại càng không muốn nghe thấy cô nhắc về người khác phái…… “Anh cảnh cáo em, sau này lúc anh không ở cạnh em, em phải kiềm chế cho anh! Không được nói chuyện với lại mấy nam sinh lưu manh, lại càng không được thấy thức ăn ngon được dâng lên miệng liền vui vẻ chạy theo!”

Hé miệng, sao cô nghe câu cuối thế nào cũng thấy kỳ quái “Em không cầm tinh con chó! Cái gì mà vui vẻ chạy theo? Anh đang có thành kiến với em! Buông ra! Không quan tâm đến anh nữa!”Càng nghĩ càng giận “Hơn nữa người ta là người nào? Dựa vào cái gì mà em phải nghe anh nói? Buông ra! Buông ra!” Cái miệng nhỏ nhắn chu ra.

“Rất có khả năng em sẽ vui vẻ chạy theo. Người khác không biết, anh còn không biết em vừa thấy đồ ăn ngon liền có bộ dáng ngây ngốc sao? Cơ thể phì nhiêu của em chính là chứng cứ!” Nói xong mang theo nụ cười cúi đầu xuống, đôi mắt thâm thúy nhìn cô đầy mê ly “Em nói xem bộ dáng em ngây ngốc như vậy, sao anh cóthể yên tâm để em một mình ở trường chứ? Hay là em học ngoại trú đi! Chúng ta giống như lúc còn ở nhà em, mỗi tối anh sẽ nấu đồ ăn ngon cho em!” Anh đưa ra điều kiện hấp dẫn.

“Không! Em muốn ở nội trú! Em muốn cách xa anh!” Giọng nói có chút ủy khuất “Cái gì gọi là cơ thể phì nhiêu chứ? Còn không phải tại anh sao? Mẹ ghét bỏ em, anh cũng ghét bỏ em! Ghét em thì em cách xa anh một chút! Còn dùng đồ ăn hấp dẫn em, anh an tâm gì chứ? Anh không muốn em nói chuyện với nam sinh khác, em cứ nói đấy! Anh dựa vào cái gì mà quản em? Anh thíc em sao? Anh yêu em sao?” Nói xong còn nâng tay lên lau nước mắt.

Nhìn bộ dáng ủy khuất của cô, trong lòng anh cảm thấy khó chịu nhưng lúc này anh cũng không thể nói rõ, rất nhiều việc anh làm theo cảm giác, chưa từng phân tích vì sao bản thân lại làm vậy.

“Được rồi được rồi, anh sai rồi, đều là lỗi của anh, sáng mai anh không nhìn thấy em, anh không lo lắng được sao? Lúc ông nội đưa em đến bên cạnh anh, anh cũng đã tính sẽ toàn tâm toàn ý với em, em cũng có thể công bằng với anh một chút được hay không? Anh chỉ có một yêu cầu này.” Một tay vẫn ôm cô như cũ, mà tay kia lại xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, một chút một chút khắc vào trong lòng anh.

“Ông nội cũng giúp anh đính ước với Mạnh Phỉ đó! Anh cũng đối với cô ấy toàn tâm toàn ý sao?Tin tưởng lời nói của đàn ông, không bằng tin tưởng heo sẽ leo cây còn hơn! Tin tưởng lời Trâu Thần anh nói, không bằng em tin tưởng heo sẽ bay đầy trời!”

Sao anh lại cảm thấy vô lực như vậy? Đây là chuyện gì? Cai quản cô sao! Bây giờ cô nhìn thấy cô phấn nộn hận đến nỗi ngứa răng, có một giây, đầu óc anh trống rỗng, hoàn toàn dựa vào ý thức từ từ cúi đầu, hung hang hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang lải nhải của cô.

“Ưm Ưm Ưm……” Cô bị hành động của anh dọa sợ, đôi mắt to hoảng sợ nhìn xung quanh, bàn tay nhỏ bé không ngừng đập ngực anh.

Anh hôn cô thật lâu, nhưng trở ngại là cặp mắt kia thủy chung không chịu nhắm lại, anh cũng chỉ có thể kết thúc qua loa.

