Bà xã đừng chạy – Chương 10- 11- 12

by Le Thuy July 5, 2016 at 4:43 pm
Comments Off on Bà xã đừng chạy – Chương 10- 11- 12

Chương 10:

ba-xa-dung-chay-chuong9

Tân Đồng khóc không ra nước mắt, rốt cuộc là mắt cô quá kém hay là anh quá mưu đồ, so tài 50 vòng……Cô chưa từng làm qua lịch sự vĩ đại như vậy…. …

Cô ỉu xìu cúi đầu đứng trước mặt Trâu Thần, giống như một con dê để mặc con người chém giết, lúc nãy cô còn tự tin cùng người ta ra điều kiện, thiếu chút nữa đem mình góp vào.

Trâu Thần một tay cầm súng, hai mắt nhìn cái đầu nhỏ kia, khóe miệng nở nụ cười rực rỡ, anh dùng một tay khác nâng cằm cô, ép buộc cô nhìn anh.

Mặc dù đầu bị nâng lên nhưng cô vẫn cố gắng nhìn ra chỗ khác, không khuất phục, thà chết chứ không chịu nhục, cái đầu nhỏ ngay lập tức di chuyển, suy nghĩ có nên giống như người xưa đập đầu tự tử, chỉ là dường như như vậy quá bình thường nhưng đôi mắt lóe sáng của người trước đàn ông trước mặt khiến cô rất muốn trốn.

“Hôn tôi!” Giọng điệu giống như ra lệnh.

“……” Hả? Lỗ tai cô có vấn đề sao? Hay là đầu óc anh ta có vấn đề?

“Hôn tôi!”

“……” Cô vẫn đứng im bất động, xác định là não người nào đó hôm nay có vấn đề, cô không tin anh còn có thể lặp lại mệnh lệnh đó!

“Kiss me!” Đôi lông mày khẽ nhếch, anh không ngại lặp lại bằng tiếng anh.

Cô rốt cuộc giương mắt nhìn về phía anh, trong đôi mắt là bực bội cùng uất ức, sao cô lại có thể quên người đàn ông trước mặt là người phụ đạo tiếng anh cho cô chứ? Không phải chỉ là đánh cuộc sao? Nhà họ Tân cô sẽ không vong ơn bội nghĩa như nhà họ Trâu, trốn tránh trách nhiệm! Cô làm tấm gương cho anh, thì sao chứ? Hai mắt vừa nhắm, nhấc chân, ngửa đầu, hung hăng đụng vào.

Đôi môi đột nhiên có một thứ mềm mại đặt lên khiến anh sửng sốt mấy giây, thật không nghĩ tới cô nhóc này lại dám hôn anh trước mặt mọi người, chỉ là, anh mím môi vui vẻ, nhìn bộ dáng hy sinh của cô cũng không thèm quan tâm đến những người khác đang sững sờ, không nhịn được tiếp tục trêu chọc “Không tệ, chúng ta quay lại vấn đề người thua phải đáp ứng người thắng một điều kiện!” Nói xong liền xoay người tránh ánh mắt của mọi người, đỏ mặt, đầu lưỡi còn không chịu được vươn ra liếm đôi môi mình, giống như nơi đó có dính mùi của cô, mềm mại……

Anh vừa nói câu kia, cô tức giận mở mắt, mới vừa run rẩy lập tức chuyển thành cực kỳ tức giận, sao cô lại dễ dàng mắc mưu của anh như vậy, quả thật anh chưa nói điều kiện là gì, chỉ ra lệnh cho cô hôn anh, cô không từ chối mà lại mạnh mẽ hôn anh……Nhưng rõ ràng cô chỉ muốn chặm vào mặt anh, sao lại……A a a, nhìn sang mấy người bên cạnh đang sững sờ còn chưa hoàn hồn, cô xấu hổ ôm mặt chạy trốn.

Sau sự kiện ở sân bắn, Tân Đồng không có cách nào đơn độc cùng người khác ở chung, làm mặt dày ngày nào cũng về nhà ăn chực ở chùa, người trong nhà hỏi gì cũng không nói câu nào, bị hỏi nhiều liền trưng ra đôi mắt đáng thương nhìn mọi người, khiến cho mọi người hỏi không được, luôn cảm giác nếu bản thân hỏi nữa chính là tội ác tày trời. Nhưng ông cụ của hai nhà rất lo lắng, thật vất vả mới có thể để hai đứa đến gần nhau, quan hệ của hai nhà cũng thân thiết hơn, sao đột nhiên lại trở nên như vậy, kể từ sau khi Trâu Thần xuất hiện, ba Tân Đồng chỉ sợ con gái mình bị nhà họ Trâu bắt nạt, khuyến khích vợ mình nói với bố vợ tác hợp cho Tân Đồng cùng Trương Kiến Quốc, ép buộc đến nỗi ông Tân nổi giận.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Ông Tân ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách nhà họ Trâu, hai mắt nhìn chằm chằm cháu rể ngồi trước mặt, ông nhìn thế nào cũng không nhìn ra rốt cuộc thằng bé này làm gì đến nỗi Tân Đồng phải chạy về nhà.

Trâu Thần cũng uất ức, ngày đó Tân Đồng chạy trốn hại anh rất lo lắng, vội vàng chạy về biệt thự của hai người thì lại nhận được thông báo Tân Đồng đã về nhà họ Tân, khoảng mấy ngày, anh đến trường cũng không nhìn thấy bóng dáng cô đâu, người lớn tức giận, anh cũng tức giận, anh cúi đầu “Cô ấy làm chuyện giống như lúc nhỏ, có thể cảm thấy ngại không dám gặp cháu!” Có thù không báo không phải là quân tử!

“Cái gì?” Hai ông già nghe thấy đáp án nhất thời không biết là đang mơ hay là thực.

“Cô ấy hôn cháu!” Cô nhóc chết tiệt kia! Anhcòn chưa truy cứu chuyện lúc nhỏ, cô lại dám hôn anh xong liền bỏ chạy!

“À?” Giọng nói đồng thanh truyền đến.

Bà nội Trâu kinh ngạc che miệng cười, đặt dĩa trái cây mới từ trong bếp gọt ra để trên bàn “Ông Tân, xem như Trâu Thần nhà tôi đã ở trong tay Tân Đồng nhà ông, nhưng chuyện này ông phải làm chủ cho nhà chúng tôi.”

Khuôn mặt ông Tân kìm nén đến nỗi đỏ bừng “Được! Về nhà tôi sẽ đuổi con bé không chịu trách nhiệm kia về, sao lại không biết chịu trách nhiệm như vậy chứ?”
“Như vậy đi” Ông Trâu xen vào “Trong thành phố tôi còn một căn phòng, cách trường học Tiểu Đồng cũng gần, để hai đứa chuyển đến đó đi, biệt thự quá bất lợi cho hai đứa ở chung” Bộ mặt phớt lờ giống như trong buổi tiệc đầy tháng của Tân Đồng năm nào, chỉ là trong dôi mắt bình thường đều nghiêm ngặt hôm nay lại có một chút giảo hoạt như hồ ly.

“Trâu Thần!” Tân Đồng tức giận nhìn chằm chằm người ép buộc cô quay về “Anh cố ý!” Vốn dĩ những sóng gió ở trường học đã dần dần lắng xuống nhưng buổi tự học tối nay, người này lại đường hoàng đứng ở cổng trường đưa co lên xe, hơn nữa chiếc xe lần này không phải là chiếc xe thể thao lần trước mà là cao cấp hơn……

“Đúng” Anh khoanh tay trước ngực nhà nhã tựa vào cửa, không có chút chống chế, càng không có bộ dạng muốn chuyển động “Hơn nữa nhờ phúc của cô, sau này chúng ta không phải phân chia lầu trên lầu dưới, mà là……” Dùng ánh mắt ra hiệu cô nhìn hoàn cảnh xung quanh.

Lúc này Tân Đồng mới phản ứng được, hiện tại bọn họ đang ở trong căn hộ hai phòng ngủ, sơn tường màu trắng ngà lộ ra sự ấm áp, sàn nhà bằng gỗ sáng bóng, ở trên còn phủ một tấm thảm dày màu xám nhạt, đèn trần bằng thủy tinh, chiếc TV màu trắng treo trên tường, xung quanh là các họa tiết in hoa màu vàng, đường cong màu đỏ sậm thích hợp với mỗi một chỗ trong nhà, cùng với các đồ dùng màu vàng trong nhà thỉnh thoảng xuất hiện một vài màu đỏ sậm, trắng sữa phối hợp vô cùng bắt mắt.

Được rồi, bây giờ cô đã hiểu cô lại bị bán……Vẻ mặt đưa đám nhìn anh, cô không tin đây đều là ban thưởng cho mình.

Đối với khuôn mặt đáng thương cùng với bức cung của cô, anh đứng thẳng cúi đầu sửa sang lại quần áo “Có lẽ chúng ta nên ngồi xuống thảo luận điều kiện lần trước chúng ta đánh cuộc ở sân bắn.”