“Nhớ kỹ, nếu em dám không nghe lời anh, anh liền như vậy trừng phạt em! Nhưng sự trừng phạt càng ngày càng nghiêm trọng hơn! Không tin em liền thử xem! Không cho phép quá thân thiết với nam sinh khác! Được rồi anh về đây, em về cẩn thận!” Nói xong anh vội vã bước đi, nhưng cô ở phái sau nhìn lại thế nào lại cảm giác như anh đang chạy trối chết……

Sau khi tiễn Trâu Thần, Tân Đồng hoảng hốt bước về phòng.

“Đi thôi đi thôi, đây là lần đầu tiên mình đến thành phố A, Viện Viện cậu đưa chúng tớ đi dạo đi! Nếu không ngày nào đó bọn mình ra ngoài, không biết là sẽ lạc ở đâu.” Tân Đồng vừa vào cửa liền nhìn thấy Trần Duệ ôm cánh tay Viện Viện ồn ào gì đó.

“Mình cũng là lần đầu tiên đến, xem như hoạt động tập thể đầu tiên của chúng ta đi!” Trương Lệ Na ở bên cạnh nói tiếp “Tiểu Đồng đã về rồi sao” Lúc cô quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt mê mang ở cửa của Tân Đồng. “Tiểu Đồng lúc trước cậu đã tới thành phố A rồi sao?”

“Không có.” Được rồi, vừa rồi cô nhìn bóng dáng Trâu Thần chạy trối chết rất đã,bất quá lúc này mới phát hiện thấy bản thân là người lờ mờ nhất “Mọi người muốn làm gì? Cái gì mà hoạt động tập thể đầu tiên của phòng?”

“Bọn mình muốn nhân ngày hôm nay đi tham quan thành phố A, vừa vặn là bản địa của Viện Viện, bọn mình muốn bạn ấy dẫn đường, cậu thấy có được không?” Trần Duệ nóng lòng tìm đồng minh.

Tân Đồng nhìn trái rồi lại nhìn phải, cô không biết lúc này phải nói gì, bộ dáng Trần Duệ lúc này rất muốn đi, mà bộ mặt Tống Viện Viện làm như không liên quan đến mình.

Cô không muốn ngày đầu tiên đã phát sinh chuyện không vui với bạn cùng phòng, cuộc sống sau này khẳng định sẽ không tốt, nhưng không thể tùy ý nói, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tâm tình của Trần Duệ, trước kia là người quyết định, mà lúc này lần đầu tiên cô thầm nghĩ muốn làm người tham dự “Hôm nay mọi người đều hơi mệt, hay là chúng ta đi dạo mấy chỗ gần đây đi?”

“Cũng được!” Trần Duệ rất nhanh liền đồng ý, hôm nay cô ấy cũng mới đến, nói không làm phiền là giả.

“Được rồi, mình biết gần đây có một phố ăn vặt, ngồi tàu điện ngầm mất mười phút, chúng ta tới đó đi dạo đi, vừa vặn có thể tìm đồ ăn trưa.” Tống Viện Viện cũng cảm thấy hài lòng với đề nghị của Tân Đồng, nếu lúc này muốn cô đưa bọn họ đến khu phố bán quần áo, cô tình nguyện về nhà, nói thật cô thật sự không thích Trần Duện ríu ra ríu rít.

Tàu điện ngầm kín hết chỗ, bọn Tân Đồng thật vất vả mới có thể chen lên, nhưng không thể nhanh bằng mọi người, Tống Viện Viện là may nhất, tuy rằng được nuông chiều từ bé nhưng nói thế nào cũng là người bản địa, rất nhanh liền có thể tìm thấy một chỗ rất thoải mái, mà Trần Duệ cùng Trương Lệ Na lên trễ chỉ có thể đứng cạnh cửa, bất hạnh nhất là Tân Đồng, tuy rằng lên nhanh nhưng lại bị chèn ép, gian nan đứng ở chỗ tay vịn.