“Anhthừa dịp cháy nhà hôi của!” Cô cũng biết anh ta không tốt lành gì.

“Gần đây còn thân với Lý Lâm cùng Vu Phi không?” Anh lơ đãng ngẩng đầu hỏi, trước một loạt chuyện xảy ra anh điều tra được một ít kết quả.

“A?” Cônhất thời không phản ứng kịp.

“Gần thi tốt nghiệp, cô tập trung vào học đi, bài tập tiếng anh gần đây tôi đưa cô phải luyện tập” Anh nói xong liền xắn tay áo đi vào phòng bếp, tạm thời không giày vò cô, chờ cô thi xong nợ cũ nợ mới anh nhất định tính chung một lượt!

“… …” Hôm nay là diễn tuông sao?

Sau bữa tối, trên ghế sa lon trong phòng khách, Tân Đồng ngồi xếp bằng uống trà Bách Hợp tẩm bổ giảm sức ép của Trâu Thần đưa cho cô, hai mắt nhìn bóng dáng dọn dẹp trong bếp, hoàn toàn không hiểu hôm nay Trâu Thần bị cái gì kích thích, chẳng lẽ do đổi chỗ ở mới nên người này cũng đổi hồn rồi sao?

Trâu Thần ở trong bếp dọn dẹp xong, quay về phòng tắm rửa sau đó đi ra, nhìn thấy Tân Đồng vẫn giữ trạng thái như lúc nãy, không có một chút dấu hiệu cử động nào, chân mày bất giác nhíu lại, ôm một đống sách cùng bài thi mẫu đi tới ghế sa lon, cô vẫn ngơ ngác nhìn anh, anh thật vất vả muốn làm chuyện tốt, cuối cùng tâm tình vẫn bị cô phá hư, giơ chân đá vào chân cô “Giả bộ ngây ngốc làm gì, dịch sang bên kia!”

Nói xong muốn đem đồ trong tay để lên người người cô, Tân Đồng bị dọa sợ vội vàng để ly xuống lăn một vòng chuyển sang ghế sa lon bên kia, chỉ là cô ôm hai chân mình nhìn người đàn ông ngồi đối diện đang sắp xếp tài liệu, nhìn thế nào cũng cảm thấy bây giờ mới là tình trạng bình thường nhất trong ngày hôm nay? Chẳng lẽ cô có bệnh tưởng tượng sao?

“Chạy xa như thế làm gì? Cô như cục u, cô nghĩ rằng tôi có thể ăn cô sao?”Anh nổi giận nhìn chằm chằm cô đang ngồi cuộn trọn ở phía ghế sa lon đối diện.

Cục u? Cô cúi đầu nhìn mình, mặc dù vóc dáng không nổi trội nhưngthế nào cũng không liên quan đến cục u chứ? Giương mắt bực tức nhìn anh “Nếu anh giống như bình thường thì tôi có thể bị dọa sợ như vậy sao?”

Liếc xéo nhìn cô, căn bản không muốn tính toán với cô, tùy ý đưa tay vẫy cô lại, giống nhứ con sói lớn mà lúc trước bọ họ nuôi nấng.

Cô quay đầu không để ý tới anh, anh cho anh là ai chứ?

Chờ một lúc lâu không thấy cô phản ứng, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô, mang theo cảm giác áp bức, khiến cô không tự chủ từ từ nhích lại gần tay vịnh, thế nhưng anh không cho cô cơ hội đầu hàng, chậm rãi đứng lên đi tới trước mặt cô, đôi tay đỡ cái đầu đang dựa vào tay vịnh của ghế sa lon, anh còn nhớ rõ đôi môi mềm mại cùng ngọt ngào của cô, đôi mắt chăm chú nhìn cô cắn chặt môi dưới, trên người không tự chủ được từ từ hướng về phía cô “Khi nào thì tôi được xem là bình thường? Hả?” Tốc độ nói thật chậm, giọng điệu giống như đang tán tỉnh người tình, mang theo chút cảm giác làm cho người ta đỏ mặt “Như thế này phải không?” Anh cố ý thổi khí nóng bên tai cô.

Trong nháy mắt khuôn mặt cô trở nên đỏ bừng, ngay cả cổ cũng biến thành màu hồng, từ nhỏ cô đã được che chở, sau một thời gian qua lại với Vu Phi, bọn họ cũng chỉ dừng lại ở nắm tay, ôm một cái ôm thuần khiết, cô làm gì trải qua trận chiến thế này chứ? Trong khoảng thời gian ngắn cô không biết phải phản ứng thế nào…….

“…….Đôi tay thành kính dâng hương, thắp sáng ánh nến tạo một vầng sáng…….”

Cũng may lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên triệu hồi hồn phách của cô quay về, theo bản năng giơ tay chống đỡ trước ngực anh “Tôi nghe điện thoại.” Hai mắt long lanh nhìn về phía anh, một tay khác cầm điện thoai đang nhấp nháy.

Chiếc điện thoại nhấp nháy kia không khiến anh gấp gáp, ngược lại làm cho anh nhìn rõ ràng bức hình trên điện thoại, rất ngây ngô cũng sáng như ánh mặt trời, anh đứng thẳng người, hai tay khoanh trước ngực, gật đầu ý bảo cô nghe điện thoại, nhưng đôi mắt thâm thúy lại chứa đựng sự bất mãn cùng tức giận thêm vào đó là sự xấu bụngđang rục rich ngóc đầu dậy……

 

Chương 11:

“Tiểu Đồng, là cậu sao?” Giọng Vu Phi say mèm ở đầu dây bên kia vang lên “Tiểu Đồng, cậu mau nói cho mình biết những điều bọn họ nói không phải là thật…..Không phải thật…..Không phải……” Tiếng nói nức nở cùng đứt quãng vang lên.

“Vu Phi! Vu Phi! Cậu làm sao vậy? Cậu ở đâu?” Tân Đồng lo lắng nắm chặt điện thoại, trong ấn tượng của cô, Vu Phi là một người nghiêm túc, có cười, có giận…… Duy chỉ không có mất mát cùng bi thương, lúc này đối diện với Vu Phi không bình thường, trong lòng cô lại nhớ đến lúc cậu trách cô “Cậu mau nói cho tớ biết cậu ở đâu?”

Nhìn bộ dáng gấp gáp của Tân Đồng, Trâu Thần thu hồi bộ dáng xấu xa, hai tay khoanh ngực, nghiêng tai lắng nghe.

“Tiểu Đồng, mình tin bạn không phải là người như vậy, mình thật sự tin tưởng cậu.” Vu Phi với ý thức hơi hỗn loạn, chỉ muốn biểu đạt hết ý nghĩ của mình “Nhưng đối với việc cậu bị người khác trách cứ mình tình nguyện thu hút sự chú ý của mọi người, cậu biết không, như vậy mọi người sẽ xem cậu là một kẻ yếu, so với mình trước mặt mọi người vẫn tốt hơn, thật……” Bên kia truyền đến tiếng nôn mửa.

“Mình biết, mình hiểu, Vu Phi, cậu nói cho mình biết cậu ở đâu được không?” Trong lòng cô đột nhiên có chút áy náy, thì ra cậu ấy vẫn luôn lo lắng cho cô.

“Hừ!” Trâu Thần đứng cạnh Tân Đồng rốt cuộc không chịu nổi, thì ra phụ nữ khi yêu thường không thông minh lắm, anh khinh thường mở to mắt, lời nói như vậy mà cũng có thể tin, nếu thật sự vi cô, chẳng lẽ không thể chọn phương pháp nào ôn hòa hơn? Chẳng lẽ phải chất vấn cô trước mặt bao nhiêu người? Rốt cuộc là muốn bảo vệ cô hay muốn rũ bỏ mọi quan hệ với cô?

Tân Đồng oán trách trừng mắt liếc nhìn Trâu Thần, xoay người tiếp tục dịu dàng hỏi “Vu Phi, mình biết rõ, những thứ này mình đều biết, cậu nói cho mình biết bây giờ cậu đang ở đâu được không? Mình đi tìm cậu.”

Trâu Thần theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc dù bây giờ ngày càng ngày càng dài nhưng buổi tối bảy tám giờ bên ngoài vẫn hơi tối, anh lần nữa không hài lòng nhíu mày.

“Mình ở bờ biển, là bờ biển mà chúng ta hay tới, Tiểu Đồng, mình tin cậu không được bao nuôi, cậu nói cho mình biết, người hôm nay tới trường học đón cậu là ai?” Bất luận thế nào, Vu Phu vẫn muốn làm rõ nghi ngờ của mình “Chúng ta là người yêu, xem như cậu chia tay mình cũng phải cho mình biết lý do được không?”

“Vu Phi, cậu ở đó đợi mình…..mình lập tức tới đó!” Tân Đồng không có thời gian giải thích cùng cậu ta, cúp máy chạy ra ngoài cửa.