Lúc bắt đầu rất tốt, nhưng đợi đến khi dừng mấy trạm người lên càng đông, dòng người toàn bộ dần lan đến gần Tân Đồng, không có tay vịn khiến bản thân bị đẩy nghiêng ngã, cô chỉ có thể bám vào cửa kính, thật vất vả mới đứng thẳng người, không biết người nào chen lấn ở phía sau lưng cô, bởi vì cô đột nhiên bị chen lấn, theo bản năng bám lấy vật gì đó gần nhất, nhưng mà sờ lung tung lại sờ trúng đùi một anh chàng……

Tân Đồng theo bản năng nhìn thứ cô vừa đè, ngay sau đó liền tối sầm mặt……

Chàng trai bị chiếm tiện nghi, đầu tiên là theo bàn tay trắng nõn của cô nhìn lên trên, đối diện với đôi mắt mở to kia, biểu cảm lạnh như băng cũng dần dần vỡ vụn……

Chương 30:

“Thật xin lỗi thật xin lỗi……” Tân Đồng liên tục xin lỗi, cuống quít đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ bừng, thế nào cũng khôngdám ngẩng đầu nhìn đối phương, ánh mắt né tránh nhìn khắp nơi.

Chàng trai đang ngồi không lên tiếng, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô từ trên xuống dưới, mặt không biểu cảm nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen như mực, giống như vừa rồi không xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt của những người ngồi xung quanh dồn vào hai người bọn họ.

Tân Đồng quẫn bách, rất muốn đánh tan sự xấu hổ này nhưng chung quanh rất nhiều người, người ở phía sau cô đang hưng phấn nói chuyện với bạn bè, thân thể theo âm thanh không ngừng vặn vẹo……

Lúc giọng nói vang lên trên đỉnh đầu, sự va chạm mãnh liệt đột nhiên ập tới, cô lại không có chuẩn bị mà chống tay xuống chân chàng trai kia, chung quanh lập tức lạnh ngắt như tờ, Tân Đồng cũng cảm thấy không khí bất thường, dần dần quay người theo tiếng âm thanh phát ra.

Thời gian như ngừng lại, Tân Đồng quẫn bách liên tục muốn đứng thẳng, nhưng lại không thể đứng thẳng, tay vài lần khó khăn rời khỏi cái đùi kia một lần lại một lần rơi xuống, chàng trai đã thu hồi ánh mắt ngoài cửa sổ, khóe miệng không có chút biểu cảm nào cúi đầu nghiên cứu Tân Đồng đang quẫn bách, hai tay khoanh ngực bộ dáng cả vú lấp miệng em.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi……” Tân Đồng mặt càng đỏ hơn, bất đắc dĩ ngẩng đầu đối diện với chàng trai biểu đạt lời xin lỗi thành khẩn của bản thân, lại hận không thể nhanh chóng tìm một cái lỗ để chui xuống.

“Tôi thật sự không cố ý.” Tay còn chưa rời đi, bốn mắt đã nhìn nhau, biểu cảm xấu hổ tràn đầy.

“Nếu như cô cố ý, tôi có thể cho cô sờ lần nữa sao?” Chàng trai rốt cuộc không kiên nhẫn mở miệng, giọng nói đè nén trong không gian tựa như một luồng gió lạnh sắc bén thổi vào trong lòng mỗi người ngồi xung quanh, không khí ái muội vừa rồi trong nháy mắt giảm xuống dưới 0 độ.

Câu nói này của chàng trai vô tình khơi dậy tính tình ngang ngược mạnh mẽ của Tân Đồng “Nếu tôi cố ý cũng sẽ không sờ chân anh! Anh cho anh là ai chứ?” Nói xong một câu liền thở phì phò “Bỏ chân dịch vào bên trong một chút!” Lời nói không rõ phải trái lại hợp tình hợp lý.

Chàng trai sửng sốt một chút, khóe miệng bất đắc dĩ nhếch lên, ánh mắt dừng lại trên bàn tay nhỏ bé đang ở trên chân mình.