“Đứng lại!” Trâu Thần lên tiếng, sau đó kéo cánh tay Tân Đồng “Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Một mình cô con gái ra ngoài trễ thế này không an toàn, cô có biết hay không?”

“Không cần anh lo!” Tân Đồng dùng sức muốn gạt tay anh ra nhưng mặc kệ cô dùng sức thế nào cánh tay kia vẫn nắm tay cô như cũ không buông “Trâu Thần đủ rồi! Nếu không phải bởi vì anh hôm nay đột nhiên tới trường đón tôi, Vu Phi sao có thể trễ thế này còn ở ngoài bãi biển chứ? Anh có biết chúng tôi gần thi tốt nghiệp rồi không, cả nhà Vu Phi đặt hy vọng rất lớn vào cậu ấy, nếu hôm nay cậu ấy xảy ra chuyện gì, anh không chỉ phá hủy một người mà là phá hủy một gia đình! Anh chính là hung thủ giết người!” Cô một tay chỉ thẳng mặt anh, đôi mắt hung ác nhìn chằm chằm anh.

Sửng sốt một chút, anh mở to mắt hít một hơi thật sâu “Tôi đưa cô đi.” Buông tay xoay người đi ra ngoài, được, bất luận Trâu Thần anh làm gì cũng không đúng, được, hôm nay anh làm người tốt đến cùng, anh tự mình lái xe đưa vợ mình tới trong lòng người đàn ông khác! Mẹ kiếp! Tức giận đá vào bánh xe thể thao của mình, còi báo động trong nháy mắt vang khắp bãi đậu xe…….

Nhìn Tân Đồng vội vã xuống xe, Trâu Thần hung hăng đập vào tay lái, phiền não vò mái tóc rối của mình, mặc kệ anh có thích hay không, anh đã từng cố gắng, mặc kệ anh làm gì cũng không được người khác chào đón, đôi mắt xuyên thấu qua kính chắn gió chăm chú nhìn bóng dáng hai người ôm nhau ở phía xa, đôi tay lần nữa nắm chặt tay lái, đôi môi mím chặt không có khe hở……

Lúc Vu Phi nhìn thấy Tân Đông chạy tới, liền xông tới ôm chặt lấy cô, trên mặt còn vương lại nước mắt, cảm giác lạnh lẽo thấm qua gò má của cô, thấm vào nội tâm cô.

“Tiểu Đồng, đừng xa mình, Tiểu Đồng……” Cậu ta vội vàng tìm kiếm đôi môi mềm mại của cô, giống như người đã lâu không được uống nước đang tìm đài phun nước để cứu sống bản thân.

“Vu Phi” Cô mấy lần xoay đầu tránh né cậu xâm nhập “Vu Phi, cậu tỉnh táo một chút, mình đưa cậu về nhà.” Đôi tay cố gắng tránh khỏi xiềng xích của cậu ta.

“Tiểu Đồng……” Không biết bởi vì say rượu hay bởi vì đêm tối, cậu ta lỗ mãng, đẩy cô tới vách đá phía sau, cố định cô thật chặt với vách đá “Tiểu Đồng, mình tin cậu……cậuphải cho mình cơ hội…. …”

Người ngồi trên xe không bình tĩnh được nữa, tên nhóc này căn bản mượn rượu làm càn!

Trâu Thần kìm nén lửa giận trong lòng mở cửa xe, chậm rãi đi xuống, sau đó sải bước đi tới.

Nhìn cô gái bị ấn vào trên vách đá ra sức giãy giụa nhưng không cách nào chạy trốn được, Trâu Thần trầm mặt, không hề có một chút nao lòng khiến đối phương có cơ hội phản kháng, trực tiếp hung hăng đánh xuống……

Vù một tiếng, người mới vừa giống như tường thành chắc chắn đứng sừng sững, cứ như vậy ngã xuống trước mặt Tân Đồng, cô ngây ngốc không biết do bị dọa sợ hay là kinh ngạc, nhìn chằm chằm người nằm trên mặt đất.

“Thế nào? Còn chưa đã ngứa đây?” Giọng nói rõ ràng khó chịu vang lên trên đỉnh đầu cô “Nhưng mà người trước mặt này……” Anh cố ý dùng chân đá Vu Phi đang nằm trên mặt đất “Không tiếp tục được rồi, nếu cậu không ngại, tôi có thể tiếp tục giúp cậu miễn phí!” Cắn răng nghiến lợi nói.