Nếu anh ta lại nói câu gì, có lẽ cô sẽ tiếp tục nói những điều hợp tình hợp lý, ánh mắt cố tình khiến cho cô á khẩu không thể nói được gì, quẫn bách dùng sức, dựa vào chân anh ta để đứng thẳng người, hai bàn tay nhỏ bé chà xát vào nhau, hình như là ghét bỏ do bàn tay vừa đụng vào thứ gì đó dơ bẩn, lại cảm giác như bản thân hiểu ra mình vừa sờ gì, tóm lại, đời này cô chưa từng xấu hổ như vậy.

“Tiểu Đồng, phải xuống rồi!” Vừa đúng lúc tàu ngầm đến trạm, một tiếng gọi của Tân Đồng liền giải cứu Tân Đồng đang không biết phải làm sao, cô chạy trối chết không quan tâm đám đông ở xung quanh, chui ra tàu điện ngầm, chỉ để lại một ánh mắt không rõ ý tứ thế nào ở phía sau.

“Vừa rồi có chuyện gì vậy? Hình như mình nghe thấy bạn cãi nhau với ai đó?” Trần Duệ bắt lấy Tân Đồng vừa xuống xe hỏi, ánh mắt còn nhìn theo hướng Tân Đồng vừa mới xuống.

“Không có gì!” Tân Đồng kịp thời đánh gãy xu thế muốn hỏi của hai người kia “Không cẩn thận nên ăn đậu hủ của người ta, khó tránh khỏi phải nói xin lỗi.” Nói xong theo bản năng nhìn chàng trai đang cúi đầu bên cửa sổ.

“Cảm giác ăn đậu hủ thế nào?” Trương Lệ Na dùng cánh tay quàng qua vai cô, biểu cảm của một bà tám, lúc nói còn nháy mắt, trông cực đáng yêu.

“Mình cũng muốn biết!” Trần Duệ vội vàng xông tới “Nói một chút đi nói một chút đi.”

Vừa thấy tình thế này, Tân Đồng chỉ bết hôm nay nếu không nói gì, hai người này tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bản thân “Thật cứng, thật rắn chắc, rất co dãn! Cảm giác không tồi!”

“Cậu sờ người ta à?” Trần Duệ nghe không hiểu.

“Ngực đàn ông? Oa, tiểu Đồng thật có phúc, người đàn ông kia có đẹp trai không?” Trần Lệ Na hưng phấn nói.

“NO NO NO!” Tân Đồng vươn tay lắc lắc trước mặt mình, khuôn mặt nhỏ nhắn làm ra vẻ thần bí, càng hấp dẫn lực chú ý của ba người kia “Không phải ở trên.”

“A?” Ba người không hẹn mà cùng phát ra một tiếng hét kinh hãi, ánh mắt cũng không hẹ mà cùng nhìn xuống phía dưới khu cấm địa của Tân Đồng.

“Nghĩ cái gì vậy!” Nhìn ánh mắt của các cô, mặt Tân Đồng lúc xanh lúc đỏ, thật sự không nhịn được gõ lên đầu ba cô gái.

“Đều nghĩ cái gì vậy? Các cậu không thể thuần khiết một chút sao? Là chỗ này chỗ này!” Lúc này cô vừa tức vừa thẹn vỗ vỗ đùi mình, ánh mắt trong lúc lơ đãng chống lại đôi mắt của chàng trai ngồi trong xe, tàu điện ngầm, hoạt động, ánh mắt bọn họ cũng càng ngày càng cách xa, nhưng cô nhắm mắt lại cũng không thể quên được ánh mắt khiển trách của chàng trai kia……Hôm nay mải vui nên gặp họa, cũng may anh ta cũng chỉ là người qua đường……

Lúc chạng vạng tối, bọn Tân Đồng chao đảo khu phố ăn uống sau đó về trường, trải qua thời gian này, bốn người họ đã thân nhau một chút, mặc dù ban đầu Tống Viện Viện có vẻ không hợp, nhưng cũng mạc danh kỳ diệu bị nhiễm tính khôi hài của bọn họ, không còn vẻ lạnh lùng nữa.

“Mọi người vừa về sao? Vừa rồi có thông báo buổi tối sáu giờ đến giảng đường họp, mọi người nhanh dọn dẹp rồi đi thôi!” Bạn học ở phòng bên cạnh gặp các cô ở cửa phòng, vội vàng nói vài câu liền rời đi.

“Sáu giờ? Bây giờ đã năm rưỡi, mọi người biết giảng đường ở đâu không?” Trần Duệ có chút lờ mờ.

“Mình biết, chúng ta đi thôi!” Tống Viện Viện vào thời điểm mấu chốt liền phát huy khí chất lãnh đạo của bản thân, lôi kéo Trương Lệ Na vội vàng chạy ra ngoài.

“A, mình phát hiện ra một hiện tượng kỳ quái!” Sau khi Trương Lệ Na quét mắt nhìn các bạn trong lớp, lén lút cùng ba bạn cùng phòng đi vào “Lớp mình không ít mỹ nữ, nhưng sao nam sinh bộ dáng lại có hình thù kỳ quái như vậy?” Nói xong bản thân che miệng vui vẻ.

“Nhỏ tiếng một chút, cậu không sợ bọn họ đánh cậu à!” Tân Đồng giúp cô nhìn quanh bốn phía, cười hì hì gõ trán cô.

“Đừng vui mừng quá sớm!” Trương Lệ Na cười đến sáng lạn “Cậu tuyệt đối không thuộc trong phạm vi mỹ nữ, nhiều nhất cũng chỉ là con heo nhỏ!” Nói xong liền cười ha hả trốn phía sau Tống Viện Viện.

Tân Đồng trừng mắt, nhưng trên mặt không giấu được ý cười.

“Khụ khụ!” Giọng ho nhẹ cắt ngang sự náo nhiệt trong phòng, một nữ giáo viên trẻ tuổi đi lên bục giảng, mang theo khuôn mặt tươi cười nhìn hơn ba mươi khuôn mặt mới tràn đầy hơi thở tươi mát của tuổi thanh xuân ngồi phía dưới.

“Tôi là Tôn Tú Kỳ giáo viên chủ nhiệm của các em, trước tiên mọi người làm quen một chút, bắt đầu từ ngày mai các em sẽ tiến hành tập huấn quân sự một tháng, lúc này có chuyện gì các em đều có thể tới tìm cô, nếu cô không có thì tìm trợ giảng của cô, đúng rồi, trước tiên để cô giới thiệu hai trợ giảng của cô.” Nói xong cô xoay người đối mặt cửa phòng học.

Một bóng dáng cao lớn đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người, khuôn mặt lạnh băng không nhanh không chậm đi tới bục giảng “Chào mọi người, tôi là trợ giảng của các bạn Lý Trung Khải, phối hợp với giáo viên chủ nhiệm phụ trách các bạn trong học kỳ một, sau này có chuyện gì có thể tới tìm tôi.” Ngữ điệu nói chuyện của anh ta không nhanh không chậm, hoàn toàn công thức hóa tư thái, nói xong liền xoay người đi xuống bục giảng.

Chủ nhiệm lớp cười tủm tỉm lại đi lên bục giảng “Trung Khải là phó chủ tịch hội học sinh của chúng ta, bình thường không có thời gian làm trợ giảng, nhưng bởi vì trường học chúng ta tương đối xem trọng các em cho nên mới cố ý đưa em ấy tới giúp các em, chúng ta nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh!”

Một tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, trong đó Tân Đồng sững sờ, cô ngây ngốc trừng mắt nhìn bóng dáng kia, trong lòng nhịn không được vì bản thân mà thấy bi ai, mắt cô không có vấn đề gì chứ?

Nam sinh kia lại chính là người bị cô sờ đùi trong tàu điện ngầm…..Vốn dĩ tưởng rằng sẽ không gặp nhau nữa, không nghĩ tới người kia lại là trợ giảng trong năm nhất……Có phải cô nên đi mua xổ số không? Không đúng, phải là giúp người khác chọn số, tối thiểu bản thân cũng có thể có một nửa số tiền…..

more news from the blog