“Anh……” Cô ngơ ngác dùng ngón tay chỉ Trâu Thần, lại do dự chỉ Vu Phi đang nằm trên mặt đất.

Trâu Thần hai tay xen vào nhau, hoạt động co giãn gân cốt “Đã lâu không luyện tập, hơi nhẹ, lúc trước hai ngày vẫn chưa tỉnh lại, bây giờ thì 24h là có thể tỉnh lại rồi, muốn đưa tới bệnh viện kiểm tra thương tích sao?” Anh khẽ quay đầu nhìn vế phía biển.

Cô đột nhiên cảm thấy dở khóc dở cười, cô không ngờ Vu Phi uống rượu say lại có thể như vậy, cũng không ngờ Trâu Thần lúc nào cũng khiến cô tức giận lại có lúc đáng yêu như vậy, càng không đoán được là cô lại thầm cảm ơn vì Trâu Thần xuất hiện kịp thời.

Trong phòng cấp cứu ở bệnh viện, khó khăn lắm Vu Phi mới tỉnh lại, cậu một tay xoa cổ, một tay dụi hai mắt, hoàn toàn không hiểu tại sao mình đang ở bệnh viện lại trôi dạt vào bệnh viện, chẳng lẽ trước khi cậu bất tỉnh nhữngthứ kia đều là ảo giác sao?

“Cậu tỉnh rồi sao?” Giọng Tân Đông vang lên bên tai cậu, cô bưng một ly nước từ bên ngoài đi vào.

“Tiểu Đồng……” Cậu đỏ mặt, không biết phải đối mặt với cô thế nào.

Cô khẽ cười “Không phải cậu muốn biết những lời mà các bạn nói đúng hay không, người tới đón mình là ai sao?” Đưa ly nước trong tay cho cậu, sau đó kéo ghế ngồi trước mặt cậu.

Cậu cúi đầu “Mình tin những lời bọn họ nói đều không phải thật, nhưng mà” Cậu đột nhiên ngẩng đầu, dùng ánh mắt cầu xin nhìn cô “Mình nghĩ muốn chính tai nghe cậu nói cho mình biết, Tiểu Đồng, cậu có thể nói cho mình biết không?” Đôi mắt có phần gấp gáp không thể che giấu.

“Những lời bọn họ nói không phải là thật, người tới đón mình chẳng qua là họ hàng xa với nhà mình.” Cô nhìn cậu nói rõ, chỉ là lúc nói tới họ hàng xa thì ánh mắt có chút tránh né.

“Mình tin cậu!” Cậu cầm tay cô thật chặt, giống như đem hết sự tin tưởng của mình truyền qua tay cho cô cảm nhận “Sau này mình nhất định sẽ đối xử với cậu tốt hơn nữa, mình sẽ dùng hành động thực tế để bù đắp lại sự tổn thương lần này, Tiểu Đồng, mình thật sự rất thích cậu, cậu nhất định phải tha thứ cho mình.”

“Được.” Cô thản nhiên nở nụ cười.

Đối mặt với sự ấm áp trong phòng, người đứng ngoài cửa chán nản đi ra ngoài. Chỉ là họ hàng xa? Cô nhóc chết tiệt! Cô chờ đó cho tôi!

Chương 12: 

Ngày hôm qua Tân Đồng ở cùng Vu Phi trong bệnh viện một ngày, sau cú đấm của Vu Phi cùng nồng độ cồn trong người Vu Phi vượt mức quy định, hơn nữa gần đây phải chuẩn bị thi tốt nghiệp, cơ thể cậu không đủ chất dinh dưỡng, bác sĩ yêu cầu để cậu ở lại bệnh viện quan sát một ngày.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tân Đồng mơ mơ màng màng rời giường. Kể từ sau khi ở chung với Trâu Thần, sợi dây trong lòng cô cũng không còn buộc chặt nữa, vì vậy màn mộng du mỗi sáng sớm cũng dần dần biến mất, chỉ là sau khi xuất hiện, mái tóc hơi lộn xộn, mặc áo màu xanh dương, xoa xoa hai mắt buồn ngủ đi xung quanh nhà.

Cô nhắm mắt, tay cầm bàn chải đánh răng, một tay tìm kem đánh răng nhưng sờ mãi cũng không tìm thấy, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là khó chịu mở mắt.

A? Không có? Chu cái miệng nhỏ “Trâu Thần! Kem đánh răng!” Không nói cũng biết, trong nhà này trừ cô còn có anh.

Người đàn ông trên người đeo tạp dề từ trong bếp đi ra, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng, tối hôm qua cô từ bệnh viện quay về một câu giải thích cũng không có, may mà anh rộng lượng, sáng nay còn dậy chuẩn bị bữa sáng cho cô nhưng cô lại không tự giác, gọi anh giống như người hầu, nếu như không cho cô ý thức được tính chất nghiêm trọng của chuyện này, sau này anh làm sao có thể làm chủ gia đình?

Duỗi tay ra một lúc lâu, cô vẫn không thấy người kia đưa kem đánh răng tới, mở mắt quay đầu nhìn về phía cửa phòng vệ sinh.

Không nhìn không biết, vừa nhìn thấy hai mắt liền trừng to, anh ăn mặc chỉnh tề, tinh thần phấn chấn đứng trước cửa sửa lại cà vạt của mình, bộ dáng thế này rõ ràng là muốn ra ngoài, nhưng cô……Cô nhanh chóng quay đầu nhìn mình trong gương, dáng vẻ luộm thuộm, hơn nữa trên bàn chải đáng răng còn không có kem đánh răng, quay đầu nhìn đồng hồ treo trong phòng khách, đã gần bảy giờ, cô sắp trễ giờ rồi, cuống cuồng chạy về phía người kia.

“Kem đánh răng ở đâu? Anh chờ một lát…..tôi sắp trễ rồi, anh đưa tôi tới trường được không?” Bàn tay nhỏ bé trắng nõn nắm chặt cánh tay anh, không muốn cho anh ra ngoài.

Cúi đầu nhìn cô, cũng không thắt cà vạt nữa, một tay tháo cà vạt từ trên cổ xuống, xoay người đi mở cửa.

“Trâu Thần.” Giọng nói mềm nhũn, còn có tiếng khóc, cô không nhớ rõ cô đã trêu chọc anh lúc nào, cùng lắm chỉ là tối hôm qua về hơi trễ, nhưng anh để Vu Phi ở bệnh viện, ba mẹ người ta đều tìm tới cửa, nếu không phải cô ở bệnh viện chăm sóc, chỉ sợ rằng việc này hôm qua đã đến tai của viện trưởng của bệnh viện rồi, anh đánh một học sinh còn chưa tốt nghiệp, nếu làm lớn chuyện, sau này anh phải làm sao? Chỉ là dường như lúc đó cô quên mất bối cảnh của người này……Cô ôm hận dùng tay gõ vào đầu mình một cái.

“Đừng gõ đầu nữa.” Anh không chịu nổi nhất là dáng vẻ cô lúc làm nũng, hơn nữa khuôn mặt cô lúc tỉnh táo không giống với lúc cô mơ màng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, đôi mắt ngấn nước, cái miệng chu ra, thật khiến người khác yêu chết đi được.

“Trâu Thần…..” Nũng nịu lắc lắc cánh tay anh, cô hoảng loạn không biết nói gì, thì ra không có anh cô liền vô dụng như vậy, từ khi nào cô bắt đầu lệ thuộc vào anh như vậy?

Anh cúi người, hướng về phía cô chỉ chỉ vào mặt mình, nở nụ cười không có ý gì tốt.

Mếu máo, lại còn như vậy, nhưng mà nhìn đồng hồ treo tường, hu hu hu, hung hăng hôn lên.

Lúc này đồng chí Tân chỉ có mím môi, chịu đựng uất ức chạy theo phía sau, khuya hôm trước cô còn cảm thấy anh đáng yêu! Hôm nay lại trở nên xấu xa!
Hôm nay Trâu Thần quan tâm đến cảm nhận của Tân Đồng, không biết mượn từ lúc nào một chiếc xe màu đen bình thường đưa cô đi học.

Xe vừa mới dừng trước trường học, Tân Đồng vội vàng mở cửa chạy vào trong trường, đời học sinh của cô chưa bao giờ đi trễ, gần đây trường học rất nghiêm khắc, cô không muốn là con chim đầu đàn, cố gắng nhiều năm như vậy không thể để cuối cùng lại mất tiêu chuẩn……

Nhìn bóng lưng vội vàng chạy vào trường học, Trâu Thần cười rực rỡ, có lẽ sau này mỗi sáng có thể dày cô nhiều hơn.

Rốt cuộc ngày hôm nay lại khiến Tân Đồng buồn bực.

Bảng thông báo trước trường có rất nhiều tụ tập chắn ngang đường đi của cô, cô buộc phải chạy chậm lại nhìn sang phía bên đó.

“Lại là Tân Đồng, lần trước nghe bạn cùng lớp cô ta nói cô ta dây dưa với người có tiền, lần này lại có cả hình, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài.”

“Cái gì khôngthể xem vẻ bề ngoài, cậu xem khuôn mặt kia chính là hồ ly, chỉ sợ mấy ngày cuối cùng này không thể che giấu nữa rồi, lần này bị bại lộ, các bạn nam vẫn nói cô ta là mỹ nữ băng giá, nhìn mà xem, tất cả đều mù hết rồi.”

Tân Đồng đứng chen trong đám người đó đột nhiên cảm thấu rét run, trên bảng thông báo tấm hình đầu tiên là Trâu Thần kéo cô đi ra khỏi trường, tấm thứ hai là Trâu Thần nhét cô vào chiếc xe thể thao còn giúp cô đóng cửa xe, xuống thấp một chút là những lời diễn giải nói rằng đây là hành vi mờ ám, ảnh hưởng phòng trào học tập, ban ngày ban mặt lại công khai quân hệ mập mờ với đàn ông. Điều này còn có chút lươngthiện, chưa nói rằng cô quyến rũ người có tiền, chẳng lẽ cô không thể yên lặng trải qua những ngày cuối cùng của học sinh cấp ba sao?

Phía dưới cùng trên bảng thông báo còn có một tấm hình, là bức hình lúc trước Vu Phi cùng Lý Lâm cùng nhay học tại thư viện, trong hình hai người cùng nằm trên bàn đọc sách, cuốn sách bên cạnh Lý Lâm là từ điển Oxford, có thể chứng minh là cô ấy đang cố gắng học tập.

Tân Đồng nở nụ cười tự giễu, người làm việc này quả là cao tay, một mặt nói cho mọi người biết lúc trước Vu Phi cùng Lý Lâm là một đôi, Tân Đồng cô là người thứ ba xen vào, chia rẽ đôi tình nhân, mặt khác dẫn tới việc thi tiếng anh, là Tân Đồng đoạt mất cơ hội của Lý Lâm. Người tìm ra tấm hình này thật là có tâm, chỉ một tấm hình tình cờ như vậy, lại có lực sát thương rát lớn……Quả nhiên, dòng chữ dưới tấm hình đúng như những gì mà Tân Đồng dự đoán, nói cô tiếp cận Lý Lâm là có mục đích……Cô nắm chặt hai tay thành nắm đấm, lòng bàn tay trở nên lạnh buốt, lại phát hiện trên người không có một chút sức lực nào, bàn tay cũng trở nên cứng ngắc, sao những người này có thể như vậy chứ? Cô vẫn luôn muốn thật yên lặng, kết thúc thời học sinh một cách tươi đẹp, nếu không ban đầu cũng sẽ không vào trường với bộ dáng xuất thân bình thường.

Cô cúi đầu nhìn đôi tay vô lực của mình, khóe miệng nở nụ cười tự giễu càng lúc càng lớn, cô bắt đầu hoài nghi có phải ngay lúc đầu sự lựa chọn của mình đã sai rồi hay không, có phải lúc vừa bắt đầu nên ở cùng với bọn chị Lôi Lôi, không nên cho rằng một mình lợi hại, cuối cùng nơi nào cũng không giống với bộ đội……

“Tản ra! Tản ra!” Vu Phi dùng sức chen lấn từ ngoài đi vào, hai mắt cậu đỏ ngầu nhìn bảng thông báo, cả người bừng bừng lửa giận như muốn thiêu đốt hết toàn bộ những người xung quanh, cậu ra sưc gạt hết những lời chửi bới Tân Đồng trên bảng thông báo, trước mặt mọi người hung hăng xé nát “Các người ai dám chửi Tân Đồng nữa sẽ giống như những mảnh vụn này, Vu Phi tôi sẽ làm cho người đó hết sức thê thảm!” Đôi tay giơ lên không trung, nhất thời những mảnh vụn màu trắng bay lên không trung.

“Thêm tôi nữa!” Lý Lâm cũng chen vào, cô giống như muốn biểu đạt gì đó nắm thật chặt tay Vu Phi.

Tân Đồng đứng trong đám người rất cảm động, hai tay che miệng mình, sợ tiếng khóc của mình sẽ bật ra ngoài, Vu Phi luôn quan tâm cô, cô không nên hoài nghi cậu! Lý Lâm là một người bạn thân luôn quan tâm cô! Có hai người bọn họ cô còn oán hận gì nữa chứ?

more news from the blog